Cô Gái Đốt Ma – Chương 97
Cô Gái Đốt Ma
Dương Miên Miên vốn định duỗi tay sờ mắt đứa bé, nghĩ nghĩ, cuối cùng vẫn là thu về. Cô lấy di động ra tính sinh thần bát tự cho đứa bé, phát hiện sinh thần bát tự thế mà đúng như hồi nãy cô nói, rất có phúc khí. Tuy cô không biết xem tướng, nhưng em bé còn nhỏ như vậy mà mắt hai mí cũng lộ ra rồi, nếu có thể bình an lớn lên chắc chắn sẽ là một cô bé xinh đẹp.
Chúc cả nhà một ngày tốt lành ❤️ Tui là Tiệm Tạp Hoá Lông Gà trên hatdaukhaai.com ❤️ Tớ có kênh audio riêng, nên nếu các cậu thấy bản này ở đâu ngoài Monkey và kênh audio của tớ thì hãy báo cho tớ để tớ vác gậy đi gõ nha. Vui lòng không tự ý re-up, re-post ở các trang khác ạ.
Em bé phỏng chừng là đói bụng thật, tuy không khóc, nhưng miệng lại không ngừng m//ú//t m//ú//t, nhìn cực kỳ đáng thương. Dương Miên Miên tìm xung quanh, thấy trên ghế uống nước có một hộp sữa bột và một bình sữa còn chưa rửa. Vặn bình sữa bột ra, một cỗ mùi chua ập vào mặt, là do sữa bột bên trong để lâu đã bị thiu, có thể tưởng tượng em bé đã bị đói bao lâu.
Dương Miên Miên nhìn đứa bé đáng thương, trong lòng tức giận. Ngược đai con nhỏ như vậy, người nhà này đúng là súc sinh cũng không bằng. Úc Quảng Bình này, đến cả loại người này cũng tiếp, cũng không phải là người tốt lành gì.
Úc Quảng Bình còn chưa biết mình đã bị Dương Miên Miên cho vào danh sách đen, vẫn yên tâm mơ mộng đẹp.
Dương Miên Miên đặt em bé lên sô pha, rửa bình sạch sẽ, dựa theo hướng dẫn sử dụng trên hộp sữa bột pha một bình. Đứa bé đói quá, lập tức ôm bình làm một hơi ục ục. Cuối cùng xác nhận Dương Miên Miên không có ác ý với mình, em bé ăn uống no say xong ngoan ngoãn nhắm mắt lại ngủ.
Hai vợ chồng Liễu Thục Phân vẫn chưa quay lại, Dương Miên Miên vẫn luôn ở phòng khách mãi cũng không tốt, cô đẩy phòng trẻ con ra, định đem đứa bé đặt lên giường, thế nhưng vừa mới vào phòng, cô phát hiện phòng toàn đồ linh tinh, ở góc phòng có một chiếc giường em bé.
Dương Miên Miên mím môi, trong lòng hơi tức giận. Lúc cô đến gần giường kia, cô phát hiện cái đệm không biết đã bao lâu không giặt, phía trên còn có một tầng vàng vàng trắng trắng, đã biến sắc, bốc mùi hôi thối. Dương Miên Miên banh mặt, cởi áo khoác trải lên giường, đặt em bé nằm trên áo. Cô xuống lầu, Lâm Mậu Thu đang dựa vào xe gọi điện thoại, dáng vẻ đĩnh đạc, Liễu Thục Phân đứng chờ ở bên, không hề có ý muốn lên kiểm tra con xem thế nào.
Dương Miên Miên không dấu vết đ.á.n.h giá Lâm Mậu Thu. Ông ta là kiểu nam trung niên bên ngoài sạch sẽ, giày da, tây trang bóng loáng, không hề giống người khoảng 50 tuổi, đứng cùng Liễu Thục Phân không giống vợ chồng, lại có vẻ giống như chị em. Ánh mắt Dương Miên Miên dừng lại trên vai ông ta, lóe lên một chút. Lúc này, Lâm Mậu Thu vừa gọi điện thoại xong, thấy Dương Miên Miên đứng ở cửa, nhíu mày hỏi:
"Đây là ai?"
Liễu Thục Phân nhanh miệng nói: "Đây là đồ đệ của Úc đại sư, vừa mới tới."
"Đồ đệ của Úc Quảng Bình?" Lâm Mậu Thu sầm mặt: "Không phải hẹn với ông ta ngày mai sao? Sao hôm nay đã có người tới rồi? Huống chi tôi mời hắn, mà hắn lại kêu đồ đệ tới lừa gạt là có ý gì? Khinh tôi sao?"
Lâm Mậu Thu vừa nói, vừa đi tới cửa cầu thang, lúc đi, bả vai nghiêng nghiêng, tư thế xua tay cũng cứng đờ, giống như con khỉ đầu chó, nhìn có chút khôi hài.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại hatdaukhaai.com - *
Có lẽ là đã nhận ra ánh mắt Dương Miên Miên đang tìm tòi nghiên cứu, biểu tình Lâm Mậu Thu càng nhăn nhó, trừng mắt nhìn Liễu Thục Phân: "Không phải cô nói trong nhà có trộm nhìn ngó sao? Thế mà loại người nào cũng dám mời vào nhà, không biết đầu óc để làm gì nữa?"
Hắn nói những lời này, không để lại cho Liễu Thục Phân chút mặt mũi nào, cũng không quan tâm Dương Miên Miên nghe thấy hay không.
Lâm Mậu Thu là kiểu đàn ông điển hình ở Phượng Hoàng Trấn, từ hai bàn tay trắng đi lên đến tiền tài viên mãn, mấy năm trước còn tốt, từ sau khi lập công ty, hắn ta coi thường mọi người xung quanh, cho nên thanh danh của hắn ở quanh vùng rất kém, mọi người đều đem chuyện nhà hắn ra làm trò cười lúc trà dư tửu hậu.
Mấy năm nay làm ông chủ, Lâm Mậu Thu gặp qua không ít người, liếc mắt một cái là có thể nhìn ra Dương Miên Miên là người không có bối cảnh gì. Cái gì gọi là có tiền mua tiên cũng được, đến cả Úc Quảng Bình còn phải chừa cho hắn ít mặt mũi, hắn còn phải xem trọng tiểu đồ đệ này sao?
Dương Miên Miên nhàn nhạt liếc qua tư thế đi đường cứng đờ của Lâm Mậu Thu, kéo kéo khóe miệng.
"Bả vai ông có mỏi hay không?"
"Sao lại mỏi hay không? Cô có ý gì?" Lâm Mậu Thu theo bản năng sờ sờ cổ, từ lúc hắn mở công ty, luôn cảm thấy không ổn lắm. Giống như lúc trẻ đi bốc vác, chỗ vai hắn luôn có cảm giác nặng trĩu, đau nhức, mấy năm nay đã đi khám ở không biết bao nhiêu bệnh viện lớn nhỏ vấn không đỡ. Vì bệnh này, hắn nhiều lần nghe thấy bản thân bị giễu cợt sau lưng, nói dáng đi của hắn giống khỉ đầu chó.
Nghĩ vậy, Lâm Mậu Thu biểu tình liền càng thêm khó coi, hắn ở bên ngoài chú trọng nhất là hình tượng, làm sao chịu được cười nhạo như thế.
"Không có ý gì cả." Nhận thấy đối phương không hoan nghênh mình, Dương Miên Miên nhún vai đi đến ngoài cửa: "Tôi chỉ tò mò một chút, trên vai ông có hai đứa bé, ông có mỏi hay không thôi."
"Đứng lại!" Lâm Mậu Thu sắc mặt đại biến: "Cái gì đứa bé nào, cô nói rõ ràng cho tôi!"
Dương Miên Miên trừng hắn một cái, kéo kéo khóe miệng: "Chuyện chính mình làm mà còn không rõ?"
--------------------------------------------------













