Dạ Cảng Mê Tình – Chương 189: Là xin lỗi cháu
Dạ Cảng Mê Tình
Ngủ một giấc tỉnh dậy, còn hai tiếng nữa máy bay mới hạ cánh.
Trong phòng ngủ chỉ bật một ngọn đèn nhỏ, Cận Bạc Lễ vừa đọc sách vừa ôm eo cô. Cảm nhận được người bên cạnh phát ra tiếng nức nở nhỏ, anh đặt sách sang một bên, đưa tay sờ trán Cố Thính Vãn.
Đã hạ sốt rồi.
Anh bế cô lên đặt lên người mình, thân mật xoa đầu cô.
"Có đói không? Muốn ăn gì, anh bảo người làm cho em."
Vừa mới hạ sốt nên Cố Thính Vãn chẳng có chút cảm giác thèm ăn nào, cô lắc đầu.
Vẻ mặt Cận Bạc Lễ ôn hòa: “Về Cảng Thành xong chúng ta sẽ đến Vịnh Thiển Thủy ăn cơm, em có sợ không?”
Hà Dung Quân đã chủ động hỏi anh bao giờ về đến nơi, còn bao lâu nữa thì hạ cánh, và có muốn đến Vịnh Thiển Thủy ăn tối không.
Bà còn chụp ảnh món quà gặp mặt chuẩn bị cho Cố Thính Vãn gửi cho Cận Bạc Lễ xem, hỏi liệu cô có thích không.
Cố Thính Vãn ngoan ngoãn lắc đầu: “Em không sợ.”
Trong ấn tượng của cô, tuy Hà Dung Quân từng tìm gặp cô, yêu cầu cô rời xa Cận Bạc Lễ, nói rằng hai người không hợp nhau, nhưng bà vẫn rất nho nhã lịch sự, lời nói cử chỉ không khiến người ta cảm thấy quá mức cao ngạo. Cận Chước tuy trông nghiêm khắc, nhưng khi gặp và nói chuyện với ông, ông cũng không hề bỏ qua cô.
Họ là những người có hàm dưỡng và lễ nghĩa, dù không thực sự thích cô nhưng nhìn chung, Cố Thính Vãn cũng không đến mức sợ hãi.
Cận Bạc Lễ ôn tồn an ủi: “Nếu không thoải mái thì cứ nói với anh, anh đưa em về nhà.”
Con trai và con dâu tương lai còn hai tiếng nữa sẽ đến Cảng Thành.
Vịnh Thiển Thủy có vẻ bận rộn hơn hẳn.
Tuy trước đây đã từng gặp Cố Thính Vãn, nhưng lần này mới được coi là gặp mặt chính thức. Họ cũng không rõ trong những lần gặp trước có để lại ấn tượng xấu cho Cố Thính Vãn hay không, nên lần này đặc biệt coi trọng.
Hơn nữa, họ cũng không biết lần này Cận Bạc Lễ đã dùng thủ đoạn gì để đưa Cố Thính Vãn về cùng.
Hà Dung Quân nhìn Cận Chước, dặn dò: “Đừng có lúc nào cũng xụ cái mặt ra, cô bé sẽ sợ đấy. Hơn nữa con trai ông đã nhắn tin trước rồi, nói cô bé nhát gan, đừng dọa cô bé.”
Cận Chước thổi râu trừng mắt: “Tôi cả đời đều như thế này, cái thằng nghịch tử kia từ nhỏ nhìn đến lớn, lại còn bảo tôi nhìn thấy nó mà không cười nổi!”
Hai tiếng sau, Cố Thính Vãn được Cận Bạc Lễ nắm tay bước vào phòng khách tráng lệ huy hoàng. Nhìn thấy Hà Dung Quân đoan trang quý phái và Cận Chước đứng bên cạnh với nụ cười gượng gạo trên môi, trong lòng cô bỗng nhiên căng thẳng, nắm chặt tay Cận Bạc Lễ nép sát vào người anh.
Cô cất giọng mềm mại chào hỏi: “Bác trai, bác gái ạ.”
Cận Bạc Lễ khẽ nhíu mày gần như không thể nhận ra, liếc nhìn Cận Chước một cái: “...”
Cận Chước: “...”
Hừ.
Không khí bữa tối cũng coi như hòa hợp. Ăn xong, Hà Dung Quân vỗ nhẹ vào chỗ ngồi bên cạnh mình, bảo cô qua đó ngồi. Cố Thính Vãn hiểu ý ngoan ngoãn đi qua. Cận Bạc Lễ nhất thời không phòng bị, lòng bàn tay trống rỗng. Anh kiên nhẫn ngồi xuống, ngón tay gõ nhẹ lên đùi.
"Đây là quà bác và bác trai tặng cho cháu, hy vọng cháu sẽ thích."
Bà đã hỏi qua Tô Kỳ xem Cố Thính Vãn thích cái gì.
Cô con gái nhanh chóng nhắn lại hai chữ: [“Trang sức! Mẹ! Tặng Thính Vãn trang sức! Mẹ cứ dùng thật nhiều thật nhiều trang sức đập vào người chị ấy, chị ấy sẽ rất vui!”]
Thế nên sau khi nghe ý kiến của con gái, bà đã tặng một bộ trang sức phỉ thúy.
Nhìn đôi mắt Cố Thính Vãn sáng lên ngay lập tức, nụ cười trên môi Hà Dung Quân càng thêm sâu.
Cận Bạc Lễ bị Cận Chước gọi lên thư phòng trên lầu. Trước khi đi anh muốn nói gì đó, nhưng thấy cô bé kia chẳng thèm nhìn mình lấy một cái, chỉ mải nghiêng đầu chăm chú nghe Hà Dung Quân nói chuyện, anh đành bất lực thở dài.
Ai tặng cô trang sức thì cô thích người đó.
Đồ vô lương tâm.
Hai người đàn ông rời đi, Hà Dung Quân mới thả lỏng hơn một chút khi nói chuyện. Tuy trên mặt bà không biểu lộ ra, nhưng trong lòng cũng mang nỗi lo lắng sâu sắc.
"Bạc Lễ có dùng thủ đoạn cưỡng ép cháu về Cảng Thành không?"
Cố Thính Vãn hơi chần chừ.
Có được tính là cưỡng ép không nhỉ?
Có một chút, nhưng cũng có phần cô cam tâm tình nguyện đi theo về.
Cô lắc đầu: “Không tính là cưỡng ép ạ.”
Hà Dung Quân đã sớm nhìn thấy chiếc nhẫn trên tay trái cô, lo lắng cô bị ép đeo vào, giờ đây đôi mày bà hơi giãn ra, nụ cười trở nên ôn hòa: “Quả thật là, cháu đã giúp bác nhìn thấy rất nhiều mặt khác của nó mà bác chưa từng biết đến.”
"Đừng sợ, bác không phải đang trách cháu", giọng bà dịu dàng:
"Bạc Lễ từ nhỏ đến lớn sống trong môi trường tương đối nghiêm túc, dẫn đến việc mỗi lần nó ở trước mặt bác và bác trai, thần sắc luôn rất bình tĩnh. Bác không phân biệt được trong lòng nó đang nghĩ gì, nụ cười nó lộ ra liệu có phải là vui vẻ thật sự hay không.”
"Bởi vì trên vai nó gánh vác trách nhiệm của người thừa kế, bác và ba nó cũng luôn dùng những tiêu chuẩn vượt quá sức tưởng tượng để yêu cầu nó, do đó đã xem nhẹ những nhu cầu nội tâm của nó, cũng như những thứ nó thực sự khao khát."
Nhắc đến chuyện cũ, ánh mắt Hà Dung Quân ánh lên vẻ dịu dàng xen lẫn đau lòng.
"Bây giờ nhớ lại, hình như có một lần, duy nhất một lần, vào dịp Tết Trung Thu, nó hiếm hoi có được thời gian thư giãn, nó nhìn ánh trăng và hỏi bác một câu."
Cố Thính Vãn mím môi, cảm giác như có gì đó nghẹn trong cổ họng: “Anh ấy hỏi gì ạ?”
"Nó hỏi: Mẹ, hình như ba mẹ chưa bao giờ hỏi con có muốn làm người thừa kế này hay không."
Khi đó cậu thiếu niên rõ ràng mới mười mấy tuổi, nhưng lại mang trên mình ánh trăng lạnh lẽo tiêu điều, thể hiện sự lãnh đạm vượt xa lứa tuổi. Sau khi hỏi câu đó, dường như cậu cũng biết mình sẽ không nhận được câu trả lời, chỉ cười nhạt rồi quay người rời đi.
Trong đầu Cố Thính Vãn dường như cũng hiện lên bóng dáng cô độc của thiếu niên ấy, lồng ngực không kìm được dâng lên nỗi xót xa.
Hà Dung Quân cụp mắt xuống: “Trước đây, bác chưa bao giờ ý thức được Bạc Lễ muốn gì, luôn áp đặt tiêu chuẩn của mình lên đầu nó, bắt nó phải làm mọi việc thật hoàn hảo, bắt nó không được dừng lại, bắt nó ngay cả người bạn đời đi cùng cả đời cũng phải tìm người môn đăng hộ đối, muốn nó phải đặt lợi ích tập đoàn lên hàng đầu.”
"Bây giờ nghĩ lại, vẫn luôn là bác quá cố chấp."
Thần sắc của bà vẫn dịu dàng: “Nói với cháu những điều này là để xin lỗi cháu, dù là về những việc Bạc Lễ đã làm với cháu, hay thái độ của bác đối với cháu trước đây. Bác thật lòng xin lỗi cháu.”
Cận Bạc Lễ và Cận Chước bàn chuyện công việc khá lâu, hơn nữa cơn sốt của Cố Thính Vãn vừa mới lui chưa được bao lâu nên cô có chút buồn ngủ.
Hà Dung Quân sai người đưa cô lên phòng của Cận Bạc Lễ trên lầu để nghỉ ngơi.
Căn phòng sạch sẽ, ngăn nắp, hướng ra biển. Người giúp việc nói thư phòng của anh ở ngay bên cạnh, Cố Thính Vãn tò mò bước vào xem thử.
Rất nhiều sách, sách tiếng Trung và tiếng Anh được xếp ngay ngắn. Trên bàn còn có một bức ảnh Cận Bạc Lễ năm mười mấy tuổi, tràn đầy khí chất thiếu niên.
Cô lại gần nhìn kỹ, cô từng xem ảnh anh lúc 6 tuổi trông rất đáng yêu và ngoan ngoãn. Đến năm mười mấy tuổi thì đã trút bỏ hết nét non nớt, bắt đầu lộ rõ dáng vẻ điềm tĩnh chững chạc như bây giờ, khí chất oai phong, gương mặt tuấn tú đĩnh đạc.
Nhìn thêm chút nữa, cô mới chú ý tới một tờ giấy bị đè trên mặt bàn.
Cúi người nhìn kỹ, trên đó chỉ có ba chữ…
Cố Thính Vãn.
Từng nét bút mạnh mẽ, cứng cáp.
Dường như tất cả nỗi nhớ nhung và sự mê mang đều dồn nén vào ba chữ này, khắc cốt ghi tâm.
--------------------------------------------------












