Chương trước
Chương sau
Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

Dạ Cảng Mê Tình – Chương 16: Tôi nói chuyện hung dữ lắm à?

Dạ Cảng Mê Tình

Tác giả: Vi Lộc Nha
Lượt đọc: 223
Đề cử: 0
Bình luận: 0

Cố Thính Vãn hoàn toàn không phòng bị, va phải lồng ngực rắn chắc của Cận Bạc Lễ, rồi bị kéo đứng vào giữa hai chân anh.

Cơ bắp của anh quá rắn chắc khiến đầu mũi Cố Thính Vãn đau điếng, trong nháy mắt nước mắt đã rưng rưng.

Đợi đến khi phản ứng lại, một bàn tay to lớn của Cận Bạc Lễ đã mạnh mẽ ôm lấy thắt lưng cô, hơi dùng sức gông cùm lại, khiến cô không có cách nào thoát ra, đồng thời bàn tay còn lại phủ lên trán cô.

Lòng bàn tay hơi lạnh, cái lạnh khiến Cố Thính Vãn không kìm được mà rùng mình một cái.

Giọng điệu lạnh lùng trầm thấp vang lên: “Phát sốt rồi, chính em cũng không biết sao?”

Âm thanh rơi xuống bên tai khiến Cố Thính Vãn không nhịn được co rụt người lại, có chút ngơ ngác, mơ màng khẽ động đậy, nhưng eo đã bị người đàn ông giữ chặt.

Trong lúc luống cuống, tay cô đặt lên hông anh, xúc cảm mạnh mẽ săn chắc, dù cách một lớp vải đắt tiền cũng có thể cảm nhận được sự rắn rỏi, thậm chí có chút cộm tay.

Cằm đột nhiên bị nâng lên, Cận Bạc Lễ rũ mắt nhìn cô, mày hơi nhíu lại: “Khóc cái gì?”

Dáng vẻ cô gái nhỏ thật sự rất tủi thân.

Đôi mắt ngập nước ửng đỏ, đáng thương chớp chớp, ánh mắt mềm mại nhìn người đối diện.

Giống như một con mèo nhỏ bị bắt nạt, lọt thỏm trong lòng ngực anh, gầy yếu ngoan ngoãn như không có xương cốt, khiến người ta mềm lòng.

Anh hơi khựng lại, ánh mắt thâm trầm, im lặng vài giây rồi giơ tay xoa đầu cô trấn an, giọng điệu chậm lại: “Tôi nói chuyện hung dữ lắm à?”

Dịu dàng lưu luyến, ẩn chứa chút ý vị thương xót.

Cố Thính Vãn bất chợt hoàn hồn, đột nhiên lùi lại một bước, lần này dễ dàng rời khỏi vòng tay người đàn ông, trái tim đập thình thịch, kéo theo hàng lông mi dài cũng đang run rẩy.

"Không, không phải, là tôi bị đụng vào mũi, có chút đau."

Còn về việc phát sốt, cô thật sự không cảm nhận được, có lẽ là do gội đầu xong không sấy khô, lại bị gió lạnh thổi vào.

Cận Bạc Lễ đứng dậy, chiều cao đĩnh đạc trong nháy mắt tạo ra áp lực bao phủ, ánh đèn trắng lạnh bị chắn ở sau lưng anh, cái bóng bao trùm lấy cả người Cố Thính Vãn.

Không biết vì sao, ban đầu đối với việc phát sốt còn chưa có cảm giác, hiện tại đột nhiên thấy hơi choáng váng, trên trán bất giác toát ra một tầng mồ hôi mỏng, Cố Thính Vãn mím chặt môi, cổ họng nghẹn lại.

"Cận tiên sinh, vậy tôi về phòng trước."

Đến cơm cũng không ăn, quay đầu chạy thẳng lên lầu.

Dáng vẻ có chút giống như chạy trốn bán sống bán chết.

Cận Bạc Lễ bình tĩnh cụp mắt, nhạt giọng nói với người giúp việc bên cạnh: “Đưa chút rau dưa thanh đạm và cháo lên đó, gọi bác sĩ tới đây.”

---

Cố Thính Vãn nằm trên giường, trong lòng vẫn còn kinh sợ, đầu óc hỗn loạn như một mớ hồ nhão, nghĩ thế nào cũng không thông.

Đầu dần bắt đầu đau, cô nhíu chặt mày nhắm mắt xoay người, cả người toát mồ hôi không còn chút sức lực nào.

Chỉ muốn ngủ.

Rõ ràng vừa rồi không có cảm giác, dù hiện tại có chút mơ hồ, cô cũng xác định được người phải chịu trách nhiệm cho sự khó chịu của mình.

Chắc chắn là do bị Cận Bạc Lễ dọa.

Cô rúc trong chăn, ngủ cũng không yên giấc, lờ mờ cảm giác được trong phòng có người tới, nhưng mắt không mở ra được.

Có cảm giác chân thật kỳ lạ khi chìm vào giấc mơ.

Giống như đã trở về Kinh Bắc, cô cuộn mình trên chiếc giường của chính mình, còn Hạ Nghiên khi biết cô bị bệnh đã chạy tới chăm sóc, tay cô vươn ra ngoài chăn, đáng thương muốn tìm người an ủi.

Kết quả thật sự sờ được một bàn tay mang theo hơi lạnh, xúc cảm ôn nhuận như bạch ngọc, cái lạnh lẽo liên tục truyền qua làn da chạm nhau của hai người, khiến cô không khống chế được mà nắm chặt.

Sau đó kéo tay ấy lại, đầy tủi thân áp lên khuôn mặt hồng nhuận của mình, thân mật cọ cọ.

Thoải mái thở dài.

Một tiếng rất thấp rất nhỏ.

"Tớ khó chịu, mắt đau quá."

Giọng nói mềm mại làm nũng, tủi thân vô cùng, gọi tên: “Hạ Nghiên.”

Phòng ngủ không bật đèn, chỉ có ánh sáng mờ ảo từ phòng khách nhỏ chiếu vào.

Cận Bạc Lễ lạnh nhạt nhìn xuống, đồng tử phảng phất còn thâm trầm hơn cả màn đêm, toát ra vẻ lạnh lẽo.

Cô gái nhỏ không hề hay biết, ngủ rất say, ngay cả tay mình đang nắm là của ai cũng không biết đã vội làm nũng.

Ở trước mặt anh thì xa cách, hận không thể cách xa anh một chút, mở miệng ra là "Cận tiên sinh", hóa ra ở trước mặt người khác lại mềm mỏng không chút gai góc nào.

Người giúp việc khom lưng nhẹ nhàng dán miếng hạ sốt lên trán Cố Thính Vãn, rồi lặng lẽ lui ra khỏi phòng.

Cuối cùng cũng tìm được thứ còn mát hơn cả bàn tay kia, Cố Thính Vãn thoải mái buông ra. Cận Bạc Lễ thu tay về, hơi ấm trong lòng bàn tay vẫn chưa tan, còn lưu lại cảm giác mềm mại từ gò má cô gái nhỏ, còn mềm hơn cả lông vũ.

Anh lãnh đạm áp tay lên lần nữa, không rõ cảm xúc là gì.

Trong cơn mơ, mọi thứ đều rất yên tĩnh.

Chợt mưa rền gió dữ, như muốn vứt bỏ toàn bộ vạn vật, sóng to gió lớn ập đến.

Trong cơn kinh sợ, Cố Thính Vãn dường như nghe được một giọng nói nhạt nhẽo hờ hững rơi bên tai.

"Một Lương Hữu Cảnh, một người họ Hạ."

Trầm thấp, giọng điệu không chút gợn sóng nhưng rõ ràng lạnh băng: “Người tiếp theo là ai, hửm?”

Trong mơ, con sói đói với thân hình khổng lồ và hung hãn mở cái miệng đỏ lòm đầy máu lao về phía cô, Cố Thính Vãn sợ hãi bừng tỉnh mở mắt, ánh mặt trời chói chang xuyên qua khe hở rèm cửa lọt vào phòng, mắt cô bị mờ một lúc lâu mới hoàn toàn tỉnh táo.

Trời đã sáng, đầu và mắt đều không còn đau, đã hạ sốt.

Trên tủ đầu giường đặt một chiếc ly thủy tinh, nước bên trong đã cạn đáy, có lẽ là người giúp việc đã đút thuốc cho cô khi cô còn mơ màng.

Cố Thính Vãn ngồi dậy, nhíu mày cúi đầu.

Cảm giác nắm tay Hạ Nghiên trong giấc mơ tối qua quá chân thật.

Khiến cô hơi nghi ngờ, rốt cuộc đó có phải là mơ hay không.

Vốn định hỏi xem người chăm sóc mình là ai để trực tiếp cảm ơn, nhưng chuyến bay cất cánh lúc 9 giờ, thời gian hơi gấp, ngồi lên xe rồi mới nhớ ra.

Đành để lần sau vậy.

---

Ba tiếng sau, máy bay hạ cánh xuống Kinh Bắc.

Hạ Nghiên lái xe đến sân bay đón cô đi ăn cơm.

Quả nhiên ở bên cạnh bạn thân vẫn là thoải mái nhất, hai người ăn trưa xong thì về nhà thuê của Hạ Nghiên ở Kinh Bắc, buổi tối Hàn Duệ Nhiên đến mua rất nhiều đồ ăn, cặp đôi ngọt ngào nấu cơm trong bếp, Hạ Nghiên thỉnh thoảng lại chạy ra đút một chút đồ ăn cho Cố Thính Vãn đang nằm liệt trên sô pha.

Bình yên và tươi đẹp.

Vì thế Cố Thính Vãn chụp một tấm ảnh bóng lưng bận rộn của Hạ Nghiên và Hàn Duệ Nhiên trong bếp, đăng lên vòng bạn bè.

"Cũng được người ta hầu hạ rồi."

Bị Hạ Nghiên nhìn thấy, cô ấy vui vẻ chạy ra đề nghị: “Chúng mình mua nhà ở cùng một khu đi, thấy thế nào?”

"Sau này cậu có thể sang ăn chực bất cứ lúc nào, hai đứa mình cũng có thể thường xuyên gặp mặt."

Cố Thính Vãn bóc một múi quýt bỏ vào miệng: “Hai người đều đang cân nhắc chuyện mua nhà rồi à?”

Hàn Duệ Nhiên cầm cái xẻng xào nấu, đeo tạp dề màu hồng đi đến bên cạnh Hạ Nghiên, ôm lấy vai cô ấy: “Mua sớm hay muộn cũng đều phải mua, cứ chọn trước, nếu gặp căn phù hợp thì mua thôi.”

"Nghĩ kỹ là sẽ định cư ở Kinh Bắc rồi sao?"

Hai người họ đều không phải người Kinh Bắc.

"Nghĩ kỹ rồi, dù sao cũng sống ở đây rất nhiều năm, cũng quen thuộc rồi."

Hạ Nghiên hỏi lại: “Cậu không muốn sống ở đây à?”

Cố Thính Vãn lắc đầu: “Vẫn chưa nghĩ xong.”

Kinh Bắc cũng tốt, nhưng Thâm Quyến cũng rất tốt, “Về sau tính tiếp, tớ cũng không vội.”

Một bên khác, tại tầng cao nhất của Thịnh Tân ở Trung Hoàn, Chu Hoài nhìn bài đăng trên vòng bạn bè này, nhẹ nhàng gõ cửa văn phòng chủ tịch.

--------------------------------------------------

Bình Luận

Chương trước
Chương sau

Chương 1: Diễn biến mới

Danh sách chương

Chương 1: Cận Bạc Lễ
Chương 2: Cung kính xin lỗi tôi
Chương 3: Thế nhưng muốn thông đồng Cận Bạc Lễ
Chương 4: Lương Hữu Cảnh là ai?
Chương 5: Cận tiên sinh giống hệt như trong lời đồn
Chương 6: Như thợ săn ẩn mình trong bóng tối
Chương 7: Cố tiểu thư đúng là rất tin tưởng tôi
Chương 8: Một chiếc khuy măng sét
Chương 9: Thật sự là một bé mèo nhút nhát
Chương 10: Lại đây
Chương 11: Nhân viên của anh
Chương 12: Đồ cổ hũ đang đi công tác
Chương 13: Cùng cô ấy tỏ tình
Chương 14: Trang giấy trắng, hoàn toàn không biết gì cả
Chương 15: Quyết phải có bằng được
Chương 16: Tôi nói chuyện hung dữ lắm à?
Chương 17: Cũng phải ngoan ngoãn về nhà
Chương 18: Xin mời cô tối nay theo Tiên sinh về Hồng Kông
Chương 19: Anh muốn gặp mặt nghe câu trả lời của em
Chương 20: Cố tiểu thư cảm thấy, mục đích của tôi là gì?
Chương 21: Mất đi em là tổn thất của anh ta
Chương 22: Còn rất ngoan
Chương 23: Thứ tôi muốn, nhất định phải có được
Chương 24: Nhưng suy cho cùng vẫn chỉ là một cô bé con
Chương 25: Hóa ra là lo lắng cô bỏ chạy
Chương 26: Tiên sinh hỏi, tôi không thể nói dối
Chương 27: Tôi hung dữ với em sao?
Chương 28: Sợ thì sẽ ôm tôi chặt hơn
Chương 29: Không sợ hãi nữa, có tôi ở đây rồi mà
Chương 30: Luôn không nghe lời
Chương 31: Cứ như một tiểu tổ tông
Chương 32: Chỉ là lời nói đùa mà thôi
Chương 33: Là đồ ngốc sao?
Chương 34: Lời tôi nói em còn nhớ hay không
Chương 35: Tôi yêu cầu em cho tôi một lời giải thích
Chương 36: Đang cáo trạng với tôi đấy à?
Chương 37: Không thiếu một người như em đâu
Chương 38: Phiền cô chăm sóc cô ấy
Chương 39: Hỏi tội
Chương 40: Sao em dám
Chương 41
Chương 42: Anh cố ý?
Chương 43: Chuyện này không có gì để thương lượng
Chương 44: Phải thích anh nhất
Chương 45: Thật xinh đẹp
Chương 46: Bữa tối khỏi cần ăn
Chương 47: Cô trừng tôi làm gì
Chương 48: Muốn tạo phản sao?
Chương 49: Không muốn nghe viện cớ
Chương 50: Đừng để anh cả nhìn thấy
Chương 51: Nói lời dễ nghe chút đi
Chương 52: Tận hưởng sự tự do!
Chương 53: Chơi đủ chưa?
Chương 54: Dám chạy thử xem
Chương 55: Tối hôm qua ngủ có ngon không?
Chương 56: Lần này lại ra vẻ tài giỏi gì thế?
Chương 57: Em cũng không phải là kẻ vô ơn
Chương 58: Cho nên mới được người ta yêu thích
Chương 59: Ghen rồi sao?
Chương 60: Là bọn họ không tuân thủ quy tắc
Chương 61: Anh sẽ làm gì em?
Chương 62: Nói chuyện vui vẻ chứ?
Chương 63: Ở lại Cảng Thành với anh có gì không tốt sao?
Chương 64: Muốn tiếp tục thì thế nào?
Chương 65: Chuyện này chưa xong đâu
Chương 66: Trở về dỗ dành một chút
Chương 67: Anh cũng xin lỗi
Chương 68: Giáng Sinh vui vẻ
Chương 69: Nhớ anh
Chương 70: Tôi muốn tìm một người
Chương 71: Quà tân gia mừng nhà mới
Chương 72: Một chuyện nhỏ
Chương 73: Tôi rất bận
Chương 74: Có cậu thật tốt
Chương 75: Thấy anh liền chạy là có ý gì
Chương 76: Em nhớ anh
Chương 77: Người muốn gả cho anh nhiều không đếm xuể
Chương 78: Đừng sợ
Chương 79: Tớ không phải loại người mặt dày đeo bám
Chương 80: Ai dám chọc vào bảo bối đầu quả tim của anh ta
Chương 81: Là lời thật lòng sao
Chương 82: Cận Bạc Lễ sẽ không thích nghe loại lời nói này
Chương 83: Chị cãi nhau với Cận tiên sinh à?
Chương 84: Không có tin tức gì cả
Chương 85: Nếu đã nghĩ đến cuộc sống riêng của mình, vậy thì đi đi
Chương 86: Em thực sự rất nhớ anh
Chương 87: Là tự em quay trở lại
Chương 88: Anh nảy sinh lòng tham
Chương 89: Tưởng rằng anh không bắt được em sao?
Chương 90: Có phải anh điên rồi không?
Chương 91: Như hóc xương ở họng
Chương 92: Sẽ ngoan ngoãn ở bên cạnh anh
Chương 93: Cho người khác xem mèo trong nhà biết cắn người
Chương 94: Chẳng liên quan gì đến tôi
Chương 95: Cậu không sợ bị Cận tiên sinh nhìn thấy sao?
Chương 96: Rất nhiều người nhớ thương
Chương 97: Giúp em báo thù
Chương 98: Gạt anh ra ngoài
Chương 99: Hợp ý tôi, đang ở đằng kia
Chương 100: Dùng dáng vẻ kia nhìn ai đấy?
Chương 101: Làm gì có ai dễ thỏa mãn như cậu
Chương 102: Chẳng phải em nói muốn đi Iceland xem cực quang sao?
Chương 103: Tim đập thình thịch
Chương 104: Đừng tưởng anh hào phóng như vậy
Chương 105: Theo khuôn phép cũ
Chương 106: Không nỡ xa anh
Chương 107: Phải nhớ anh đấy
Chương 108: Chỉ cần em ngoan
Chương 109: Anh cả cảm thấy mắc nợ chị
Chương 110: Lời nói đùa
Chương 111: Có gì mà phải lo lắng
Chương 112: Tôi nợ cậu một lời xin lỗi
Chương 113: Lời nói vô căn cứ
Chương 114: Rồi sẽ nhìn thấy thôi
Chương 115: Em thử giúp hắn nói thêm một câu nữa xem
Chương 116: Cùng anh tiếp đãi hắn
Chương 117: Để anh ôm một cái
Chương 118: Nơi này là nhà của chúng ta
Chương 119: Tiểu Vãn sẽ rời bỏ anh
Chương 120: Chỉ ở bên cạnh anh thôi
Chương 121: Có lẽ là đang nhớ Cố tiểu thư
Chương 122: Em chỉ cần thích anh là được
Chương 123: Có muốn ký tên em ở phía sau không?
Chương 124: Tiên sinh đang dỗ dành con gái người ta đấy
Chương 125: Là một cô gái tốt
Chương 126: Giúp cô kết thúc sớm
Chương 127: Những lời bà ấy nói đều không tính
Chương 128: Hà tất tự chuốc lấy bẽ bàng
Chương 129: Sớm muộn gì cũng bị vạch trần
Chương 130: Em không tin anh
Chương 131: Đứa con hiếu thảo
Chương 132: Sợ ông ấy làm gì
Chương 133: Nếu thực sự có ngày đó
Chương 134: Có anh bên cạnh, em thấy rất an toàn
Chương 135: Không tránh khỏi phải trăm phương ngàn kế một chút
Chương 136: Bị em dọa cho sợ rồi
Chương 137: Lợi hại, lợi hại
Chương 138: Bởi vì lúc đó anh ta còn yêu cậu
Chương 139: Đừng trả lời anh ta
Chương 140: Hôm nay thì không được
Chương 141: Mắt chỉ được nhìn anh thôi
Chương 142: Đau thấu tim gan
Chương 143: Ảnh hưởng hòa khí gia đình
Chương 144: Cũng không phải là không thể
Chương 145: Trong lòng tôi vẫn luôn có một người
Chương 146: Ai bảo anh thích em chứ
Chương 147: Dùng thân phận gì để giới thiệu cô ấy
Chương 148: Tranh thủ tận hưởng hiện tại
Chương 149: Ánh mắt cô chưa bao giờ hướng về phía anh ta
Chương 150: Đừng đi
Chương 151: Không dễ dỗ dành
Chương 152: Có nhìn rõ mặt anh không vậy?
Chương 153: Có phải em muốn rời bỏ anh không?
Chương 154: Người ta cố ý trốn tránh
Chương 155: Anh ấy muốn Cố Thính Vãn
Chương 156: Chưa từng tặng nhẫn cho cô
Chương 157: Anh sẽ luôn ở đây
Chương 158: Đợi khi nào cậu ấy đạt được ước nguyện
Chương 159: Anh Chu rất thích chị
Chương 160: Vợ ơi
Chương 161: Ngôn ngữ cơ thể
Chương 162: Ông xã
Chương 163: Anh rất nhớ em
Chương 164: Cục cưng nhà anh
Chương 165: Đến khi em kết hôn chị có còn đến dự được không?
Chương 166: Cô cáo trạng sao?
Chương 167: Tối nay không về nhà
Chương 168: Trên đời này sẽ không có người thứ hai như anh
Chương 169: Em không đi được đâu
Chương 170: Ép người ta kết hôn mà con cũng dám làm!
Chương 171: Chúng ta kết hôn được không?
Chương 172: Em có thể giúp chị được không?
Chương 173: Không ai cam tâm tình nguyện bị nhốt cả
Chương 174: Có mục đích gì?
Chương 175: Để anh bớt lo một chút
Chương 176: Em không làm được
Chương 177: Thế này cũng rất tốt
Chương 178: Em còn ở bên Cận Bạc Lễ không?
Chương 179: Đừng tìm nữa, cô ấy không có ở đây đâu
Chương 180: Là Cận Bạc Lễ sao!
Chương 181: Không biết đã đứng lẳng lặng nhìn cô bao lâu
Chương 182: Lừa em đi rồi, anh biết phải làm sao?
Chương 183: Đây là lời cảnh cáo cuối cùng của tôi
Chương 184: Anh đừng ép em
Chương 185: Hai chúng ta sao lại không tính là duyên trời tác hợp?
Chương 186: Anh thực sự không có cảm giác an toàn
Chương 187: Anh lừa được người ta về tay rồi hả?
Chương 188: Em sẽ không rời xa anh đúng không?
Chương 189: Là xin lỗi cháu
Chương 190: Bảo cậu ấy đến Thâm Quyến một chuyến
Chương 191: Ôm một cái
Chương 192: Hèn chi anh muốn tự mình đến đây
Chương 193: Mau chóng sinh em bé đi
Chương 194: Anh chỉ có thể cầu xin hai bác
Chương 195: Chắc là chồng cô ấy đấy
Chương 196: Sự yêu thích của Cận tiên sinh có thể duy trì được bao lâu?
Chương 197: Lời cô ta nói đều là giả dối
Chương 198: Người khác có thể không tin anh
Chương 199: Em đồng ý
Chương 200: Không được đổi ý
Chương 201: Là anh muốn cho cô ấy một lời hứa
Chương 202: Nếu như, giá như
Chương 203: Phiền phức lắm, anh không thích
Chương 204: Là bạn trai của Thính Vãn
Chương 205: Cháu có thể đảm bảo
Chương 206: Đăng ký kết hôn
Chương 207: Không phải là muốn đến cướp dâu đấy chứ?
Chương 208: Không tính tiên sinh vào à
Chương 209: Chốt ngày cưới
Chương 210: Cuối cùng cũng thỏa hiệp với tấm chân tình của chính mình
Chương 211: Biết người biết mặt nhưng không biết lòng
Chương 212: Cô ta sẽ là người chiến thắng cuối cùng
Chương 213: Nhẫn cưới
Chương 214: Em đã có tình cảm với tôi rồi
Chương 215: Mục tiêu của đối phương là Thiếu phu nhân
Chương 216: Hoàn toàn chọc giận Cận Bạc Lễ
Chương 217: Hiện tại đã an toàn chưa?
Chương 218: Chờ anh
Chương 219: Tự mình chọn đi
Chương 220: Không phải lỗi của anh
Chương 221: Cầu xin ngài
Chương 222: Là lỗi của ai?
Chương 223: Anh không nói lý
Chương 224: Đây là cuộc đời mà lẽ ra em phải trải qua
Chương 225: Không thích giả thiết này
Chương 226: Là Thiếu phu nhân!
Chương 227: Muốn tâm sự với mình à?
Chương 228: Cô là cái thá gì?
Chương 229: Anh ấy rất âm hiểm
Chương 230: Muốn đi đâu hưởng tuần trăng mật?
Chương 231: Không ghen sao?
Chương 232: Người được yêu tự nhiên sẽ biết
Chương 233: Cho nên lại đây thăm em
Chương 234: Có nhà họ Cận ở đây, có anh ở đây
Chương 235: Trời đất làm chứng
Chương 236: Hãy nhìn ra ngoài cửa sổ
Chương 237: Ngủ ngon, ngày mai gặp
Chương 238: Đại kết cục
Chương 239: Ngoại truyện: Về những chiếc máy ảnh trong hôn lễ
Chương 240: Ngoại truyện: Về tân hôn
Chương 241: Ngoại truyện: Về tuần trăng mật (1)
Chương 242: Ngoại truyện: Về tuần trăng mật (2)
Chương 243: Ngoại truyện: Về tuần trăng mật (3)
Chương 244: Ngoại truyện: Về tuần trăng mật (4)
Chương 245: Ngoại truyện: Về tuần trăng mật (5)
Chương 246: Ngoại truyện: Về em bé [1]
Chương 247: Ngoại truyện: Về em bé [2]
Chương 248: Ngoại truyện: Về em bé [3]
Chương 249: Ngoại truyện: Về em bé [4]
Chương 250: Ngoại truyện: Về em bé [5]
Chương 251: Ngoại truyện: Về Cố Trì và Hoắc Thi Nghi
Chương 252: Ngoại truyện: Thật sự rất hạnh phúc

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số Hạt bạn muốn ủng hộ:

Bạn cần đăng nhập để ủng hộ tại đây.
100 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
200 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
500 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
1.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
2.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
5.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu

Hoặc nhập số Hạt tùy chọn:

Bạn tặng:0 Hạt
Phí duy trì nền tảng (30%):0 Hạt
Tác giả nhận:0 Xu

Hệ thống thu phí để duy trì vận hành (server, băng thông, phát triển).

Báo lỗi chương

Đang báo lỗi:
Dạ Cảng Mê Tình
Chương 16: Tôi nói chuyện hung dữ lắm à?

Vui lòng chọn loại lỗi:

0/2000

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Tự cuộn
Chương 16: Tôi nói chuyện hung dữ lắm à?
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...