Cô Gái Đốt Ma – Chương 98
Cô Gái Đốt Ma
Dương Miên Miên hướng ra cửa, lúc sắp ra cửa, cô đột nhiên quay đầu trừng mắt nhìn con ch.ó trong lồng sắt một cái, hừ lạnh một tiếng: "Ngu ngốc!"
Con ch.ó thu móng vuốt về, nức nở hai tiếng.
"Ai cho cô đi?" Lâm Mậu Thu ở phía sau tức giận kêu to. Dương Miên Miên một chân đã bước ra khỏi cổng, nghe thấy tiếng bước chân phía sau, lưu loát lách khỏi bàn tay đang chụp tới của Lâm Mậu Thu.
Dương Miên Miên biểu tình trầm lạnh: "Ông làm gì vậy?"
Lâm Mậu Thu mất đà, lảo đảo, bả vai va vào cửa, phát ra tiếng vang lớn, đúng lúc đó, trên cổ đột nhiên truyền đến một trận đau đớn, hắn đau đớn kêu lên, một lúc vẫn không đứng lên được.
Dương Miên Miên nhìn hai đứa trẻ trên vai hắn, mỗi người c.ắ.n một bên, răng nanh xanh lá cắm thật sâu vào da. Hai đứa đều không lớn, xem ra có vẻ tuổi tác không chênh lệch mấy với đứa bé trên lầu, chắc lúc c.h.ế.t cũng chỉ đầy tháng.
Tình cảm của trẻ sơ sinh là thuần túy nhất, yêu, hận, hoặc là oán. Nếu như chúng sau khi c.h.ế.t không đến Địa phủ mà lại lựa chọn đi theo Lâm Mậu Thu, không cần phải nghĩ cũng biết Lâm Mậu Thu đã làm ra chuyện gì.
Hai đứa bé này chắc cũng đã theo Lâm Mậu Thu một thời gian, ông ta chỉ cảm thấy đau nhức, nhưng trong mắt Dương Miên Miên, cổ và bả vai hắn đã sớm bị hai đứa trẻ này c.ắ.n đến hoàn toàn thay đổi, chi chít vết đốm xanh lớn bé, là vết hồn thể bị hao tổn. Nếu như còn tiếp tục như vậy, có lẽ Lâm Mậu Thu cũng phải đi gặp Diêm Vương thôi.
Liễu Thục Phân vội vàng chạy tới đỡ, hỏi hắn: "Lão Lâm, ông sao rồi?"
"Mẹ nó, đều là lang băm hết. Sáng nay mới đi châm cứu, thế mà còn chưa hết ngày đã lại thấy đau." Lâm Mậu Thu đau đến mức ngồi hít không khí, trừng mắt nhìn Liễu Thục Phân: "Còn không mau đi bắt đứa kia lại? Tôi nghi ngờ nó không phải là đồ đệ của Úc Quảng Bình, mà là do đối thủ phái tới hãm hại."
Gần đây các mối làm ăn của hắn mất liên tục, không biết là lão nào chụp cho hắn cái mũ, bảo là công trình của hắn ở Đông Hải dùng vật liệu chất lượng kém, giờ nhà đã xong lại không bán được, tiền không thu về được, làm hắn sứt đầu mẻ trán, mấy ngày trước còn nhận được một lá thư nặc danh kêu là biết chuyện ngoại tình của hắn, đòi một ngàn vạn.
Thật là muốn phát điên lên.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại hatdaukhaai.com - *
Loại người có tiền như hắn, ai mà không có chút chuyện phong lưu chứ. Nhưng Dương Miên Miên làm hắn phải nghĩ ngợi. Nếu cô biết chuyện hai đứa bé đã c.h.ế.t kia, hơn nữa gần đây chuyện công trình không được tốt, người mua nhà kiêng kị nhiều chuyện, nếu hai chuyện này cùng lúc bị phanh phui ra, công ty của hắn coi như sập rồi. Mấy năm nay hắn làm không ít chuyện ác, cái gì mà làm người tốt ắt có hậu phúc, đều là nói suông. Làm người cũng không làm được gì hắn, đợi đến lúc thành quỷ rồi còn làm được gì? Lâm Mậu Thu căn bản không coi lời Dương Miên Miên là sự thật.
Lâm Mậu Thu đã mở miệng, Liễu Thục Phân cũng không hỏi thêm gì, giơ tay lên chụp về phía Dương Miên Miên. Dương Miên Miên nhìn bàn tay đầy mỡ của Liễu Thục Phân, không nghĩ ngợi gì nữa, lôi Đả hồn tiên ra quất một cái.
Một roi này đ.á.n.h thẳng vào cánh tay đang vươn tới của bà ta, đau đến mức bà ta nhảy dựng lên. Đả hồn tiên, tác dụng đúng như tên gọi, đ.á.n.h thẳng vào hồn thể. Lệ quỷ bị đánh, quỷ khí khó tụ, người sống bị quất, có thể nói là đau đến tận linh hồn.
Lâm Mậu Thu thấy trên tay Liễu Thục Phân còn chẳng có lấy một vết lằn, mà cứ ôm tay la oai oái, lập tức phát hỏa: "Kêu cái khỉ mẹ gì? Nuôi cô không bằng nuôi con chó!"
Hắn nói xong liếc nhìn con ch.ó trong lồng, lại thấy nó đang gục đầu trong lồng, giống như quả cà tím nướng. Lúc Lâm Mậu Thu đang nghẹn họng, Dương Miên Miên thừa cơ chạy ra khỏi nhà.
Đi hai bước, cô lại nhớ ra đứa bé trên tầng, không nhịn được ngẩng đầu nhìn lên tầng hai, lại thấy rèm bị vén lên một góc, trong cỗ đèn tối tăm lộ ra một gương mặt nhợt nhạt. Không biết cô ấy đã đứng đó nhìn từ bao giờ.
Lần này, người kia biết Dương Miên Miên nhìn lên cũng không trốn vào ngay mà nhìn cô thật sâu, cặp mắt màu đen kia không có một tia ánh sáng. Dương Miên Miên thu hồi ánh mắt, xoay người đi vào hẻm.
Lúc trở lại nhà nghỉ, bà chủ đang ghé vào quầy ngủ gật, thấy Dương Miên Miên về, chào một tiếng. Dương Miên Miên nhìn thấy ấn đường bà chủ đã biến thành màu đen, nhướng mày, rõ ràng lúc cô đi mọi thứ vẫn tốt.
Chúc cả nhà một ngày tốt lành ❤️ Tui là Tiệm Tạp Hoá Lông Gà trên hatdaukhaai.com ❤️ Tớ có kênh audio riêng, nên nếu các cậu thấy bản này ở đâu ngoài Monkey và kênh audio của tớ thì hãy báo cho tớ để tớ vác gậy đi gõ nha. Vui lòng không tự ý re-up, re-post ở các trang khác ạ.
Dương Miên Miên mím môi, tuy mới chỉ ở chung hai ngày, nhưng cô cũng nhìn ra tính cách bà chủ rất tốt, cần mẫn hiền lành, trên mặt luôn mang theo nụ cười, hồn thể sạch sẽ, trên mặt còn có chút vầng sáng nhàn nhạt, là người thường tích âm đức. Đây cũng là lí do lần này cô chọn nhà nghỉ này. Trên đầu bà chủ tự dưng có sát khí, không phải là nhân quả của chị ấy, mà là do người khác tác động.
Dương Miên Miên hỏi: "Vừa rồi chị đi đây vậy?"
"Chị không đi đâu mà, vẫn ở nhà trông nhà thôi." Bà chủ bị hỏi, ngây người.
Dương Miên Miên nhấp nhẹ môi, lại hỏi: "Thế vừa rồi có người mới vào thuê phòng à chị?"
--------------------------------------------------













