Cô Gái Đốt Ma – Chương 89
Cô Gái Đốt Ma
Trời quang bỗng dưng sấm sét, núi lại rạn nứt, khả năng của Lâu Tịnh trong màn mưa rõ như ban ngày. Người trong núi phần lớn đều tin vào quỷ thần, nhưng mà thật sự chính mắt nhìn thấy lại là chuyện khác, ánh mắt mọi người nhìn Lâu Tịnh cũng đã khác.
Chuyện đã xảy ra, Lâu Tịnh cũng không muốn dấu diếm, đơn giản đem chuyện vừa phát sinh kể lại một lần, đương nhiên bỏ qua chuyện Lâu Nguyệt kể về việc hạ chú trên sơn trang này. Cô không tin người Vu tộc thiện lương sẽ làm ra chuyện như vậy.
"Cô nói chúng tôi đều là người Vu tộc sao?" Thôn dân kinh ngạc.
Chúc cả nhà một ngày tốt lành ❤️ Tui là Tiệm Tạp Hoá Lông Gà trên hatdaukhaai.com ❤️ Tớ có kênh audio riêng, nên nếu các cậu thấy bản này ở đâu ngoài Monkey và kênh audio của tớ thì hãy báo cho tớ để tớ vác gậy đi gõ nha. Vui lòng không tự ý re-up, re-post ở các trang khác ạ.
"Đúng vậy, chỉ là đã qua nhiều năm như vậy, lại thông hôn cùng ngoại tộc, huyết mạch Vu tộc trong thân thể mọi người đã phai nhạt đi nhiều." Lâu Tịnh giải thích.
"Cho nên chúng tôi không thể có bản lĩnh như cô được đúng không?" Có người hỏi.
Lâu Tịnh lắc đầu, loại sự tình này trên cơ bản là không có khả năng xảy ra.
Bạch Vô Thường lên tiếng: "Vu lực là loại khả năng thượng đẳng, tương đương với thần lực, có thể dẫn động long khí thế gian. Khả năng mưa không đến thân như thế này, kể cả mấy trăm năm trước, lúc Vu tộc phát triển nhất cũng chỉ có vài người có thể có trình độ này."
Nói cách khác, Vu lực của Lâu Tịnh có thể xem như phi thường xuất chúng, nhưng kể cả như vậy, cô cũng không thể nào đấu lại âm hồn Lâu Nguyệt. Như thế có thể tưởng tượng ba trăm năm trước cặp tỷ muội song sinh này kinh tài tuyệt diễm đến mức nào.
"Nói đến Vu lực, lần trước đội thăm dò làm đường núi lần trước có người nhắc đến." Người nói là một người trẻ tuổi tên Tôn Đạt, nhà ở đầu thôn.
Dương Miên Miên nhìn cậu ta: "Người đấy là ai, hắn hỏi những gì?"
"Hình như là đội phó đội trưởng gì đấy, em quen thuộc đường núi nên dẫn đường cho bọn họ". Tôn Đạt lại nghĩ nghĩ: "Cũng chưa nói gì, nhưng họ hỏi em trong thôn này có ai rất lợi hại không, kiểu như cực kì khỏe, hoặc là rất may mắn, linh ta linh tinh gì nữa, cuối cùng lại hỏi em có nghe qua Vu lực bao giờ chưa"
"Vậy em trả lời thế nào?" Dương Miên Miên lại hỏi.
"Vu lực thì tất nhiên là lúc đấy em chưa nghe qua bao giờ, nhưng mà người thực sự rất khỏe thì..." Tôn Đạt nhìn Dương Miên Miên: "Em có nói trong thôn có chị thực sự rất khỏe, nhưng em cũng chưa nói tên, chắc hắn không biết là ai đâu."
Tôn Đạt nói xong có chút ngượng ngùng gãi gãi đầu, giờ mới cảm thấy lúc đấy có vẻ hơi lanh mồm lanh miệng quá.
Dương Miên Miên nghe vậy cau mày, định hỏi thêm một chút, lại thấy ba đang ở trong đám người nháy mắt với cô mấy cái.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại hatdaukhaai.com - *
Dương Miên Miên thu hồi nghi hoặc trong lòng, bất động thanh sắc đi tới bên người Dương Trí Viễn.
Hôm nay vốn là hôn lễ vui vẻ, không ngờ cuối cùng lại là một màn kinh tâm động phách như vậy. Cũng đã bái đường xong, buổi hôn lễ này cũng coi như hoàn thành.
Chỉ là thím Ba nghe nói đến việc con dâu ngoan ngoãn nghe lời của mình bỗng dưng biến thành Thánh nữ Vu tộc gì gì đấy thì bỗng phát sầu. Bà len lén kề tai chú Ba nói nhỏ: "Thánh nữ có phải giống như công chúa trong TV không nhỉ, Thiết Trụ nhà chúng ta làm sao xứng đây?"
Chú Ba cũng là vì chuyện này mà phát sầu.
Trước đây Lâu Tịnh nói nhà con bé không cần lễ vật, bọn họ cho rằng do nhà cô không có tập tục này, giờ nghĩ lại, có lẽ là lọ coi thường mấy thứ đồ này của nhà mình.
Chú Ba hít một hơi thuốc, suy nghĩ một lát nói: "Hay là hôm nào tôi với Thiết Trụ mang ít đồ qua nhà Tiểu Tịnh bái kiến, không, cả nhà chúng ta đi đi, như vậy mới có vẻ trang trọng.".
——
Dương Miên Miên đi theo ba về nhà, cô tuy rằng không sợ lạnh, nhưng một người ướt át cũng không thoải mái. Chờ cô tắm xong, phát hiện ba đang ngồi trên sô pha, vẻ mặt bi thương, trên bàn trà có một chiếc hộp sắt.
Động tác của cô dừng lại một chút, mỗi lần ba nhớ mẹ đều có biểu tình như vậy. Cô đi đến bên người ba, ngồi xuống, hỏi: "Ba, đây là cái gì?"
Đây hình như là một chiếc hộp bánh trung thu, trải qua năm tháng, màu sơn đều đã tróc hết.
Dương Trí Viễn nhìn con gái. Từ lúc vợ qua đời, ông đã cất giữ chiếc hộp này mười mấy năm, ông từng mong con gái sẽ vĩnh viễn không biết đến thứ này, nhưng cuối cùng ngày này vẫn tới. Dương Trí Viễn lau mặt, mở hộp sắt ra. Bên trong là vài tấm ảnh chụp và một số đồ vụn vặt.
Dương Miên Miên cầm ảnh xem, có ảnh cô lúc còn nhỏ, có ảnh cô đọc sách, còn có cả ảnh mẹ cô.
Cô cầm một tấm ảnh chụp nhà ba người, trong ảnh cô vẫn là một bé con, được mẹ bế, hai người trẻ tuổi trong ảnh cười nhàn nhạt, đầy hạnh phúc. Mẹ đã qua đời nhiều năm như vậy, nhưng trên ảnh chụp vẫn tươi tắn như thế.
"Mẹ con thật xinh đẹp." Giọng Dương Trí Viễn mang theo một chút giọng mũi, ông nói, lại lấy ra một túi vải đỏ từ trong hộp.
Mở túi ra, bên trong là một chiếc vòng cổ. Vòng cổ bằng bạc, qua thời gian đã bị ô xi hóa thành màu đen, nhìn không ra màu sắc ban đầu, trên vòng còn xâu một hạt châu màu đỏ, có vẻ là mã não, nhưng lại xinh đẹp hơn mã não một chút.
--------------------------------------------------













