Chương trước
Chương sau
Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

Dạ Cảng Mê Tình – Chương 179: Đừng tìm nữa, cô ấy không có ở đây đâu

Dạ Cảng Mê Tình

Tác giả: Vi Lộc Nha
Lượt đọc: 518
Đề cử: 0
Bình luận: 0

Cố Thính Vãn nhẹ nhàng đặt dao nĩa xuống, đôi mắt sáng rực lên, giọng điệu vui vẻ.

"Oa, nhiều thế ạ! Cảm ơn anh Lăng Xuyên nhé!"

Nhận được quà, nụ cười trên môi Cố Thính Vãn càng thêm rạng rỡ. Cô vui vẻ chụp ảnh gửi cho Hạ Nghiên, sau đó đặt điện thoại xuống chuyên tâm ăn uống.

Tuy không nói chuyện nhiều, nhưng bầu không khí rất hòa hợp.

Chu Lăng Xuyên vốn định nán lại với cô thêm một chút, nhưng đột xuất nhận được điện thoại của cấp dưới, báo cáo về vấn đề ở công ty mẹ, yêu cầu anh ta phải quay về London gấp.

Ở London hai ngày trời yên biển lặng chẳng có việc gì, anh ta vừa mới rời đi nửa ngày thì lại có chuyện gấp.

Chu Lăng Xuyên cau mày, lạnh lùng cúp máy. Nét u ám thoáng hiện lên nơi đáy mắt nhưng nhanh chóng được che giấu khi anh ta ngẩng đầu lên, vẻ mặt tràn đầy áy náy: “Tiểu Vãn, xin lỗi em, công ty có chút việc, anh phải về gấp.”

Cố Thính Vãn đã nhanh chóng xử lý xong phần bít tết, hai má phồng lên vì nhai, nuốt xuống rồi gật đầu lia lịa: “Anh Lăng Xuyên, có việc gấp thì anh mau về đi, công việc quan trọng hơn.”

Cô biết Chu Lăng Xuyên chắc đang rất vội, nên từ chối để anh ta đưa về nhà. Nhìn chiếc xe của anh ta khuất dần khỏi tầm mắt, cô mới chậm rãi quay người đi.

Tay cô đang xách một túi đồ ăn vặt to đùng, tâm trạng vốn vô cùng tốt, nhưng vừa ngước mắt lên, nhìn thấy kẻ bước ra từ sau bức tường chặn đường mình, chút vui vẻ ấy lập tức tan biến sạch trơn.

Ánh mắt Lương Hữu Cảnh nhìn cô chằm chằm, chứa đựng tia phấn khích nào đó.

"Em chia tay với Cận Bạc Lễ rồi à?"

Hắn ta cười: “Nghĩ cũng phải, người có gia thế bối cảnh như hắn, chơi bời với em cho vui thôi, làm sao có thể thực sự muốn kết hôn với em chứ?”

"Người đàn ông vừa rồi là ai? Có giàu bằng anh không? Thính Vãn, hai chúng ta mới là hợp nhau nhất, em ở bên anh là lựa chọn tốt nhất. Chúng ta hãy quên hết chuyện cũ đi, bắt đầu lại từ đầu, anh sẽ cho em một hôn lễ long trọng, đến lúc đó cư dân mạng cũng sẽ phải khen chúng ta là trời sinh một cặp."

"..."

Cố Thính Vãn nhận ra Lương Hữu Cảnh căn bản chỉ sống trong ảo tưởng của chính mình, hoàn toàn không nghe lọt tai bất kỳ lời nào cô nói.

Cô lùi lại mấy bước, giữ khoảng cách an toàn với hắn ta, lấy điện thoại ra nhắn tin cho Hạ Nghiên bảo cô ấy lái xe đến đón.

Ánh mắt Lương Hữu Cảnh tràn đầy tham lam.

Hắn ta vẫn luôn nhớ nhung Cố Thính Vãn, bao nhiêu đêm trằn trọc không ngủ được, luôn hồi tưởng lại những hình ảnh khi còn bên cô. Nỗi nhớ gặm nhấm tâm can hắn ta ngày này qua ngày khác, khiến hắn ta sinh ra chấp niệm, khiến hắn ta đau đớn tột cùng, khiến hắn ta thương nhớ khôn nguôi.

"Ở bên anh đi, anh sẽ sang tên hết nhà cửa và tiền bạc cho em, được không?"

Đôi mắt hắn ta khóa chặt lấy Cố Thính Vãn, như sợ chỉ cần chớp mắt một cái là cô sẽ biến mất.

“Thính Vãn, anh thực sự rất yêu em.”

Cố Thính Vãn cười mỉa mai: “Lúc trước nếu anh dùng cái bộ dạng mặt dày mày dạn này đi tìm Lạc Ninh, biết đâu đã thành công đến với cô ta rồi.”

Nghe thấy tên Lạc Ninh, Lương Hữu Cảnh nhíu mày: “Nhắc đến cô ta làm gì?”

Hắn ta theo bản năng muốn trốn tránh, tự lừa dối mình, kháng cự việc nhớ lại người phụ nữ đó, cũng kháng cự việc nhớ lại những gì mình đã làm lúc đó.

Cố Thính Vãn lười để ý.

Cũng may Hạ Nghiên nhanh chóng lái xe đến nơi. Cô ấy như gà mẹ che chở gà con, đẩy Cố Thính Vãn ra sau lưng bảo cô lên xe, sau đó lạnh lùng liếc nhìn Lương Hữu Cảnh, giọng điệu chẳng chút khách khí:

"Cứ như con ruồi vo ve loạn xạ khắp nơi, đến cái tam quan và đạo đức cơ bản nhất cũng không có mà còn đòi quấy rầy Thính Vãn nhà chúng tôi. Biết điều thì ngoan ngoãn cuốn xéo khỏi Torquay đi, nếu không đừng trách tôi đem chuyện anh phản bội Thính Vãn lúc trước tung lên mạng đấy!"

Fan hâm mộ của hắn ta còn tôn sùng hắn ta là ‘bạch nguyệt’ quang đã sớm giải nghệ từ lâu.

‘Bạch nguyệt quang’ cái gì chứ, thực tế là một đống rác rưởi nát bét.

Nói xong mặc kệ biểu cảm của Lương Hữu Cảnh thế nào, cô ấy nghênh ngang lái xe đi.

Cô ấy còn lo lắng Lương Hữu Cảnh bám theo tìm đến chỗ ở của hai người, nên cô ấy lái xe vòng vo bên ngoài rất nhiều vòng mới về nhà.

Nhưng lúc rời đi, Cố Thính Vãn lơ đãng liếc nhìn qua kính chiếu hậu.

Lương Hữu Cảnh vẫn đứng đó, không nhìn rõ cảm xúc, nhưng đột nhiên từ bốn phương tám hướng xuất hiện mấy người đàn ông vạm vỡ đang từ từ tiến lại gần hắn ta. Không biết có phải ngẫu nhiên đi ngang qua không, nhưng sự xuất hiện đột ngột và trật tự như vậy khiến Cố Thính Vãn nhíu mày nghi hoặc.

Xe rẽ phải, mọi thứ phía sau bị các tòa nhà che khuất hoàn toàn.

---

Cảng Thành, Vịnh Thiển Thủy.

Cận Chước cởi áo khoác, chậm rãi bước vào phòng khách. Cận Tô Kỳ đang khoác tay Hà Dung Quân, gục đầu vào vai bà làm nũng.

Cô ấy muốn mua một bức tranh của họa sĩ ít tên tuổi trị giá hai trăm triệu đô la Hồng Kông treo trong phòng mình, nhưng anh cả không chịu mua cho, mắng cô ấy hoang phí, bảo công ty mà giao vào tay cô ấy thì sớm muộn cũng phá sản.

"Anh ấy thù dai lắm, không cho con mua. Nhưng mà mommy ơi, con thực sự rất thích bức tranh đó, mấy bức tranh treo trong phòng anh cả còn đắt hơn bức con chọn nhiều."

Tuy rằng tranh treo ở Bán Sơn đều là tác phẩm của danh họa.

Nhưng tranh của họa sĩ kia cũng đẹp mà, ngàn vàng khó mua được niềm vui của cô ấy.

Nhưng cô ấy không muốn dùng tiền trong quỹ riêng của mình để mua, anh cả từ ngày đó đến giờ chẳng buồn để ý đến cô ấy. Trước kia anh nhất định sẽ mua cho cô ấy, nhưng lần này lại mắng cô ấy là kẻ chỉ biết nhìn vật chất không biết nhìn người.

Hà Dung Quân cười, dung túng xoa đầu cô ấy: “Mua cho con, còn muốn gì nữa không? Mẹ mua hết cho con.”

Mắt Cận Tô Kỳ sáng rực lên, nụ cười càng thêm rạng rỡ: “Tuyệt quá, yêu mommy nhất trên đời.”

Tiểu công chúa mãn nguyện, cong mắt cười gọi: “Ba ba.”

Cận Chước nhìn quanh một vòng: “Anh cả con đâu rồi?”

"Anh ấy ạ?" Cận Tô Kỳ chỉ lên lầu, “Đang nghỉ ngơi trong phòng, dạo này anh ấy ngủ kém lắm.”

Cảng Thành mưa tầm tã hai ngày liền, hôm nay trời quang mây tạnh, ánh nắng chan hòa xuyên qua cửa sổ chiếu vào phòng, xa xa là mặt biển mênh m//ô//n//g lấp lánh ánh nước.

Cận Bạc Lễ không ngủ, ngón tay lướt nhẹ trên màn hình điện thoại, gương mặt thanh tú lạnh lùng thoáng vẻ mệt mỏi.

Cuộc sống dạo này bình lặng, không có chút gợn sóng, giống hệt như hơn một năm về trước, khi chưa gặp cô, cũng là những ngày tháng bình lặng nhạt nhẽo như vậy.

Một năm qua quá đỗi êm đềm hạnh phúc, giờ quay trở lại cuộc sống trước kia, anh lại cảm thấy không quen.

Thế nên trắng đêm không ngủ.

Anh ném điện thoại sang một bên, mặt vô cảm mở cửa phòng. Bên ngoài có một chú chó đang ngồi im lặng, không biết đã đợi bao lâu, thấy anh liền vui vẻ đứng dậy vẫy đuôi.

Cận Bạc Lễ đóng cửa lại. Rick có chút nghi hoặc nhìn anh, rồi ánh mắt từ từ dịch chuyển ra sau lưng anh, tìm kiếm bóng hình quen thuộc.

Biên độ vẫy đuôi ngày càng nhỏ, chú chó nhỏ không hiểu, ngơ ngác bước vài bước về phía người đàn ông cao lớn.

"Đừng tìm nữa."

Cận Bạc Lễ lướt qua nó, giọng nhàn nhạt: “Cô ấy không có ở đây đâu.”

Dưới lầu, Cận Chước ngược lại là người căng thẳng lo lắng nhất.

"Mất ngủ sao? Tôi cứ thấy nó bình tĩnh quá mức. Trước kia còn giam lỏng người ta ở Bán Sơn, ép người ta kết hôn với mình, giờ người ta đi rồi mà nó chẳng có phản ứng gì cả."

Ông chắp tay sau lưng, cau mày đi đi lại lại: “Nếu nó đánh trống khua chiêng đi tìm người, tôi còn thấy yên tâm hơn một chút...”

--------------------------------------------------

Bình Luận

Chương trước
Chương sau

Chương 1: Diễn biến mới

Danh sách chương

Chương 1: Cận Bạc Lễ
Chương 2: Cung kính xin lỗi tôi
Chương 3: Thế nhưng muốn thông đồng Cận Bạc Lễ
Chương 4: Lương Hữu Cảnh là ai?
Chương 5: Cận tiên sinh giống hệt như trong lời đồn
Chương 6: Như thợ săn ẩn mình trong bóng tối
Chương 7: Cố tiểu thư đúng là rất tin tưởng tôi
Chương 8: Một chiếc khuy măng sét
Chương 9: Thật sự là một bé mèo nhút nhát
Chương 10: Lại đây
Chương 11: Nhân viên của anh
Chương 12: Đồ cổ hũ đang đi công tác
Chương 13: Cùng cô ấy tỏ tình
Chương 14: Trang giấy trắng, hoàn toàn không biết gì cả
Chương 15: Quyết phải có bằng được
Chương 16: Tôi nói chuyện hung dữ lắm à?
Chương 17: Cũng phải ngoan ngoãn về nhà
Chương 18: Xin mời cô tối nay theo Tiên sinh về Hồng Kông
Chương 19: Anh muốn gặp mặt nghe câu trả lời của em
Chương 20: Cố tiểu thư cảm thấy, mục đích của tôi là gì?
Chương 21: Mất đi em là tổn thất của anh ta
Chương 22: Còn rất ngoan
Chương 23: Thứ tôi muốn, nhất định phải có được
Chương 24: Nhưng suy cho cùng vẫn chỉ là một cô bé con
Chương 25: Hóa ra là lo lắng cô bỏ chạy
Chương 26: Tiên sinh hỏi, tôi không thể nói dối
Chương 27: Tôi hung dữ với em sao?
Chương 28: Sợ thì sẽ ôm tôi chặt hơn
Chương 29: Không sợ hãi nữa, có tôi ở đây rồi mà
Chương 30: Luôn không nghe lời
Chương 31: Cứ như một tiểu tổ tông
Chương 32: Chỉ là lời nói đùa mà thôi
Chương 33: Là đồ ngốc sao?
Chương 34: Lời tôi nói em còn nhớ hay không
Chương 35: Tôi yêu cầu em cho tôi một lời giải thích
Chương 36: Đang cáo trạng với tôi đấy à?
Chương 37: Không thiếu một người như em đâu
Chương 38: Phiền cô chăm sóc cô ấy
Chương 39: Hỏi tội
Chương 40: Sao em dám
Chương 41
Chương 42: Anh cố ý?
Chương 43: Chuyện này không có gì để thương lượng
Chương 44: Phải thích anh nhất
Chương 45: Thật xinh đẹp
Chương 46: Bữa tối khỏi cần ăn
Chương 47: Cô trừng tôi làm gì
Chương 48: Muốn tạo phản sao?
Chương 49: Không muốn nghe viện cớ
Chương 50: Đừng để anh cả nhìn thấy
Chương 51: Nói lời dễ nghe chút đi
Chương 52: Tận hưởng sự tự do!
Chương 53: Chơi đủ chưa?
Chương 54: Dám chạy thử xem
Chương 55: Tối hôm qua ngủ có ngon không?
Chương 56: Lần này lại ra vẻ tài giỏi gì thế?
Chương 57: Em cũng không phải là kẻ vô ơn
Chương 58: Cho nên mới được người ta yêu thích
Chương 59: Ghen rồi sao?
Chương 60: Là bọn họ không tuân thủ quy tắc
Chương 61: Anh sẽ làm gì em?
Chương 62: Nói chuyện vui vẻ chứ?
Chương 63: Ở lại Cảng Thành với anh có gì không tốt sao?
Chương 64: Muốn tiếp tục thì thế nào?
Chương 65: Chuyện này chưa xong đâu
Chương 66: Trở về dỗ dành một chút
Chương 67: Anh cũng xin lỗi
Chương 68: Giáng Sinh vui vẻ
Chương 69: Nhớ anh
Chương 70: Tôi muốn tìm một người
Chương 71: Quà tân gia mừng nhà mới
Chương 72: Một chuyện nhỏ
Chương 73: Tôi rất bận
Chương 74: Có cậu thật tốt
Chương 75: Thấy anh liền chạy là có ý gì
Chương 76: Em nhớ anh
Chương 77: Người muốn gả cho anh nhiều không đếm xuể
Chương 78: Đừng sợ
Chương 79: Tớ không phải loại người mặt dày đeo bám
Chương 80: Ai dám chọc vào bảo bối đầu quả tim của anh ta
Chương 81: Là lời thật lòng sao
Chương 82: Cận Bạc Lễ sẽ không thích nghe loại lời nói này
Chương 83: Chị cãi nhau với Cận tiên sinh à?
Chương 84: Không có tin tức gì cả
Chương 85: Nếu đã nghĩ đến cuộc sống riêng của mình, vậy thì đi đi
Chương 86: Em thực sự rất nhớ anh
Chương 87: Là tự em quay trở lại
Chương 88: Anh nảy sinh lòng tham
Chương 89: Tưởng rằng anh không bắt được em sao?
Chương 90: Có phải anh điên rồi không?
Chương 91: Như hóc xương ở họng
Chương 92: Sẽ ngoan ngoãn ở bên cạnh anh
Chương 93: Cho người khác xem mèo trong nhà biết cắn người
Chương 94: Chẳng liên quan gì đến tôi
Chương 95: Cậu không sợ bị Cận tiên sinh nhìn thấy sao?
Chương 96: Rất nhiều người nhớ thương
Chương 97: Giúp em báo thù
Chương 98: Gạt anh ra ngoài
Chương 99: Hợp ý tôi, đang ở đằng kia
Chương 100: Dùng dáng vẻ kia nhìn ai đấy?
Chương 101: Làm gì có ai dễ thỏa mãn như cậu
Chương 102: Chẳng phải em nói muốn đi Iceland xem cực quang sao?
Chương 103: Tim đập thình thịch
Chương 104: Đừng tưởng anh hào phóng như vậy
Chương 105: Theo khuôn phép cũ
Chương 106: Không nỡ xa anh
Chương 107: Phải nhớ anh đấy
Chương 108: Chỉ cần em ngoan
Chương 109: Anh cả cảm thấy mắc nợ chị
Chương 110: Lời nói đùa
Chương 111: Có gì mà phải lo lắng
Chương 112: Tôi nợ cậu một lời xin lỗi
Chương 113: Lời nói vô căn cứ
Chương 114: Rồi sẽ nhìn thấy thôi
Chương 115: Em thử giúp hắn nói thêm một câu nữa xem
Chương 116: Cùng anh tiếp đãi hắn
Chương 117: Để anh ôm một cái
Chương 118: Nơi này là nhà của chúng ta
Chương 119: Tiểu Vãn sẽ rời bỏ anh
Chương 120: Chỉ ở bên cạnh anh thôi
Chương 121: Có lẽ là đang nhớ Cố tiểu thư
Chương 122: Em chỉ cần thích anh là được
Chương 123: Có muốn ký tên em ở phía sau không?
Chương 124: Tiên sinh đang dỗ dành con gái người ta đấy
Chương 125: Là một cô gái tốt
Chương 126: Giúp cô kết thúc sớm
Chương 127: Những lời bà ấy nói đều không tính
Chương 128: Hà tất tự chuốc lấy bẽ bàng
Chương 129: Sớm muộn gì cũng bị vạch trần
Chương 130: Em không tin anh
Chương 131: Đứa con hiếu thảo
Chương 132: Sợ ông ấy làm gì
Chương 133: Nếu thực sự có ngày đó
Chương 134: Có anh bên cạnh, em thấy rất an toàn
Chương 135: Không tránh khỏi phải trăm phương ngàn kế một chút
Chương 136: Bị em dọa cho sợ rồi
Chương 137: Lợi hại, lợi hại
Chương 138: Bởi vì lúc đó anh ta còn yêu cậu
Chương 139: Đừng trả lời anh ta
Chương 140: Hôm nay thì không được
Chương 141: Mắt chỉ được nhìn anh thôi
Chương 142: Đau thấu tim gan
Chương 143: Ảnh hưởng hòa khí gia đình
Chương 144: Cũng không phải là không thể
Chương 145: Trong lòng tôi vẫn luôn có một người
Chương 146: Ai bảo anh thích em chứ
Chương 147: Dùng thân phận gì để giới thiệu cô ấy
Chương 148: Tranh thủ tận hưởng hiện tại
Chương 149: Ánh mắt cô chưa bao giờ hướng về phía anh ta
Chương 150: Đừng đi
Chương 151: Không dễ dỗ dành
Chương 152: Có nhìn rõ mặt anh không vậy?
Chương 153: Có phải em muốn rời bỏ anh không?
Chương 154: Người ta cố ý trốn tránh
Chương 155: Anh ấy muốn Cố Thính Vãn
Chương 156: Chưa từng tặng nhẫn cho cô
Chương 157: Anh sẽ luôn ở đây
Chương 158: Đợi khi nào cậu ấy đạt được ước nguyện
Chương 159: Anh Chu rất thích chị
Chương 160: Vợ ơi
Chương 161: Ngôn ngữ cơ thể
Chương 162: Ông xã
Chương 163: Anh rất nhớ em
Chương 164: Cục cưng nhà anh
Chương 165: Đến khi em kết hôn chị có còn đến dự được không?
Chương 166: Cô cáo trạng sao?
Chương 167: Tối nay không về nhà
Chương 168: Trên đời này sẽ không có người thứ hai như anh
Chương 169: Em không đi được đâu
Chương 170: Ép người ta kết hôn mà con cũng dám làm!
Chương 171: Chúng ta kết hôn được không?
Chương 172: Em có thể giúp chị được không?
Chương 173: Không ai cam tâm tình nguyện bị nhốt cả
Chương 174: Có mục đích gì?
Chương 175: Để anh bớt lo một chút
Chương 176: Em không làm được
Chương 177: Thế này cũng rất tốt
Chương 178: Em còn ở bên Cận Bạc Lễ không?
Chương 179: Đừng tìm nữa, cô ấy không có ở đây đâu
Chương 180: Là Cận Bạc Lễ sao!
Chương 181: Không biết đã đứng lẳng lặng nhìn cô bao lâu
Chương 182: Lừa em đi rồi, anh biết phải làm sao?
Chương 183: Đây là lời cảnh cáo cuối cùng của tôi
Chương 184: Anh đừng ép em
Chương 185: Hai chúng ta sao lại không tính là duyên trời tác hợp?
Chương 186: Anh thực sự không có cảm giác an toàn
Chương 187: Anh lừa được người ta về tay rồi hả?
Chương 188: Em sẽ không rời xa anh đúng không?
Chương 189: Là xin lỗi cháu
Chương 190: Bảo cậu ấy đến Thâm Quyến một chuyến
Chương 191: Ôm một cái
Chương 192: Hèn chi anh muốn tự mình đến đây
Chương 193: Mau chóng sinh em bé đi
Chương 194: Anh chỉ có thể cầu xin hai bác
Chương 195: Chắc là chồng cô ấy đấy
Chương 196: Sự yêu thích của Cận tiên sinh có thể duy trì được bao lâu?
Chương 197: Lời cô ta nói đều là giả dối
Chương 198: Người khác có thể không tin anh
Chương 199: Em đồng ý
Chương 200: Không được đổi ý
Chương 201: Là anh muốn cho cô ấy một lời hứa
Chương 202: Nếu như, giá như
Chương 203: Phiền phức lắm, anh không thích
Chương 204: Là bạn trai của Thính Vãn
Chương 205: Cháu có thể đảm bảo
Chương 206: Đăng ký kết hôn
Chương 207: Không phải là muốn đến cướp dâu đấy chứ?
Chương 208: Không tính tiên sinh vào à
Chương 209: Chốt ngày cưới
Chương 210: Cuối cùng cũng thỏa hiệp với tấm chân tình của chính mình
Chương 211: Biết người biết mặt nhưng không biết lòng
Chương 212: Cô ta sẽ là người chiến thắng cuối cùng
Chương 213: Nhẫn cưới
Chương 214: Em đã có tình cảm với tôi rồi
Chương 215: Mục tiêu của đối phương là Thiếu phu nhân
Chương 216: Hoàn toàn chọc giận Cận Bạc Lễ
Chương 217: Hiện tại đã an toàn chưa?
Chương 218: Chờ anh
Chương 219: Tự mình chọn đi
Chương 220: Không phải lỗi của anh
Chương 221: Cầu xin ngài
Chương 222: Là lỗi của ai?
Chương 223: Anh không nói lý
Chương 224: Đây là cuộc đời mà lẽ ra em phải trải qua
Chương 225: Không thích giả thiết này
Chương 226: Là Thiếu phu nhân!
Chương 227: Muốn tâm sự với mình à?
Chương 228: Cô là cái thá gì?
Chương 229: Anh ấy rất âm hiểm
Chương 230: Muốn đi đâu hưởng tuần trăng mật?
Chương 231: Không ghen sao?
Chương 232: Người được yêu tự nhiên sẽ biết
Chương 233: Cho nên lại đây thăm em
Chương 234: Có nhà họ Cận ở đây, có anh ở đây
Chương 235: Trời đất làm chứng
Chương 236: Hãy nhìn ra ngoài cửa sổ
Chương 237: Ngủ ngon, ngày mai gặp
Chương 238: Đại kết cục
Chương 239: Ngoại truyện: Về những chiếc máy ảnh trong hôn lễ
Chương 240: Ngoại truyện: Về tân hôn
Chương 241: Ngoại truyện: Về tuần trăng mật (1)
Chương 242: Ngoại truyện: Về tuần trăng mật (2)
Chương 243: Ngoại truyện: Về tuần trăng mật (3)
Chương 244: Ngoại truyện: Về tuần trăng mật (4)
Chương 245: Ngoại truyện: Về tuần trăng mật (5)
Chương 246: Ngoại truyện: Về em bé [1]
Chương 247: Ngoại truyện: Về em bé [2]
Chương 248: Ngoại truyện: Về em bé [3]
Chương 249: Ngoại truyện: Về em bé [4]
Chương 250: Ngoại truyện: Về em bé [5]
Chương 251: Ngoại truyện: Về Cố Trì và Hoắc Thi Nghi
Chương 252: Ngoại truyện: Thật sự rất hạnh phúc

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số Hạt bạn muốn ủng hộ:

Bạn cần đăng nhập để ủng hộ tại đây.
100 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
200 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
500 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
1.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
2.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
5.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu

Hoặc nhập số Hạt tùy chọn:

Bạn tặng:0 Hạt
Phí duy trì nền tảng (30%):0 Hạt
Tác giả nhận:0 Xu

Hệ thống thu phí để duy trì vận hành (server, băng thông, phát triển).

Báo lỗi chương

Đang báo lỗi:
Dạ Cảng Mê Tình
Chương 179: Đừng tìm nữa, cô ấy không có ở đây đâu

Vui lòng chọn loại lỗi:

0/2000

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Tự cuộn
Chương 179: Đừng tìm nữa, cô ấy không có ở đây đâu
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...