Cô Gái Đốt Ma – Chương 90
Cô Gái Đốt Ma
"Đây là mẹ con để lại cho con." Dương Trí Viễn cầm vòng cổ trong tay, đây là thứ mà vợ ông đã giao lại cho ông trước khi qua đời, nói nếu sau này nếu thôn xảy ra chuyện thì hãy đưa thứ này cho Miên Miên, cô sẽ tự phát hiện ra bí mật trong chiếc vòng này.
Dương Trí Viễn chua xót, ông chỉ mong con gái làm một cô gái bình thường, cưới chồng sinh con. Mệnh cách của cô đã làm cô mất đi rất nhiều thứ, ông không muốn cô lại có vận mệnh kỳ quái nữa.
Dương Miên Miên nhận lấy vòng cổ, trong ấn tượng của cô, hình như mẹ cũng có một cái vòng cổ như vậy.
Mặt dây nằm lạnh băng trên tay, thật thoải mái. Không biết là mặt dây làm từ gì, Dương Miên Miên vuốt một chút, đưa lên ánh sáng soi một chút, một tia sáng hiện lên nháy một chút, phía trong như có gì chớp động.
Giống như có gì sống ở trong?
Dương Miên Miên trong lòng khẽ nhúc nhích, chăm chú nhìn kỹ lại lần nữa, thứ vừa lóe lên hồi nãy không thấy nữa. Nhưng cô luôn tự tin thị lực của mình vẫn rất tốt, vừa rồi tuyệt đối không phải là nhìn lầm.
"Sao vậy? Con phát hiện ra gì sao?" Dương Trí Viễn một bên lo lắng hỏi.
Dương Miên Miên thu hồi tâm tư, lắc đầu: "Không có gì ạ, chỉ là mặt dây bình thường thôi."
Chúc cả nhà một ngày tốt lành ❤️ Tui là Tiệm Tạp Hoá Lông Gà trên hatdaukhaai.com ❤️ Tớ có kênh audio riêng, nên nếu các cậu thấy bản này ở đâu ngoài Monkey và kênh audio của tớ thì hãy báo cho tớ để tớ vác gậy đi gõ nha. Vui lòng không tự ý re-up, re-post ở các trang khác ạ.
Dương Trí Viễn ngẩn người, vợ ông trước khi c.h.ế.t cố tình để lại, ông vẫn luôn cho rằng đây là thứ quan trọng. Chẳng lẽ là do ông suy nghĩ nhiều?
Dương Miên Miên biết trong lòng ba còn nhiều nghi hoặc nhưng cũng không định nói gì. Nếu như lão người mù nói thật, Vu lực của mẹ cô thật sự đã thức tỉnh, trước khi lâm chung để lại cái này cho cô, tất nhiên là có dụng ý của bà. Ba của cô hẳn là không biết việc Vu lực của mẹ đã thức tỉnh. Lúc này, cô hy vọng ba cô vĩnh viễn không biết được mạng của ông là do mẹ cô đổi về, để ông nghĩ đó là một việc ngoài ý muốn là được rồi.
Khó trách không bao lâu sau khi mẹ cô mất, văn phòng Hoàng quyền đã trực tiếp liên hệ ba, có lẽ cũng vì việc ông đáng ra đã phải c.h.ế.t nhưng lại chưa c.h.ế.t, cũng coi như là nửa người âm.
Bam đêm, lúc Dương Miên Miên đang ngủ, trong mơ, mẹ cô ngồi ở đầu giường, từ ái nhìn cô.
"Mẹ!" - Dương Miên Miên chớp mắt, cơn buồn ngủ liền tiêu tán.
Nhiều năm như vậy, cô hình như chưa từng nằm mơ.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại hatdaukhaai.com - *
"Miên Miên, con lớn rồi.". Thẩm Vãn Tình duỗi tay xoa đỉnh đầu con gái, lộ ra vẻ mặt vui mừng: "Ba con nuôi con thật tốt."
Dương Miên Miên nghiêm mặt: "Không có chuyện đó, là con tự nuôi thân."
Ý cười trên mặt Thẩm Vãn Tình càng tăng thêm: "Đúng rồi, Miên Miên nhà ta thật là lợi hại, con kiên cường độc lập như vậy, mẹ cũng yên tâm giao bí mật này cho con. Trên người mẹ có dòng m.á.u của Vu tộc, trên người con cũng vậy. Nếu có một ngày có người tìm tới, con sẽ phải tự mình đối mặt. Miên Miên của mẹ là giỏi nhất. Mẹ có dự cảm Vu lực của con ngày nào đó cũng sẽ thức tỉnh, hơn nữa, tuyệt đối không kém gì mẹ. Mẹ hi vọng con có thể bảo vệ bản thân, bảo vệ ba con, nếu có ai khi dễ con, con có thể đàn áp hắn."
Thẩm Vãn Tình cười, biểu tình trên mặt không hề hợp với sự dịu dàng sáng suốt của bà.
"Đúng rồi, mẹ tên Thẩm Vãn Tình, nếu con có cơ hội đi Phượng Thanh Đàm Trấn, hãy đến Thẩm gia xem, nơi đó có người nhà của mẹ, nhưng mà bọn họ..." Nói đến đây, Thảm Vãn Tình lộ ra một chút thần sắc quái dị: "Nếu con không thích bọn họ, có thể không nhận. Trong lòng mẹ, Miên Miên vui vẻ là quan trọng nhất, không gì hơn.".
Nghe mẹ chầm chậm nói chuyện, Dương Miên Miên dần dần lâm vào trầm tư. Nếu Lâu Nguyệt nói sự thật, cô cũng không ngạc nhiên chuyện trong người cô có dòng m.á.u Vu tộc, chỉ là không nghĩ tới cô cũng có Vu lực.
Vu lực....Đó là loại sức mạnh gì?
Có thể làm dông tố không dính thân, có thể có năng lực dẫn sao?
Dương Miên Miên nghĩ nghĩ, muốn nhắm mắt lại một chút để nghĩ ngợi, chờ đến lúc cô mở mắt lần nữa đã là sáng hôm sau.
Cảnh trong mơ đã mất, mẹ cũng biến mất theo.
Lão người mù c.h.ế.t ở trong sơn động, ông ta không có con cái, tang sự cũng không biết làm thể nào, cuối cùng mọi người thương lượng, dứt khoát trực tiếp chôn ông ta ở trong sơn động, làm một nấm mồ, đốt một nén nhang, cũng coi như xong việc.
Lúc mọi người dọn dẹp chỗ ở của lão, phát hiện ở sau cái lều bằng rơm rạ kia có một cái động lớn, bình thường có bụi đằng chi che lấp, không ai phát hiện ra. Dương Miên Miên đi sau đám người, nhìn nhìn, vị trí này không phải là thông ra phía cái sơn động kia sao? Xem ra nếu như sơn động không bị nứt ra, chỉ nhờ việc lão đào cái hang này, chuyện Lâu Nguyệt chạy ra khỏi núi cũng chỉ là việc sớm muộn.
"Nhưng mà...." Lâu Tịnh có chút khó hiểu: "Sơn động này xem ra cũng đã đào được một khoảng thời gian, chị ở trong thôn cũng đã hơn 3 tháng rồi, tại sao Đại Thánh Nữ không có động tĩnh gì?"
Dương Miên Miên trầm mặc.
--------------------------------------------------













