Dã Tính – Chương 14: 14. Li ếm tay lam*tinh - Chương 14
Dã Tính
Màn dạo đầu của Chu Dã kéo dài suốt nửa giờ đồng hồ, khiến hạ thể của cô lúc này ấm nóng và ướt át như một dòng suối xuân. Những thớ thịt non nớt bên trong tựa như có linh hồn riêng, nhịp nhàng bao bọc lấy duong*v*t của hắn, siết chặt đến mức khiến các khối cơ trên người hắn cũng phải rung lên vì hưng phấn.
Lớp bcs siêu mỏng chẳng hề làm giảm đi cảm giác chân thực về sự ấm áp trong cơ thể cô. Tuy nhiên, dù đã chọn loại cỡ lớn, vòng nhẫn ở gốc bao vẫn siết khá chặt, khiến Chu Dã cảm thấy có chút không thoải mái vì kích thước quá khổ của mình.
Chu Dã kéo đôi bàn tay đang nắm chặt ga giường của cô đặt lên vai mình, trong khi phần thân dưới vẫn không ngừng đưa đẩy, càn quét trong tieu*huyet. Sau một lúc vận động, cơ thể hắn nóng bừng như lửa đốt. Hắn áp sát vào làn da mềm mại của cô, khao khát tìm kiếm sự cộng hưởng nhiệt độ để thiêu đốt chính mình.
"Mặt em nóng quá, tai cũng đỏ lựng lên rồi, nhưng cổ thì lại hơi lạnh... Để anh cắn một chút cho ấm lên nhé?"
Nói đoạn, hắn há miệng cắn nhẹ vào hõm cổ cô, m.ú.t mát không mạnh không nhẹ để lại một dấu đỏ thắm đầy tính đánh dấu chủ quyền. Hạ Dao r.ê.n khẽ, toàn thân nhũn ra như nước. Dù nơi đó đang đẫm mồ hôi, hắn vẫn chẳng hề bận tâm.
"Bảo bối, hôn anh đi." Hắn vùi mặt vào cổ cô một lát rồi ngẩng đầu lên, đôi mắt đen thẳm nặng trĩu du.c vọng nhìn cô đắm đuối.
Hạ Dao khẽ nuốt nước bọt, chủ động rướn người hôn lên đôi môi mỏng của hắn. Sau vài nhịp m.ú.t mát vụng về, hắn cuối cùng cũng chiếm lấy quyền chủ động, đáp lại bằng một nụ hôn mãnh liệt đến nghẹt thở. Một bàn tay hắn đè lên tay trái của cô, tay còn lại đan chặt mười đầu ngón tay vào nhau, không kẽ hở.
Cô không còn phản kháng gì nữa. Dù cơ thể vẫn run rẩy theo từng cú thúc, các ngón chân không kìm được mà co quắp, cô vẫn tình nguyện vòng chân ôm chặt lấy thắt lưng hắn, để mặc cho hắn tiếp tục chiếm hữu. Cảm giác này thật khó tả. Dù đang ở khoảng cách gần nhất với người mình yêu, cô vẫn thấy mình như một con thuyền nhỏ chênh vênh giữa biển khơi, có thể bị sóng tình đánh lật bất cứ lúc nào.
Bị đôi chân cô kẹp chặt, áp lực từ tieu*huyet tăng lên gấp bội. Sau mười mấy nhịp ra vào sâu thẳm, sống lưng và xương cụt của Chu Dã bắt đầu tê dại. Một luồng cực khoái cuồn cuộn lan tỏa khắp toàn thân. Hắn biết mình sắp chạm tới giới hạn.
Chu Dã nhìn vành tai đỏ rực của Hạ Dao, yết hầu chuyển động mạnh mẽ. Hắn kéo bàn tay đang che mặt của cô xuống, cúi đầu li ếm láp từ lòng bàn tay đến mu bàn tay, rồi len lỏi qua từng kẽ ngón tay một cách đầy tình tứ. Duong*v*t của hắn vẫn không ngừng cọ xát bên trong. Nhìn vào đôi mắt đẫm sương của cô, Chu Dã ấn mu bàn tay cô xuống giường rồi lại cúi xuống hôn lấy hôn để.
"Ưm... ừm..." Hạ Dao nức nở nhỏ giọng khi bị duong*v*t to lớn ấy đ.â.m trúng điểm yếu. Cô gần như không thể hít thở, khoang miệng và lưỡi bị hắn khuấy đảo đến mụ mị.
Trên gương mặt thanh tú hiện lên hai vệt hồng rực rỡ. Bờ vai và cổ cô trắng ngần như sứ, giờ đây được tô điểm bởi những vệt màu nước hồng nhạt của tình ái, toát lên vẻ trong trắng pha lẫn du.c vọng đầy mê hoặc của thiếu nữ. Ngay cả khi hắn tạm dừng lại, chỉ cắm sâu bên trong không cử động, những thớ thịt non nớt vẫn liên tục siết chặt, li ếm m.ú.t lấy hắn. Cảm giác bao bọc tuyệt đối ấy khiến da đầu Chu Dã tê dại vì sung sướ ng.
Lần đầu nếm trải chuyện chăn gối, Chu Dã thấy sướ ng đến mức nổi cả da gà. Hắn nhận ra cơ thể người con gái mình yêu phức tạp và kỳ diệu hơn tưởng tượng rất nhiều – một khu vườn bí mật đầy mê hoặc đang chờ hắn khai phá tận cùng. Hắn dùng ngón cái liên tục xoa nắn "hạt đậu nhỏ" đang sưng tấy vì kích thích.
Tieu*huyet bị xâm chiếm, âm vật bị mơn trớn, Hạ Dao hoàn toàn bị cuốn trôi trong cơn bão khoái cảm. Lần đầu tiên trong đời, có một người đàn ông đi sâu vào cơ thể cô như vậy. Cô không còn thấy cô độc nữa. Nhiệt độ của hai cơ thể dính chặt, sự gắn kết này mãnh liệt đến mức cô cảm nhận rõ ràng người đàn ông này có thể khiến cô mang thai, và người đó lại chính là lớp trưởng của cô.
Hắn là người mà cô vẫn luôn thầm lặng dõi theo, một sự tồn tại rực rỡ và mạnh mẽ như ánh mặt trời. Ở trường, khi hắn trò chuyện hay đùa giỡn cùng đám bạn nam, vẻ mặt hắn luôn điềm tĩnh, phong trần. Cánh tay săn chắc với những đường gân xanh nổi rõ thường đặt trên mặt bàn, luôn toát ra vẻ nam tính khó cưỡng.
Cô nhớ mỗi khi những ngón tay dài, sắc nét ấy tình cờ cầm bút xoay vài vòng điệu nghệ, cô luôn thầm nghĩ: Giá mà mình là cây bút đó, để được hắn mang về nhà mỗi ngày. Cô thích gọi hắn là Chu Dã chứ không phải lớp trưởng, vì cô muốn có một cách xưng hô riêng biệt cho vị trí bạn gái. Đó là sự ích kỷ nhỏ bé của cô – muốn chứng minh rằng hắn không thuộc về bất kỳ cô gái nào khác, hắn chỉ là của riêng cô mà thôi.













