Cô Gái Đốt Ma – Chương 81
Cô Gái Đốt Ma
"Lâu Nguyệt, bà bị giam ở nơi này 300 năm hơn, xương cốt đều đã thành tro, vì sao còn chấp mê bất ngộ."
Dương Miên Miên đi theo Lâu Tịnh, bò lên trên khe núi vừa lúc nghe được Lâu Tịnh nói chuyện cùng khe nứt.
Xung quanh vẫn chỉ có tiếng mưa tí tách, không có ai trả lời cô.
Dương Miên Miên thấy âm khí toát ra càng mãnh liệt, giống như khiêu khích. Lâu Tịnh nhấp môi, đáy mắt hiện lên chút tàn khốc, không hề báo trước nhảy xuống khe nứt. Dương Miên Miên vừa bò theo lên tới nơi thì đã không thấy bóng dáng Lâu Tịnh nữa.
Dương Miên Miên nhìn về phía chân núi, trong tiếng nước mưa lẫn với tiếng ba cô gọi ầm ĩ.
Cô do dự một chút, cuối cùng c.ắ.n chặt răng nhảy theo.
Khe nứt này cũng không sâu lắm, Dương Miên Miên bắt được rễ cây, nhảy mấy cái đã đến đáy. Tiếc cho bộ sườn xám xinh đẹp này, chắc là do nước mưa với bùn đất nhem nhuốc, không nhìn ra bộ dáng cũ nữa. Sau khi rơi xuống, dưới chân mặt đất cực kỳ trơn nhẵn, phía trên lại có một tia chớp chiếu xuống , Dương Miên Miên phát hiện dưới chân lại là đá phiến được mài giũa san bằng.
Chỗ này hoàn toàn không có gì, Dương Miên Miên đứng ở cái khe bên cạnh, lau nước mưa trên mặt, nhìn vào bên trong. Phía này ngẫu nhiên vẫn có chút ánh sáng tia chớp, có thể nhìn thấy sơ sơ phía trước này là một đoạn thềm đá, nhưng đoạn sau lại chỉ là một mảnh đen kịt, không nhìn ra gì. Bốn phía vẫn âm khí nồng đậm, tung tích Lâu Tịnh đã mất, Dương Miên Miên mím môi, sờ soạng bước lên thềm đá. Đi khoảng mười bước, trước mặt bỗng có một ngã ngoặt, trước mặt bỗng truyền đến ánh sáng. Dương Miên Miên ngẩng đầu nhìn về phía nguồn sáng, phát hiện chỗ kia là một cái miệng giếng, ánh sáng khi mờ khi tỏ, chắc cũng là do tia chớp. Tranh tối tranh sáng, Dương Miên Miên dần dần thấy rõ cảnh tượng trong kia.
Đây là một sơn động trống trải, có khi rộng đến trăm bình, ngoại trừ một cái giường đá ở trung tâm ra thì không còn đồ vật gì nữa. Lâu Tịnh mặc cát phục đỏ lúc này đang quỳ trước giường, giống như nghi lễ sinh tế lúc nãy, phủ phục thân thể, trán chạm đất, tay giơ lên cao quá vai, ngón tay kết ấn song song với mặt đất, lấy tư thế cực kì khiêm tốn hành lễ 3 lần. Dương Miên Miên đến gần hơn, lúc này mới thấy rõ trên giường là gì.
Là một cỗ xương trắng, vẫn duy trì tư thế ngồi xếp bằng trước khi c.h.ế.t, trên người mặc bộ đồ đỏ sậm. Nếu nhìn kỹ, có thể nhận ra bộ đồ này rất giống bộ của Lâu Tịnh, chỉ là đã trải qua năm tháng, chất vải đã mất đi vẻ diễm lệ, trở nên xỉn màu.
Âm khí chính là từ dưới chiếc giường phát ra.
"Thánh nữa Vu tộc đời thứ 133 nhậm Vu nữ Lâu Tịnh bái Đại Thánh Nữ tôn thân, Thánh Nữ ở nơi này trấn áp tội nhân bổn tộc 336 năm, tộc nhân trên dưới 21 người cảm hoài sâu vô cùng. Hôm nay Lâu Tịnh đến tận đây, tiếp nhận nhiệm vụ của Thánh nữ, thỉnh Thánh Nữ an giấc ngàn thu."
"Haizz......"
Qua hồi lâu, trong sơn động yên tĩnh bỗng nhiên vang lên một tiếng thở dài mỏng manh.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại hatdaukhaai.com - *
Bên người Lâu Tịnh chậm rãi hiện ra một linh thể nhàn nhạt, là một người phụ nữ trẻ mặc cát phục đỏ sậm, tóc dài nhu thuận dài chấm đất xõa tung sau lưng, tuy chỉ là một mạt linh thể nhưng vẫn đẹp đến mức làm người ta kinh ngạc.
"Đại Thánh Nữ!" Lâu Tịnh kinh hỉ mở to hai mắt nhìn.
Đại Thành Nữ cười hiền từ, tầm mắt cô trước tiên là thoáng nhìn về phía Dương Miên Miên, sau đó mới nhìn đến Lâu Tịnh: "Con giỏi lắm"
Ba chữ này làm hốc mắt Lâu Tịnh đỏ lên. Một lúc lâu sau, Đại Thánh Nữ mới thở dài một hơi, nói với Lâu Tịnh: "Là do ta lúc trước do dự, không quyết đoán, mới hại Vu tộc đi đến kết cục ngày hôm nay, vốn là ta nên gánh vác tội nghiệt."
Vừa nói, linh thể của bà ngồi trên giường đá. Bàn tay trong suốt nhẹ nhàng vỗ về góc cạnh giướng đá: "Ta với nó là song sinh, sinh cùng ngày cùng tháng cùng năm, nếu như thật sự có thể cùng nhau cùng lúc tiêu tán giữa đất trời cũng tốt. Có ta ở đây, nó không ra được, con cần gì tới tranh vũng nước đục này."
Giống như bị lời nói này của Đại Thánh nữ kích thích, âm khí từ dưới giường đá lại bay ra nhiều hơn, trong sơn động lại nổi lên một trận âm phong, quần áo Lâu Tịnh bay phấp phới.
Đại Thánh Nữ cười: "Con xem, nó lại tức giận rồi. Nó á, bất kể con có thành kính an ủi như thế nào đều vô dụng."
Lâu Tịnh c.ắ.n môi, "Là Lâu Tịnh vô dụng, vu lực thấp kém."
Đại Thánh Nữ lắc lắc đầu, biểu tình có chút cô đơn, "Nghe con mới vừa rồi nói, Vu tộc đến giờ cũng chỉ còn 21 người, là quy tắc của Thiên Đạo, năng lực lớn cũng là một loại tai họa. Nếu thật sự có thể lấy vu lực đổi lấy hậu thế truyền thừa cho Vu tộc, thì quả thật là Thiên Đạo nhân từ."
Phong kiến mê tín!
Dương Miên Miên nghe thế, nhịn không được ra tiếng cắt ngang hai người đang nói chuyện: "Thời đại nào rồi chứ?!"
Một người một hồn nhìn lại đây.
Chúc cả nhà một ngày tốt lành ❤️ Tui là Tiệm Tạp Hoá Lông Gà trên hatdaukhaai.com ❤️ Tớ có kênh audio riêng, nên nếu các cậu thấy bản này ở đâu ngoài Monkey và kênh audio của tớ thì hãy báo cho tớ để tớ vác gậy đi gõ nha. Vui lòng không tự ý re-up, re-post ở các trang khác ạ.
Dương Miên Miên nói: "Vô sinh còn có thể thụ tinh trong ống nghiệm, không nghe nói khoa học thay đổi vận mệnh sao??"
Dương Miên Miên chậm rãi đi qua, kéo Lâu Tịnh vẫn quỳ trên mặt đất dậy: "Chị dâu, mau đứng lên đi, trên mặt đất lạnh, Thiết Trụ ca nếu biết sẽ đau lòng."
--------------------------------------------------













