Dã Tính – Chương 12: 12. Tieu*huyet co rút - Chương 12
Dã Tính
Chu Dã khao khát được dấn sâu hơn để xoa dịu ngọn lửa du.c vọng đang bùng cháy, nhưng thấy Hạ Dao đau đến ứa nước mắt, hắn lập tức đông cứng người, không dám cử động thêm dù chỉ một chút.
Cô gái nhỏ khẽ duỗi bàn chân, cơ thể vô thức trườn lên phía trước để tìm cách giảm bớt sự khó chịu. Thế nhưng vùng giữa hai chân đã bị duong*v*t to lớn kia đóng chặt, khiến cô hoàn toàn không có đường lui. Dẫu vậy, những cái chạm tay điêu luyện của hắn lên âm vật vẫn mang lại cho cô sự an ủi kỳ diệu. Chu Dã đưa ngón tay chạm khẽ môi cô, thấy cô quyến luyến hơi ấm của mình, hắn liền đưa cả bàn tay cho cô.
“Đau quá thì em cứ cắn anh đi.”
Hạ Dao nắm lấy bàn tay thon dài, rõ từng khớp xương của hắn. Hắn cam tâm tình nguyện để cô trút giận, nhưng cô chỉ khẽ dùng răng day nhẹ vào lòng bàn tay hắn thay vì cắn thật đau. Trong lòng cô thầm nghĩ, bàn tay của lớp trưởng đẹp đẽ như vậy, cô thực sự không nỡ làm đau.
Sau một lúc lâu được Chu Dã kiên nhẫn vỗ về điểm nhạy cảm, cơ thể Hạ Dao cuối cùng cũng thả lỏng. Hắn thử rút ra một nhịp, nhưng kỳ lạ thay, những thớ thịt mềm mại bên trong cô lúc này lại như muốn níu kéo, siết chặt lấy duong*v*t ấy không rời. Chu Dã đành dừng lại, mồ hôi ướt đẫm trán vì phải kìm nén sự sung sướ ng đến tê dại.
Bàn tay hắn lại bắt đầu nhịp nhàng xoa bóp "hạt đậu nhỏ" của cô cho đến khi nó lộ hẳn ra ngoài, đỏ hồng và nhạy cảm. Hạ Dao dần vượt qua được nỗi sợ hãi ban đầu. Cảm giác vừa bị xâm nhập vừa được mơn trớn khiến cô bắt đầu chìm vào sự say đắm. Cô áp bàn tay hắn vào mặt mình, nhận ra cơn đau đã dịu đi rất nhiều, thay vào đó là một luồng khoái cảm len lỏi, dâng trào như sắp chạm đến đỉnh điểm.
Nơi riêng tư ấy lúc này vừa tê vừa ngứa, đầy mời gọi.
“Chu Dã, anh thử động đi.”
Giọng cô run rẩy. Cô cảm nhận được cơ thể mình đang rạo rực, không còn cái đau xé lòng như lúc đầu nữa.
“Không đau thật chứ?” Tai và vai hắn đỏ rực vì nhẫn nhịn.
“Ừm, hình như... đỡ hơn rồi.”
Chu Dã cúi xuống hôn cô sâu hơn, lưỡi hắn lướt qua từng ngóc ngách như muốn nếm trọn vị ngọt trong khoang miệng cô. Duơng vật đang cắm sâu bên trong cuối cùng cũng bắt đầu những nhịp chuyển động chậm rãi đầu tiên. Sau nụ hôn dài, hắn nâng nửa người trên lên, lộ ra khối cơ bụng săn chắc đầy nam tính. Đôi bàn tay vững chãi đè lên đầu gối cô, tách rộng hai chân để hắn có thể nhìn rõ tieu*huyet đang bao bọc lấy chính mình.
Chu Dã nhìn cảnh tượng ấy, yết hầu không ngừng chuyển động mạnh mẽ. Cánh hoa hồng hào, mềm mại của người con gái hắn yêu đang hoàn toàn ôm trọn lấy duong*v*t của hắn. Một thứ to lớn như thế, vậy mà cuối cùng cô vẫn chấp nhận để nó đi sâu vào cơ thể mình. Qua lớp bcs siêu mỏng, cảm giác ấm áp và ướt át truyền lại vô cùng chân thật. Hắn chợt nhận ra, bản thân mình cũng vừa chính thức "phá thân", và lần đầu tiên quý giá nhất của hắn cũng đã trao trọn cho cô.
“Anh bắt đầu động đây. Đau thì phải bảo anh nhé.”
“Ừm.”
Hạ Dao vẫn còn đôi chút lo lắng, ký ức về cơn đau vừa rồi vẫn khiến cô rùng mình. Cô nằm im không dám cử động, cố gắng phân tán sự chú ý sang chuyện khác. Cho đến khi cô cảm thấy gây thịt nóng hổi bên trong thực sự ra vào nhịp nhàng. Vành ngoài bị căng rộng có chút đau nhẹ, nhưng bên trong... nơi bị hắn đ.â.m sâu vào lại mang đến một cảm giác tê dại kỳ lạ.
Mọi thứ dường như bùng nổ khi Chu Dã dùng một tay xoa mạnh âm vật, tay kia đè chặt háng cô rồi đột ngột đ.â.m sâu vào tận cùng. Hạ Dao như bị điện giật, một luồng điện chạy dọc từ da đầu xuống tận xương cụt. Tieu*huyet bị xâm chiếm mãnh liệt đến mức phun ra một chút mật ngọt trong suốt. Cô nắm chặt tay, ren*rỉ đầy run rẩy, mặt vùi sâu vào gối, vành tai đỏ rực như muốn nhỏ máu.
Hắn dường như đã chạm đúng vào "điểm ngứa" sâu kín nhất. Khi hắn rút ra rồi lại cọ xát vào đó, Hạ Dao thở hổn hển, đôi chân cong lên vì bất lực và sung sướ ng trên giường. Cảm giác tê dại kéo dài không dứt, khiến cô hoàn toàn mất đi phương hướng.
“Lạ quá... Ưm, Chu Dã, Chu Dã...”
Ngoài kia gió mưa vẫn gào thét, nhưng bên trong phòng khách sạn ấm áp, hai cơ thể đang hòa làm một. Ánh đèn giường lung linh soi rọi sự đối lập giữa những đồ vật ngăn nắp xung quanh và sự hỗn loạn của chiếc giường đang chao đảo theo từng nhịp vận động. Chu Dã siết chặt đùi cô, sống lưng nổi rõ theo từng cú thúc mạnh mẽ.
“Ừm... Nói anh nghe, bảo bối, em thấy khó chịu ở đâu? Hay là bên trong vẫn đau?”













