Chương trước
Chương sau
Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

Cơn Mưa Hoa Nhài – Chương 4: Nụ hôn đầu

Cơn Mưa Hoa Nhài

Tác giả: Change
Lượt đọc: 115,107
Đề cử: 0
Bình luận: 0

Chuyển ngữ: Cá Mặn Mòi

-

Taxi lướt qua màn đêm, hàng ghế sau trong xe im ắng. Chỉ có ánh mắt Kỳ Mạt lơ đãng, đầy không tự nhiên.

Cô hơi nghiêng về phía Khám Trạch bên cạnh, cẩn thận mở lời: "Cái áo anh cho em mượn lần trước, em đem đi giặt rồi."

Trong xe tối, chỉ có vài vệt sáng neon ngoài cửa sổ hắt vào, rọi lên góc mặt người đàn ông, làm cảm xúc trên mặt anh trở nên mơ hồ.

"Cảm ơn."

Không khí lại chìm vào im lặng.

Kỳ Mạt cân nhắc rồi nói: "Em có thể xin phương thức liên lạc của anh không? Khi lấy đồ về, em mang qua cho anh."

"Dĩ nhiên." Khám Trạch lấy điện thoại ra, đưa mã kết bạn, "Đến lúc đó tôi qua lấy."

Ting một tiếng, tâm tư nhỏ của Kỳ Mạt thành công. Cô gửi lời mời kết bạn rồi tắt màn hình điện thoại.

Xe vừa hay chạy qua gầm cầu, khoang xe chìm vào tối sẫm. Kỳ Mạt quay sang nhìn ngoài cửa sổ, khóe môi không kìm được mà cong lên.

Rất nhanh đã tới trường, cô mở cửa xuống xe, từ chối ý anh định đưa thêm, "Trong trường an toàn lắm, anh về nghỉ sớm đi."

Không đợi Khám Trạch đáp, cô đã vẫy tay với anh.

Khám Trạch chỉ đành ngồi lại trong xe, nhìn cô, nói một câu tạm biệt.

Kỳ Mạt gật đầu.

Những đốt ngón tay thon dài của người đàn ông đặt lên tay nắm để đóng cửa xe, chợt nghe Kỳ Mạt khẽ gọi: "Em có thể..."

Cửa kính chưa kéo lên, Khám Trạch hơi cúi người, dáng vẻ dịu dàng lắng nghe vô hình trung tiếp thêm cho cô rất nhiều can đảm, khiến cô lại tham lam thêm một bước.

"Em có thể... nhắn tin cho anh không?"

Dứt lời, Kỳ Mạt cảm thấy cả tiếng gió quanh mình cũng nhạt đi.

Trên mặt Khám Trạch nở nụ cười: "Được chứ."

Trên đường về ký túc, Kỳ Mạt có cảm giác không chân thật như đang mơ. Cô không chỉ có * của Khám Trạch, mà còn trở thành bạn tình của anh.

Quan hệ hiện tại của họ vẫn xa lạ, nhưng sự thân mật đã hình thành, sau này cô sẽ có nhiều cơ hội tiếp xúc với anh hơn.

Lúc này cô căng thẳng, nghĩ xem mình có phải chưa đủ gầy, chưa đủ đẹp, không khiến anh thích đúng không.

Tắm rửa xong trở về, Kỳ Mạt nằm trên giường. Cô huy động hết tế bào não, nghĩ câu đầu tiên để nhắn cho Khám Trạch.

Chiếc điện thoại đã tắt màn hình rất lâu bỗng vang lên âm báo tin nhắn. Cô mơ màng cầm lên, tưởng là chỉ thị của Lục Linh, nhưng vừa thấy tên ghi chú thì bật dậy khỏi giường.

Là Khám Trạch: [Đến nhà rồi.]

Tim Kỳ Mạt lập tức tăng tốc, đỏ mặt nhìn chằm chằm ba chữ đó. Sao lại khiến cô có cảm giác còn có thể tiếp tục trò chuyện?

Nếu kết bằng "ngủ ngon", cô chắc chắn sẽ không nghĩ nhiều. Nhưng sự dừng lại đột ngột này của anh làm cô rung động vô cùng.

Nghĩ một lát, cô cẩn thận gửi đi: [Ngày mai anh có thời gian không ạ?]

[Có, tôi có thể đến trường đón em.]

Anh không để cô chờ lâu, trả lời rất nhanh.

Kỳ Mạt chỉ mới nhắn tin với anh mà mặt đã nóng lên: [11 giờ trưa mai, gặp ở cổng trường ạ.]

Khám Trạch: [Được.]

Sợ làm phiền anh, Kỳ Mạt biết điểm dừng: [Em buồn ngủ rồi, ngủ ngon.]

Nhận được lời chúc ngủ ngon của Khám Trạch, cô cười đặt điện thoại xuống. Dù chưa tự trải qua nhưng cũng nghe nhiều rồi: người ta làm bạn tình thường chỉ nói chuyện dục vọng chứ không nói tình cảm, nhưng cảm giác Khám Trạch mang lại cho cô lại rất trong trẻo, khiến hai người giống cặp đôi mới bắt đầu tìm hiểu hơn là bạn tình đúng nghĩa.

Cô không biết kiểu này là tốt hay xấu.

Chỉ biết mình rất vui.

Giữa "từng có rồi mất" và "chưa từng có", cô luôn chọn vế trước. Ít nhất không để lại tiếc nuối cho mình.

Nếu thật sự có thể dễ dàng buông xuống, năm cấp ba đó cô đã không lấy hết can đảm đi tìm anh.

Ngủ đủ giấc, quầng thâm mắt Kỳ Mạt nhạt đi đôi chút. Có lẽ vì Lục Tương tới, cả buổi sáng Lục Linh không liên lạc cô, cuối cùng cô cũng có thời gian tự lên kế hoạch cho mình.

Hôm nay cô tắm rất kỹ, từng bước chăm sóc đều làm cẩn thận, tắm xong người thơm mát.

Cô thả mái tóc dài vốn hay búi tròn, muốn trang điểm cho chín chắn hơn một chút, tìm chút nữ tính. Nhưng lại sợ mình chuẩn bị rình rang quá, khiến anh thấy quá đà, tưởng cô nôn nóng đến mức không chờ nổi.

Cuối cùng Kỳ Mạt bỏ ý định trang điểm, mặc chiếc váy trắng đơn giản kín đáo ra ngoài. Chưa đi tới chòi bảo vệ, cô đã thấy một chiếc Bentley đen đỗ ngoài cổng trường, bên cạnh là Khám Trạch dáng người cao ráo.

Ánh mắt cô chạm ánh mắt anh, bước chân nhanh hơn: "Anh đợi lâu chưa?"

Khám Trạch mở cửa ghế phụ cho cô, giọng thoải mái: "Sớm hơn em một phút thôi."

Nghe ra anh đang đùa, lúc lên xe Kỳ Mạt khẽ cong môi.

Xe khởi động, Khám Trạch quay sang nhìn cô một cái, như thể lúc này mới nhận ra hôm nay cô có gì đó khác.

Cái nhìn ngắn ngủi ấy làm Kỳ Mạt thấy căng thẳng. Cô nén ngượng ngùng nhìn anh: "Sao anh nhìn em?"

Nghe vậy, đường nét nghiêng mặt Khám Trạch càng dịu lại, chậm rãi nói: "Em mặc màu trắng cũng đẹp."

Ngực Kỳ Mạt đập dữ dội. Mắt nhìn tình hình phía trước, giọng cô mềm nhỏ: "Cũng? Còn người khác anh quen thích mặc màu trắng sao?"

Cô không dám dùng từ "đẹp", sợ trông như tự luyến.

"Tôi nói em." Xe dừng chờ đèn đỏ ở ngã tư, Khám Trạch quay sang nhìn cô, nhấn từng chữ: "Em mặc vàng nhạt đẹp, mặc trắng cũng đẹp."

Ý anh là vậy.

Tai Kỳ Mạt lập tức đỏ bừng. Cô cúi đầu, cứng nhắc đổi chủ đề: "Dạ dày anh... đỡ hơn chưa?"

"Không vấn đề lớn." Đèn xanh bật, Khám Trạch lái xe đi, cười nói: "Hôm nay sẽ không dẫn em đi ăn cháo nữa."

"Em không có ý đó." Kỳ Mạt vội giải thích, "Cháo ở quán đó ngon lắm, nếu anh thích thì hôm nay mình lại đi."

Khám Trạch bị dáng vẻ vụng về của cô chọc cười, nhìn cô một cái qua gương chiếu hậu rồi mới thu ánh mắt dịu lại.

Anh không nói gì, Kỳ Mạt không đoán ra thái độ của anh, cụp mắt im đi, rồi chợt nghĩ tới một vấn đề quan trọng.

Cô như chiếc máy bị treo rồi kết nối lại hệ thống, đột ngột phản ứng, quay sang anh: "Dạ dày anh không ổn mà ngày nào cũng uống rượu à?"

Không phải trách móc, không phải oán giận, chỉ giống như khó hiểu.

Khám Trạch khựng một chút, trêu cô: "Em quản tôi nghiêm thật đấy."

"..."

Kỳ Mạt lập tức ngượng, trượt người thấp xuống, tư thế đầy thiếu an toàn: "Đây là... thắc mắc mà người bình thường ai cũng có."

Cô không mấy tự tin, hai tay đặt trên vạt váy, cẩn thận vuốt nhẹ theo đường vân vải.

Khám Trạch liếc cô một cái, ừ nhẹ: "Gần đây tôi sẽ không uống nữa."

Anh gần như chiều cô vô điều kiện. Kỳ Mạt không hiểu nổi, trước đó họ gần như không quen biết, dù lần gặp lại anh nhận ra cô là em họ của bạn học cấp ba, vì sao lại đột nhiên đề nghị làm bạn tình, còn dịu dàng và kiên nhẫn với cô đến vậy.

"Anh..." Cô muốn hỏi, nhưng lại ngập ngừng.

Khám Trạch lái xe rất thành thạo, vẫn phân tâm đáp cô: "Muốn nói gì thì cứ nói, tôi đâu phải thú dữ, em không cần sợ."

Kỳ Mạt đúng là chưa từng cảm thấy nguy hiểm ở anh. Dừng một chút, cô thử hỏi: "Vì sao lại là em?"

Cô căng thẳng, sợ nghe phải câu trả lời khiến mình tổn thương, hèn mọn đến mức chẳng dám nói trọn câu. Vì sao Khám Trạch lại để mắt đến cô.

Khoang xe lập tức bị im lặng nuốt chửng, chỉ còn tiếng còi xe thỉnh thoảng vang lên ngoài cửa sổ. Tim Kỳ Mạt đập nhanh, thính giác trở nên đặc biệt nhạy bén.

Biểu cảm trên mặt Khám Trạch rất nhạt, gần như không đổi, anh nhẹ giọng hỏi: "Em thiếu tự tin về bản thân lắm sao?"

Câu hỏi bị ném ngược lại cho Kỳ Mạt, hàng mi cô run nhẹ, không muốn thừa nhận nhưng vẫn xấu hổ gật đầu: "Em rất bình thường."

"Tôi không nghĩ vậy." Khi nói, ánh mắt Khám Trạch rất dịu, quanh người là cảm giác yên ổn chậm rãi lan trong khoang xe, khiến người ta dễ dàng sinh lòng tin cậy với anh.

"Tôi có cảm giác với em."

Anh lại bổ sung một câu: "Là cảm giác của đàn ông với phụ nữ."

Cảm giác là một từ rất mơ hồ. Kỳ Mạt chưa thật sự hiểu rõ nó, nhưng ít nhất điều đó cho thấy anh có hứng thú với cô.

"Em cứ cảm thấy quan hệ của chúng ta... không giống kiểu đó."

Đó mới là gốc rễ khiến cô thiếu tự tin.

Xe chạy ra khỏi khu đại học, nhập vào đường chính, xe cộ đông dần, Khám Trạch không nhìn cô, khẽ đáp: "Tôi muốn cho em thời gian chuẩn bị tâm lý."

"Không cần..."

Giọng Kỳ Mạt nhỏ như muỗi, mặt nóng bừng.

Nghe vậy, Khám Trạch liếc nhìn cô, bắt trọn vẻ ngượng ngùng trên mặt cô. Khóe môi anh hơi nhếch, ồ một tiếng đầy thấu hiểu: "Xem ra là tôi không đủ ra dáng đàn ông rồi."

"... Không có."

Mặt Kỳ Mạt đỏ như áng mây chiều.

"Ăn cơm trước đã."

Khám Trạch không đùa nữa, nghiêm túc lái xe.

Tim Kỳ Mạt đập quá nhanh, hoảng đến tức ngực, cô hạ cửa kính xe để điều chỉnh nhịp thở. Cô thấy mình có hơi chủ động quá.

Rất nhanh, xe dừng trước một nhà hàng Nhật. Hai người lần lượt xuống xe. Kỳ Mạt theo bản năng đứng đợi Khám Trạch, chờ anh vòng qua đầu xe, cô kéo tay anh, hỏi: "Anh xem vòng bạn bè của em rồi à?"

Bài đăng đó đã rất lâu rồi.

Là vào sinh nhật mười tám tuổi của cô, bạn cấp ba đến tìm cô, hai người ăn một bữa đồ Nhật. Cô rất vui, cố ý đăng vòng bạn bè, up đủ chín tấm ảnh.

Có lẽ Khám Trạch nghĩ cô thích món này.

Quả nhiên, Khám Trạch thẳng thắn thừa nhận: "Tôi chưa hiểu khẩu vị của em, chỉ có thể tham khảo vòng bạn bè của em trước."

Trong lòng Kỳ Mạt chợt rung động, khóe môi không nén được mà cong lên. Cô gật đầu: "Chúc mừng, kết luận của anh hoàn toàn chính xác."

Khám Trạch cười cười, nắm tay cô đi vào quán. Lần này anh không phạm sai lầm lần trước, với tư cách người mời, anh chủ động cầm thực đơn. Kỳ Mạt không kiêng món nào, anh hỏi gì cô cũng nói được.

Đợi nhân viên mang món lên, cô mới phát hiện anh gọi nhiều đến vậy, bát đĩa bày kín cả mặt bàn.

Sushi gan ngỗng, cơm lươn, cá hồi bơ... rất nhiều rất nhiều, đều là món cô thích.

Nhưng vì gần đây thiếu tiền, cô hiếm khi đi ăn nhà hàng, hôm nay coi như được nhờ Khám Trạch.

"Cảm ơn anh đã mời em ăn cơm."

Kỳ Mạt ngẩng đầu, cười ngượng ngùng.

Khám Trạch đáp rất nhẹ: "Không gọi là mời, tôi đưa em đi ăn là chuyện nên làm."

Họ vốn không phải quan hệ bình thường.

Mặt Kỳ Mạt lại nóng lên, cô lặng lẽ cúi đầu.

"Ăn đi."

Khám Trạch không quấy rầy cô nữa.

Trong bữa ăn, hai người đều không nói chuyện, phát huy đầy đủ mỹ đức ăn không nói. Lúc rời đi, Kỳ Mạt thấy bụng hơi căng, nhỏ giọng hỏi: "Đi dạo trung tâm thương mại bên cạnh được không ạ?"

"Được."

Khám Trạch dường như vĩnh viễn không từ chối người khác.

Ngoài đường nắng gắt, điều hòa trong trung tâm thương mại khiến Kỳ Mạt như sống lại. Cô nhẹ nhàng kéo vạt áo thun của Khám Trạch, không dám chạm vào da anh.

Trước kia nhà còn có tiền, cô vào trung tâm thương mại chỉ xem hàng xa xỉ, giờ điều kiện sống khó khăn, thứ cô có thể thản nhiên bước vào chỉ là những cửa hàng phụ kiện vài chục tệ một món, lại sợ Khám Trạch chê không có đẳng cấp.

Cô do dự ở cửa tiệm, muốn nói lại thôi.

"Kiểu cửa hàng này chắc có thú bông nhỉ." Ánh mắt Khám Trạch lướt qua cô, nhìn vào kệ hàng sáng choang bên trong, hỏi: "Giúp tôi chọn một con cho em gái tôi nhé?"

"Em gái?"

Kỳ Mạt kinh ngạc: "Em gái ruột à?"

Khám Trạch ừ một tiếng: "Lên lớp 8 rồi."

Hồi cấp ba Kỳ Mạt thầm thích anh, nhưng hiểu anh rất ít. Đột nhiên nghe nói anh có em gái nhỏ tuổi, cô bỗng nhiệt tình hẳn, như muốn thông qua việc đối xử tốt với em gái anh để chứng minh điều gì đó với anh.

Lần này cô thoải mái bước vào tiệm, kéo tay anh đến kệ đầy thú bông. Thú bông đẹp là quan trọng, nhưng cảm giác khi sờ cũng không thể bỏ qua. Kỳ Mạt lấy mấy con xinh xắn đáng yêu, lần lượt dùng lòng bàn tay cảm nhận độ mềm, thử xem ôm có cứng không.

Suốt quá trình, Khám Trạch đứng bên cạnh chờ cô.

Nhìn cô tỉ mỉ lựa chọn.

Thử tới thử lui, Kỳ Mạt chọn một con gấu nâu nhỏ, lông rất mềm, ôm là thoải mái nhất. Cô hỏi Khám Trạch vẫn luôn chưa có ý kiến: "Con này được không ạ?"

Khám Trạch gật đầu: "Lấy thêm một con."

Kỳ Mạt hơi ngơ ngác: "Cùng một con búp bê mà mua hai con cho em gái anh à?"

Ánh đèn trắng phủ lên gương mặt, trong mắt Khám Trạch ánh lên sắc sáng, khóe môi hơi cong, anh nhìn cô đầy sâu lắng.

"Còn một cô em gái đang học năm hai đại học." Giọng anh mát và dịu, như có ma lực mê hoặc lòng người.

Ngực Kỳ Mạt đập thình thịch, cô mất tự nhiên quay đi, nhỏ giọng lầm bầm: "Là năm ba..."

Khám Trạch cầm hai con thú bông đi thanh toán.

Hôm nay anh mặc rất tùy ý, áo thun trắng quần đen, nhưng dáng người gầy cao thẳng tắp, tỷ lệ đẹp, đứng trong đám đông vẫn khó giấu khí chất nổi bật. Dưới ánh đèn, da anh càng trắng, đường nét mắt mày sâu, đúng kiểu quý công tử ôn nhã.

Kỳ Mạt đứng bên cạnh ngắm anh, ánh mắt long lanh như muốn tràn nước.

Lúc thanh toán, Khám Trạch mua thêm một cây dù chống nắng ở quầy. Ra khỏi trung tâm thương mại, anh bung dù che cho cô: "Dạo này nắng gắt lắm, em ra ngoài đừng để cháy nắng."

Kỳ Mạt ngẩng đầu nhìn vùng bóng râm phủ xuống, nhanh chóng thu lại vẻ ngạc nhiên quá mức. Vừa định nói thì cô nhìn thấy cánh tay anh hơi ửng đỏ.

Anh mới giống người bị nắng làm bỏng.

Cô đẩy tay cầm dù của anh, để phần râm nghiêng về phía anh nhiều hơn: "Em có bôi kem chống nắng, không sao đâu."

Nhưng tay Khám Trạch nhanh chóng trở về vị trí cũ.

Lên xe, anh đặt thú bông ở ghế sau rồi quay lại thắt dây an toàn.

"Anh... bị cháy nắng rồi." Kỳ Mạt mở túi mình, lấy lọ kem chống nắng dự phòng ra, đôi mắt hạnh tròn xoe nhìn anh: "Anh có muốn bôi một chút không?"

Khám Trạch không có thói quen này, định từ chối khéo.

Nhưng ánh mong chờ trong đôi mắt sáng của cô khiến anh dừng lại.

"Được."

Anh đưa cánh tay ửng đỏ ra.

Kỳ Mạt chưa thắt dây an toàn, hơi nghiêng người, kéo gần khoảng cách giữa hai người, bóp kem lên chỗ không bị đỏ. Đang vặn nắp thì thấy Khám Trạch định tự xoa đều.

Cô vội ngăn lại: "Chờ đã."

Khám Trạch ngước mắt, tay cô đã đặt lên cánh tay anh.

Tránh vùng ửng đỏ, cô tán kem ra, bôi từng chút lên cánh tay, rồi dùng lòng bàn tay mềm mịn xoa đều từ trên xuống dưới.

Bôi xong bên này, Kỳ Mạt lại cúi người bôi cho cánh tay còn lại không bị đỏ, cả quá trình đều cẩn thận tỉ mỉ, hai tay thay phiên vuốt nhẹ.

Cô hoàn toàn không nhận ra hành động của mình quá thân mật, cho đến khi cảm giác hơi thở bên tai bỗng trở nên nặng hơn. Hơi nóng ấy như đốt tới vành tai cô.

Kỳ Mạt quay đầu, chạm phải đôi mắt trầm sâu của người đàn ông.

Hàng mi dài của Khám Trạch dưới nắng chiếu qua cửa sổ đổ xuống những vệt sáng tối trên gương mặt, chớp nhẹ, khuấy động lòng cô.

Kỳ Mạt khẽ nức một tiếng: "Chỗ bị cháy nắng... tốt nhất đừng bôi..."

Âm lượng càng lúc càng nhỏ, đến mức chính cô cũng không nghe thấy, chỉ ngây người nhìn đôi mắt sâu thẳm của anh.

Khoảng cách giữa hai người quá gần, như thể cô nghiêng người qua để xin một nụ hôn. Đối mắt vài giây, biểu cảm Khám Trạch vẫn điềm nhiên, chỉ hơi nâng cằm.

Kỳ Mạt như nhận được mệnh lệnh, thuận theo bản năng hôn lên. Môi vừa chạm, Khám Trạch nhẹ ôm eo cô, ngậm lấy môi trên của cô, hôn rất kín đáo.

Một nụ hôn rất ngắn.

Lúc tách ra, gương mặt nhỏ bằng bàn tay của Kỳ Mạt đỏ bừng, nói cũng lắp bắp: "Em... em không cố ý..."

Chương trước
Chương sau

Chương 1: Diễn biến mới

Danh sách chương

Chương 1: Bạn Tình
Chương 2: Em gái bạn học
Chương 3: Đều đã qua rồi
Chương 4: Nụ hôn đầu
Chương 5: Em thấy thoải mái không
Chương 6: L.i.ế.m huyệt
Chương 7: Giống như vụng trộm
Chương 8: Quan hệ của người trưởng thành
Chương 9: Không có tố chất cơ bản của bạn tình
Chương 10: Ngủ chay hay ngủ mặn
Chương 11: L.i.ế.m ngực
Chương 12: Cắm vào đi… Đừng dùng ngón tay...
Chương 13: C.h.ị.c.h đến cao trào dữ dội
Chương 14: Một nụ hôn sau giấc mộng đẹp
Chương 15: Không phải người yêu đạt chuẩn
Chương 16: Tình nhân luôn hợp rồi tan
Chương 17: Nhớ đến phát điên
Chương 18: Ánh mắt biết yêu
Chương 19: Lúc em nhảy múa, em đang phát sáng
Chương 20: Bị c.h.ị.c.h đến khóc vẫn xinh đẹp như vậy
Chương 21: Hoan lạc nhục dục
Chương 22: Tình bạn, phản bội
Chương 23: Cô gái mười sáu tuổi ấy, trước giờ chưa từng lớn lên
Chương 24: Cẩn thận một chút, đừng động lòng thật
Chương 25: Vừa vào cửa đã bị ép lên cửa mà làm
Chương 26: Anh ấy chắc chắn đang tức giận, nhưng tức điều gì?
Chương 27: Kỳ Mạt, đừng đi
Chương 28: Ghen còn chẳng có tư cách
Chương 29: Nghe nói anh ấy có bạch nguyệt quang
Chương 30: Phạm quy
Chương 31: Đêm khuya cưỡng hôn
Chương 32: Xe chấn Play, có nhớ tôi không
Chương 33: Chỉ dỗ dành không đủ, phải ngủ phục cô
Chương 34: Dư luận bao nuôi
Chương 35: Tôi muốn kết thúc mối quan hệ của chúng ta
Chương 36: Cổ Tử Cung Sắp Bị Đ.â.m Thủng
Chương 37: Bị Bày Thành Tư Thế D.â.m Đ.ã.n.g Để C.h.ị.c.h
Chương 38: Sắp bị đ.ị.t chết mất
Chương 39: Hợp Tan Tử Tế
Chương 40: Lục Tương Thay Em Gái Xin Lỗi
Chương 41: Lục Linh Nhất Định Đừng Làm Chuyện Dại Dột
Chương 42: Tình Yêu Là Thứ Không Quan Trọng Nhất Lúc Này
Chương 43: Tôi Sẽ Trả Tiền Cho Anh
Chương 44: Ông chủ phỏng vấn lại là bạn của Khám Trạch
Chương 45: Công việc cho cô cảm giác vững lòng
Chương 46: Có hợp tặng người yêu không
Chương 47: Dịch vụ hậu mãi của bạn tình
Chương 48: Anh sợ cô nổi tiếng thành minh tinh rồi sẽ bỏ anh
Chương 49: Người đàn ông ghen tuông
Chương 50: Quyến rũ anh
Chương 51: Hôn anh mà anh cũng không đáp lại
Chương 52: Nói cho tôi nghe, em đang ghen với ai
Chương 53: Bạch nguyệt quang? Là em.
Chương 54: Cô Ấy Thật Sự… Rất Thích Hôn Anh
Chương 55: Cưỡi trên người anh lắc hông
Chương 56: Nhiều năm sau mơ một đêm đẹp
Chương 57: Giúp cô giải khát, m.ú.t đầu v.ú
Chương 58: Cọ âm đế vào đùi anh, quá d.â.m
Chương 59: Đang cưỡi gậy thịt của anh thì anh tỉnh
Chương 60: Nữ thần ánh trăng của anh
Chương 61: Tôi và Khám Trạch yêu nhau rồi
Chương 62: Anh đi cùng em về nhà gặp bố mẹ em nhé
Chương 63: Vậy Thì Cưới Em Đi
Chương 64: Hai chân ép qua đỉnh đầu, l.i.ế.m huyệt
Chương 65: Lắc M.ô.n.g Trong Bồn Tắm
Chương 66: Anh ép cô ngồi lên mặt, cô liền b.ú dương vật anh
Chương 67: Cô hạnh phúc rồi (Hết chính văn)
Chương 68: Ngoại truyện IF: Khám Trạch hắc hóa (1)
Chương 69: Ngoại truyện IF: Tự tay banh huyệt ra cho anh đ.ị.t
Chương 70: Ngoại truyện IF: Cưỡi trên người anh
Chương 71: Ngoại Truyện If: Chơi Huyệt B.ú Ngực
Chương 72: Ngoại truyện IF: Đồ lẳng lơ thuộc về anh
Chương 73: Ngoại truyện IF: Bắt cô tái hiện lại đêm đó
Chương 74: Ngoại truyện IF: Đ.ị.t đến tè
Chương 75: Ngoại truyện IF: Nô lệ tình dục của anh
Chương 76: Ngoại truyện IF: Dẫn tình nhân nhỏ ra nước ngoài, ngày ngày đêm đêm

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số Hạt bạn muốn ủng hộ:

Bạn cần đăng nhập để ủng hộ tại đây.
100 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
200 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
500 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
1.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
2.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
5.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu

Hoặc nhập số Hạt tùy chọn:

Bạn tặng:0 Hạt
Phí duy trì nền tảng (30%):0 Hạt
Tác giả nhận:0 Xu

Hệ thống thu phí để duy trì vận hành (server, băng thông, phát triển).

Báo lỗi chương

Đang báo lỗi:
Cơn Mưa Hoa Nhài
Chương 4: Nụ hôn đầu

Vui lòng chọn loại lỗi:

0/2000

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Tự cuộn
Chương 4: Nụ hôn đầu
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...