Chương trước
Chương sau
Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

Dạ Cảng Mê Tình – Chương 190: Bảo cậu ấy đến Thâm Quyến một chuyến

Dạ Cảng Mê Tình

Tác giả: Vi Lộc Nha
Lượt đọc: 26
Đề cử: 0
Bình luận: 0

Bên ngoài trời đã tối hẳn.

Khi Cận Bạc Lễ xuống lầu, phòng khách chỉ còn lại Hà Dung Quân. Thấy anh, bà đẩy tách trà về phía anh, nói giọng ôn tồn: “Đừng lo, con bé đang ngủ trong phòng con.”

Cận Bạc Lễ thong dong ngồi xuống: “Hai người đã nói chuyện gì vậy?”

Dù trong lòng rất muốn gặp người yêu ngay, nhưng anh không hề biểu lộ ra ngoài, ánh mắt hờ hững cụp xuống, tỏ ra vẻ bình tĩnh.

"Chủ đề giữa phụ nữ với nhau mà con cũng muốn biết sao?"

Hà Dung Quân nhìn con trai một lúc, bất lực mở lời: “Bạc Lễ, con phải cho con bé một chút không gian thích hợp. Ép người ta chặt quá, đôi khi sẽ phản tác dụng. Thính Vãn tuổi còn trẻ, nhỏ hơn con tận 6 tuổi, sẽ không thích bị người khác quản thúc đâu.”

Xem ra trong khoảng thời gian anh không ở đây, hai người họ đã chung sống rất hòa hợp.

Cận Bạc Lễ đã có được câu trả lời mình muốn, anh đứng dậy cười cười: “Vâng, con biết rồi. Vậy con lên lầu trước đây.”

Tiếng "vâng" này nghe thật nhẹ nhàng, hiển nhiên là anh chẳng hề để tâm đến lời bà nói.

Hà Dung Quân nhìn theo bóng lưng con trai, trong lòng dâng lên một nỗi đau âm ỉ khó tả.

Vừa đau lòng, lại vừa cảm thấy hổ thẹn.

---

Cố Thính Vãn ngủ rất say, ngay cả lúc người đàn ông bước vào cũng không hay biết.

Cận Bạc Lễ cúi người cẩn thận bế cô lên. Cô gái nhỏ tự giác gục đầu vào vai anh, cọ cọ như làm nũng, lúc này mới hơi tỉnh táo một chút.

Cô ngoan ngoãn hỏi nhỏ, giọng nói êm ái: “Về nhà rồi sao anh?”

Anh rất thích nghe cô nói hai chữ "về nhà" này.

Cận Bạc Lễ "ừ" một tiếng, nhẹ nhàng hỏi:

“Nói chuyện với mẹ anh thế nào rồi? Có cảm thấy không thoải mái không?”

"Không đâu." Cố Thính Vãn nhắm mắt, hơi thở phả vào cổ anh, giọng nói mềm mại ngọt ngào: “Nói chuyện với bác gái rất vui. Bác ấy xin lỗi em, bảo rằng trước đây không nên đối xử với em như vậy, còn kể cho em nghe rất nhiều chuyện hồi nhỏ của anh nữa.”

Cận Bạc Lễ cong môi: “Hồi nhỏ của anh ư? Chắc chẳng có gì hay để kể đâu, nhàm chán và khô khan lắm, ngày nào cũng phải học rất nhiều thứ.”

"Bác gái kể", giọng cô gái nhỏ mềm mại, chắc là buồn ngủ lắm rồi nên còn mang theo chút giọng mũi:

“Thương Minh Hàn có một khoảng thời gian cực kỳ sùng bái anh. Bởi vì hai người cùng nhau đua ngựa, con ngựa của anh ấy nổi điên, là anh đã bất chấp nguy hiểm lao lên khống chế con ngựa đó. Từ đó về sau, Thương Minh Hàn cứ như cái đuôi nhỏ lẽo đẽo theo sau anh.”

Quả thật có một khoảng thời gian như vậy. Bây giờ Thương Minh Hàn mỗi khi nhớ lại và kể chuyện này với người khác, mắt anh ta đều sáng rực lên.

Cận Bạc Lễ cười cười, thuận theo lời cô kể tiếp: “Sau đó cậu ấy tặng anh một con ngựa, anh không có thời gian chăm sóc nên đưa cho Cận Tô Kỳ rồi.”

"Đang nuôi ở trại ngựa, chắc nó cũng được hai mươi tuổi rồi, được chăm sóc rất tốt. Đợi anh xong việc đợt này sẽ đưa em đi xem nó, tính nó hiền lắm, còn có thể chở em chạy vài vòng đấy."

Cố Thính Vãn hơi lo lắng: “Nhưng em không biết cưỡi ngựa.”

Giọng nói của Cận Bạc Lễ luôn khiến người ta cảm thấy rất an tâm: “Có anh ở đây, không cần sợ.”

Anh trầm ổn kiên nhẫn, bình tĩnh, ánh mắt đầy sự cưng chiều, vẻ dịu dàng nơi đáy mắt như muốn hòa tan cả ánh trăng. Ngón tay anh cong lại, nhẹ nhàng vuốt ve gò má trơn bóng của cô hai cái.

Nhưng Cố Thính Vãn không khỏi nhớ lại tờ giấy viết tên mình mà cô nhìn thấy trong thư phòng, không biết đã thấm đẫm bao nhiêu cảm xúc, không biết khi viết xuống anh mang tâm trạng gì.

Cô rúc vào lòng người đàn ông, nép sát vào người anh, nóng hổi như một cục bông, giọng nói mang theo sự ấm áp dịu dàng:

"Có em ở đây, anh cũng không cần sợ hãi."

---

Một tháng vừa qua cũng coi như là kỳ nghỉ phép của cô.

Thế nên nghỉ phép xong rồi, công việc vẫn phải tiếp tục.

Trước khi đi, Cận Bạc Lễ đích thân đưa cô ra sân bay. Người đàn ông nắm tay cô, giọng nhàn nhạt: “Không được tháo nhẫn ra, biết chưa.”

Cô về Thâm Quyến một chuyến, rất nghe lời không tháo nhẫn, nên tự nhiên bị Cố Trì chú ý tới.

Anh ấy nhìn chằm chằm một hồi lâu, ánh mắt mang theo sự dò xét, hơi nheo lại:

"Nhẫn tự mua à?"

Em gái mình tính nết thế nào anh ấy biết rõ, chỉ thích tích trữ trang sức đá quý chứ hiếm khi thấy đeo.

Đặc biệt là chiếc nhẫn trên tay cô, nhìn qua là biết giá trị xa xỉ.

Lại liên hệ với chiếc lắc tay kim cương hồng dạo trước, sự nghi ngờ trong lòng anh ấy càng sâu sắc hơn.

Cố Thính Vãn "dạ" một tiếng, giọng điệu bình thản như không: “Bạn trai tặng.”

Một câu nói khiến người ta kinh ngạc.

Cả nhà lập tức dồn ánh mắt về phía cô, đặc biệt là ba Cố, cảm giác như bị ai đánh một gậy vào đầu, choáng váng mơ hồ, thậm chí có chút cảm giác không chân thực.

Chiếc áo bông nhỏ ấm áp bị bắt cóc từ bao giờ? Đối phương có phải kẻ lừa đảo không? Con gái ngây thơ trong chuyện tình cảm liệu có bị tổn thương không? Những suy nghĩ đó khiến ông lập tức trở nên nghiêm nghị.

Cả nhà đồng loạt ngồi xuống ghế sô pha, ra dáng một cuộc thẩm vấn.

"Bạn trai? Quen từ bao giờ? Tình hình đối phương các mặt thế nào? Tên là gì?"

Trong bầu không khí này, Hoắc Thi Nghi không dám chen ngang, chỉ đành vỗ nhẹ tay Cố Thính Vãn trấn an, bảo cô đừng sợ.

Cố Thính Vãn dám nói có bạn trai, nhưng không dám nói ra ba chữ "Cận Bạc Lễ", sợ ba cô ngất xỉu, sợ mẹ cô không yên tâm.

Dù sao thì Cận gia ở Cảng Thành cũng quá có sức uy hiếp.

Thế nên cô vô thức sờ sờ chiếc nhẫn, lầm bầm nhỏ nhẹ: “Tóm lại là, điều kiện gia đình anh ấy rất tốt, còn lại đợi lần sau anh ấy đến mọi người tự hỏi đi ạ.”

Điều kiện đâu chỉ là tốt thôi đâu.

Cố Trì nheo mắt.

Dù là tặng lắc tay hay tặng nhẫn, đều có thể nhìn ra đối phương tuyệt đối không phải người thường.

Mẹ Cố cố gắng giữ bình tĩnh, tim đã treo lên tận cổ họng: “Vậy chiếc nhẫn này có ý nghĩa đặc biệt gì khác không?”

Cố Thính Vãn mím môi, lắc đầu: “Không có ạ.”

Không phải không dám thừa nhận, mà là Cận Bạc Lễ chưa chính thức đến thăm nhà họ Cố. Nếu cứ thế nói là nhẫn đính hôn, cô sợ ba mẹ sẽ giận, sẽ cho rằng Cận Bạc Lễ không coi trọng Cố gia, sinh ra ấn tượng xấu về anh.

Chỉ có khi anh đích thân đến đây mới có thể xóa tan sự bất an và nghi ngờ của người nhà cô.

Cô nói giọng trịnh trọng: “Ba mẹ, mọi người đừng lo, anh ấy thật sự là người rất tốt với con.”

Ba mẹ Cố sẵn lòng tin lời con gái, nhưng phải gặp người thì trong lòng mới thực sự yên tâm. Cũng thấy được con gái rất nghiêm túc, dù cô nói nhẫn không có ý nghĩa đặc biệt gì, nhưng hai bậc phụ huynh đã lờ mờ đoán ra được vài phần.

Sắc mặt ba Cố dịu đi nhiều: “Thính Vãn, tìm thời gian bảo cậu ấy đến Thâm Quyến một chuyến đi.”

---

Cảng Thành, trụ sở chính Thịnh Tân.

Hôm nay Thương Minh Hàn không có việc gì, cố tình đến Thịnh Tân ăn chực bữa trưa.

Anh ta liếc trộm bạn thân một cái: “Vừa mới bắt người về, cứ tưởng cậu không nỡ thả người ta đi, kết quả hôm nay đã cho cô ấy về nội địa rồi.”

Không sợ người ta chạy mất à?

Nhẫn thì tính là cái gì, thậm chí còn chẳng phải nhẫn cưới. Trước đó ép người ta kết hôn, giờ một cái nhẫn là thỏa mãn rồi sao? Cố Thính Vãn nếu thực sự muốn chạy, tháo nhẫn ném đi là xong, vẫn cứ quang minh chính đại chạy trốn như thường.

Anh ta thật sự không hiểu nổi trong lòng Cận Bạc Lễ đang nghĩ gì.

Lần này chắc không phải lại là cố ý chứ.

--------------------------------------------------

Bình Luận

Chương trước
Chương sau

Chương 1: Diễn biến mới

Danh sách chương

Chương 1: Cận Bạc Lễ
Chương 2: Cung kính xin lỗi tôi
Chương 3: Thế nhưng muốn thông đồng Cận Bạc Lễ
Chương 4: Lương Hữu Cảnh là ai?
Chương 5: Cận tiên sinh giống hệt như trong lời đồn
Chương 6: Như thợ săn ẩn mình trong bóng tối
Chương 7: Cố tiểu thư đúng là rất tin tưởng tôi
Chương 8: Một chiếc khuy măng sét
Chương 9: Thật sự là một bé mèo nhút nhát
Chương 10: Lại đây
Chương 11: Nhân viên của anh
Chương 12: Đồ cổ hũ đang đi công tác
Chương 13: Cùng cô ấy tỏ tình
Chương 14: Trang giấy trắng, hoàn toàn không biết gì cả
Chương 15: Quyết phải có bằng được
Chương 16: Tôi nói chuyện hung dữ lắm à?
Chương 17: Cũng phải ngoan ngoãn về nhà
Chương 18: Xin mời cô tối nay theo Tiên sinh về Hồng Kông
Chương 19: Anh muốn gặp mặt nghe câu trả lời của em
Chương 20: Cố tiểu thư cảm thấy, mục đích của tôi là gì?
Chương 21: Mất đi em là tổn thất của anh ta
Chương 22: Còn rất ngoan
Chương 23: Thứ tôi muốn, nhất định phải có được
Chương 24: Nhưng suy cho cùng vẫn chỉ là một cô bé con
Chương 25: Hóa ra là lo lắng cô bỏ chạy
Chương 26: Tiên sinh hỏi, tôi không thể nói dối
Chương 27: Tôi hung dữ với em sao?
Chương 28: Sợ thì sẽ ôm tôi chặt hơn
Chương 29: Không sợ hãi nữa, có tôi ở đây rồi mà
Chương 30: Luôn không nghe lời
Chương 31: Cứ như một tiểu tổ tông
Chương 32: Chỉ là lời nói đùa mà thôi
Chương 33: Là đồ ngốc sao?
Chương 34: Lời tôi nói em còn nhớ hay không
Chương 35: Tôi yêu cầu em cho tôi một lời giải thích
Chương 36: Đang cáo trạng với tôi đấy à?
Chương 37: Không thiếu một người như em đâu
Chương 38: Phiền cô chăm sóc cô ấy
Chương 39: Hỏi tội
Chương 40: Sao em dám
Chương 41
Chương 42: Anh cố ý?
Chương 43: Chuyện này không có gì để thương lượng
Chương 44: Phải thích anh nhất
Chương 45: Thật xinh đẹp
Chương 46: Bữa tối khỏi cần ăn
Chương 47: Cô trừng tôi làm gì
Chương 48: Muốn tạo phản sao?
Chương 49: Không muốn nghe viện cớ
Chương 50: Đừng để anh cả nhìn thấy
Chương 51: Nói lời dễ nghe chút đi
Chương 52: Tận hưởng sự tự do!
Chương 53: Chơi đủ chưa?
Chương 54: Dám chạy thử xem
Chương 55: Tối hôm qua ngủ có ngon không?
Chương 56: Lần này lại ra vẻ tài giỏi gì thế?
Chương 57: Em cũng không phải là kẻ vô ơn
Chương 58: Cho nên mới được người ta yêu thích
Chương 59: Ghen rồi sao?
Chương 60: Là bọn họ không tuân thủ quy tắc
Chương 61: Anh sẽ làm gì em?
Chương 62: Nói chuyện vui vẻ chứ?
Chương 63: Ở lại Cảng Thành với anh có gì không tốt sao?
Chương 64: Muốn tiếp tục thì thế nào?
Chương 65: Chuyện này chưa xong đâu
Chương 66: Trở về dỗ dành một chút
Chương 67: Anh cũng xin lỗi
Chương 68: Giáng Sinh vui vẻ
Chương 69: Nhớ anh
Chương 70: Tôi muốn tìm một người
Chương 71: Quà tân gia mừng nhà mới
Chương 72: Một chuyện nhỏ
Chương 73: Tôi rất bận
Chương 74: Có cậu thật tốt
Chương 75: Thấy anh liền chạy là có ý gì
Chương 76: Em nhớ anh
Chương 77: Người muốn gả cho anh nhiều không đếm xuể
Chương 78: Đừng sợ
Chương 79: Tớ không phải loại người mặt dày đeo bám
Chương 80: Ai dám chọc vào bảo bối đầu quả tim của anh ta
Chương 81: Là lời thật lòng sao
Chương 82: Cận Bạc Lễ sẽ không thích nghe loại lời nói này
Chương 83: Chị cãi nhau với Cận tiên sinh à?
Chương 84: Không có tin tức gì cả
Chương 85: Nếu đã nghĩ đến cuộc sống riêng của mình, vậy thì đi đi
Chương 86: Em thực sự rất nhớ anh
Chương 87: Là tự em quay trở lại
Chương 88: Anh nảy sinh lòng tham
Chương 89: Tưởng rằng anh không bắt được em sao?
Chương 90: Có phải anh điên rồi không?
Chương 91: Như hóc xương ở họng
Chương 92: Sẽ ngoan ngoãn ở bên cạnh anh
Chương 93: Cho người khác xem mèo trong nhà biết cắn người
Chương 94: Chẳng liên quan gì đến tôi
Chương 95: Cậu không sợ bị Cận tiên sinh nhìn thấy sao?
Chương 96: Rất nhiều người nhớ thương
Chương 97: Giúp em báo thù
Chương 98: Gạt anh ra ngoài
Chương 99: Hợp ý tôi, đang ở đằng kia
Chương 100: Dùng dáng vẻ kia nhìn ai đấy?
Chương 101: Làm gì có ai dễ thỏa mãn như cậu
Chương 102: Chẳng phải em nói muốn đi Iceland xem cực quang sao?
Chương 103: Tim đập thình thịch
Chương 104: Đừng tưởng anh hào phóng như vậy
Chương 105: Theo khuôn phép cũ
Chương 106: Không nỡ xa anh
Chương 107: Phải nhớ anh đấy
Chương 108: Chỉ cần em ngoan
Chương 109: Anh cả cảm thấy mắc nợ chị
Chương 110: Lời nói đùa
Chương 111: Có gì mà phải lo lắng
Chương 112: Tôi nợ cậu một lời xin lỗi
Chương 113: Lời nói vô căn cứ
Chương 114: Rồi sẽ nhìn thấy thôi
Chương 115: Em thử giúp hắn nói thêm một câu nữa xem
Chương 116: Cùng anh tiếp đãi hắn
Chương 117: Để anh ôm một cái
Chương 118: Nơi này là nhà của chúng ta
Chương 119: Tiểu Vãn sẽ rời bỏ anh
Chương 120: Chỉ ở bên cạnh anh thôi
Chương 121: Có lẽ là đang nhớ Cố tiểu thư
Chương 122: Em chỉ cần thích anh là được
Chương 123: Có muốn ký tên em ở phía sau không?
Chương 124: Tiên sinh đang dỗ dành con gái người ta đấy
Chương 125: Là một cô gái tốt
Chương 126: Giúp cô kết thúc sớm
Chương 127: Những lời bà ấy nói đều không tính
Chương 128: Hà tất tự chuốc lấy bẽ bàng
Chương 129: Sớm muộn gì cũng bị vạch trần
Chương 130: Em không tin anh
Chương 131: Đứa con hiếu thảo
Chương 132: Sợ ông ấy làm gì
Chương 133: Nếu thực sự có ngày đó
Chương 134: Có anh bên cạnh, em thấy rất an toàn
Chương 135: Không tránh khỏi phải trăm phương ngàn kế một chút
Chương 136: Bị em dọa cho sợ rồi
Chương 137: Lợi hại, lợi hại
Chương 138: Bởi vì lúc đó anh ta còn yêu cậu
Chương 139: Đừng trả lời anh ta
Chương 140: Hôm nay thì không được
Chương 141: Mắt chỉ được nhìn anh thôi
Chương 142: Đau thấu tim gan
Chương 143: Ảnh hưởng hòa khí gia đình
Chương 144: Cũng không phải là không thể
Chương 145: Trong lòng tôi vẫn luôn có một người
Chương 146: Ai bảo anh thích em chứ
Chương 147: Dùng thân phận gì để giới thiệu cô ấy
Chương 148: Tranh thủ tận hưởng hiện tại
Chương 149: Ánh mắt cô chưa bao giờ hướng về phía anh ta
Chương 150: Đừng đi
Chương 151: Không dễ dỗ dành
Chương 152: Có nhìn rõ mặt anh không vậy?
Chương 153: Có phải em muốn rời bỏ anh không?
Chương 154: Người ta cố ý trốn tránh
Chương 155: Anh ấy muốn Cố Thính Vãn
Chương 156: Chưa từng tặng nhẫn cho cô
Chương 157: Anh sẽ luôn ở đây
Chương 158: Đợi khi nào cậu ấy đạt được ước nguyện
Chương 159: Anh Chu rất thích chị
Chương 160: Vợ ơi
Chương 161: Ngôn ngữ cơ thể
Chương 162: Ông xã
Chương 163: Anh rất nhớ em
Chương 164: Cục cưng nhà anh
Chương 165: Đến khi em kết hôn chị có còn đến dự được không?
Chương 166: Cô cáo trạng sao?
Chương 167: Tối nay không về nhà
Chương 168: Trên đời này sẽ không có người thứ hai như anh
Chương 169: Em không đi được đâu
Chương 170: Ép người ta kết hôn mà con cũng dám làm!
Chương 171: Chúng ta kết hôn được không?
Chương 172: Em có thể giúp chị được không?
Chương 173: Không ai cam tâm tình nguyện bị nhốt cả
Chương 174: Có mục đích gì?
Chương 175: Để anh bớt lo một chút
Chương 176: Em không làm được
Chương 177: Thế này cũng rất tốt
Chương 178: Em còn ở bên Cận Bạc Lễ không?
Chương 179: Đừng tìm nữa, cô ấy không có ở đây đâu
Chương 180: Là Cận Bạc Lễ sao!
Chương 181: Không biết đã đứng lẳng lặng nhìn cô bao lâu
Chương 182: Lừa em đi rồi, anh biết phải làm sao?
Chương 183: Đây là lời cảnh cáo cuối cùng của tôi
Chương 184: Anh đừng ép em
Chương 185: Hai chúng ta sao lại không tính là duyên trời tác hợp?
Chương 186: Anh thực sự không có cảm giác an toàn
Chương 187: Anh lừa được người ta về tay rồi hả?
Chương 188: Em sẽ không rời xa anh đúng không?
Chương 189: Là xin lỗi cháu
Chương 190: Bảo cậu ấy đến Thâm Quyến một chuyến
Chương 191: Ôm một cái
Chương 192: Hèn chi anh muốn tự mình đến đây
Chương 193: Mau chóng sinh em bé đi
Chương 194: Anh chỉ có thể cầu xin hai bác
Chương 195: Chắc là chồng cô ấy đấy
Chương 196: Sự yêu thích của Cận tiên sinh có thể duy trì được bao lâu?
Chương 197: Lời cô ta nói đều là giả dối
Chương 198: Người khác có thể không tin anh
Chương 199: Em đồng ý
Chương 200: Không được đổi ý
Chương 201: Là anh muốn cho cô ấy một lời hứa
Chương 202: Nếu như, giá như
Chương 203: Phiền phức lắm, anh không thích
Chương 204: Là bạn trai của Thính Vãn
Chương 205: Cháu có thể đảm bảo
Chương 206: Đăng ký kết hôn
Chương 207: Không phải là muốn đến cướp dâu đấy chứ?
Chương 208: Không tính tiên sinh vào à
Chương 209: Chốt ngày cưới
Chương 210: Cuối cùng cũng thỏa hiệp với tấm chân tình của chính mình
Chương 211: Biết người biết mặt nhưng không biết lòng
Chương 212: Cô ta sẽ là người chiến thắng cuối cùng
Chương 213: Nhẫn cưới
Chương 214: Em đã có tình cảm với tôi rồi
Chương 215: Mục tiêu của đối phương là Thiếu phu nhân
Chương 216: Hoàn toàn chọc giận Cận Bạc Lễ
Chương 217: Hiện tại đã an toàn chưa?
Chương 218: Chờ anh
Chương 219: Tự mình chọn đi
Chương 220: Không phải lỗi của anh
Chương 221: Cầu xin ngài
Chương 222: Là lỗi của ai?
Chương 223: Anh không nói lý
Chương 224: Đây là cuộc đời mà lẽ ra em phải trải qua
Chương 225: Không thích giả thiết này
Chương 226: Là Thiếu phu nhân!
Chương 227: Muốn tâm sự với mình à?
Chương 228: Cô là cái thá gì?
Chương 229: Anh ấy rất âm hiểm
Chương 230: Muốn đi đâu hưởng tuần trăng mật?
Chương 231: Không ghen sao?
Chương 232: Người được yêu tự nhiên sẽ biết
Chương 233: Cho nên lại đây thăm em
Chương 234: Có nhà họ Cận ở đây, có anh ở đây
Chương 235: Trời đất làm chứng
Chương 236: Hãy nhìn ra ngoài cửa sổ
Chương 237: Ngủ ngon, ngày mai gặp
Chương 238: Đại kết cục
Chương 239: Ngoại truyện: Về những chiếc máy ảnh trong hôn lễ
Chương 240: Ngoại truyện: Về tân hôn
Chương 241: Ngoại truyện: Về tuần trăng mật (1)
Chương 242: Ngoại truyện: Về tuần trăng mật (2)
Chương 243: Ngoại truyện: Về tuần trăng mật (3)
Chương 244: Ngoại truyện: Về tuần trăng mật (4)
Chương 245: Ngoại truyện: Về tuần trăng mật (5)
Chương 246: Ngoại truyện: Về em bé [1]
Chương 247: Ngoại truyện: Về em bé [2]
Chương 248: Ngoại truyện: Về em bé [3]
Chương 249: Ngoại truyện: Về em bé [4]
Chương 250: Ngoại truyện: Về em bé [5]
Chương 251: Ngoại truyện: Về Cố Trì và Hoắc Thi Nghi
Chương 252: Ngoại truyện: Thật sự rất hạnh phúc

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số Hạt bạn muốn ủng hộ:

Bạn cần đăng nhập để ủng hộ tại đây.
100 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
200 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
500 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
1.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
2.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
5.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu

Hoặc nhập số Hạt tùy chọn:

Bạn tặng:0 Hạt
Phí duy trì nền tảng (30%):0 Hạt
Tác giả nhận:0 Xu

Hệ thống thu phí để duy trì vận hành (server, băng thông, phát triển).

Báo lỗi chương

Đang báo lỗi:
Dạ Cảng Mê Tình
Chương 190: Bảo cậu ấy đến Thâm Quyến một chuyến

Vui lòng chọn loại lỗi:

0/2000

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Tự cuộn
Chương 190: Bảo cậu ấy đến Thâm Quyến một chuyến
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...