Cô Gái Đốt Ma – Chương 80
Cô Gái Đốt Ma
"Thất thần cái gì, tiến lên đê.", mọi người lại ồn ào nói.
Cô dâu mới xấu hổ, trông như một đóa hoa hồng giữa mùa hạ, đẹp đến chói mắt, Dương Hạ choáng váng, kích động cẩn thận thơm lên.
"Oa..."
Mọi người lập tức ồn ào chúc phúc, cảm giác hạnh phúc tràn trề của hai con người này lây lan qua những người khác, kể cả Dương Miên Miên. Lão người mù có nói rằng cô là người có mệnh ngũ tệ tam khuyết, tuy rằng cô trước giờ không tỏ thái độ gì, nhưng từ sau khi hại mẹ cô mất, cô theo bản năng cự tuyệt thân cận cùng người khác. Qua nhiều năm như vậy, cô đã cự tuyệt rất nhiều nam sinh theo đuổi, cũng không có bạn bè thân thiết, độc lai độc vãng lâu ngày đã thành thói quen. Đây là lần đầu tiên cô tham gia hôn lễ, tận mắt thấy đôi tình nhân tình thâm, nhìn ánh mắt họ lấp lánh hạnh phúc, tựa hồ có thể cảm nhận được họ đã đem hình ảnh đối phương khắc vào trái tim.
Từ nay có chồng làm bạn đồng hành, sẽ không còn gì phải sợ nữa.
Dương Miên Miên tâm tư khẽ nhúc nhích, lần đầu tiên sinh ra một chút cảm xúc cô đơn.
"Ầm ầm ầm!"
Lúc đôi tình nhân đang môi chạm môi, phía chân trời bỗng vang lên tiếng sấm đinh tai nhức óc, không trung tinh không vạn lý bỗng tối sầm xuống, gió núi hỗn loạn, dông tố gào thét kéo đến. Bà con đang dùng cơm ở bàn tiệc nhanh chóng chạy vào phòng, trận dông tố này đến quá nhanh, mọi người trở tay không kịp, mới chỉ chậm một chút, lúc chạy đến chỗ trú đã bị ướt phân nửa phía sau lưng.
Mọi người trong đại sảnh không nhịn được nhìn ra ngoài kia. Chỉ trong chốc lát, trời tối sầm xuống, mây đen dày nặng nghìn nghịt nối nhau trên không, thấp đến mức giống như vươn tay là có thể chạm tới.
"Trời ạ, nói mưa là mưa luôn." Có người đem điện thoại ra xem dự báo thời tiết, vẻ mặt giận dữ: "Đấy, dự báo thời tiết thế đấy, rõ ràng là dông tố đến như này mà vẫn hiển thị trên này là nhiều mây, đúng là càng ngày càng vớ vẩn."
Có người lại nhìn lên đỉnh núi, có chút lo lắng hỏi: "Trời mưa lớn như vậy, không biết lão người mù có sao không, túp lều tranh kia có khi không chịu được."
Lâu Tịnh đang đững cạnh Dương Hạ, nét hạnh phúc thẹn thùng trên mặt không còn nữa, thay vào đó là vẻ mặt ngưng trọng . Cô nghe có người nhắc đến lão người mù, lúc này mới dường như nhớ tới gì, ánh mắt tìm tòi trong đám người.
Chúc cả nhà một ngày tốt lành ❤️ Tui là Tiệm Tạp Hoá Lông Gà trên hatdaukhaai.com ❤️ Tớ có kênh audio riêng, nên nếu các cậu thấy bản này ở đâu ngoài Monkey và kênh audio của tớ thì hãy báo cho tớ để tớ vác gậy đi gõ nha. Vui lòng không tự ý re-up, re-post ở các trang khác ạ.
Quả nhiên không có thân ảnh lão, nhưng mà lão đã hứa với cô là sẽ đến.
Lâu Tịnh c.ắ.n môi, biểu tình càng thêm trắng bệch. Vu tộc trước nay đều hết lòng tuân thủ lời hứa, cô sợ là A Bố Gia đã gặp phải chuyện gì.
Tia chớp chiếu sáng không trung, gần giống như ở ngay trước mặt, có người trốn mưa sợ tới mức hét lên kinh hãi.
"Ầm!" Lại là một tia chớp, đột nhiên ầm một tiếng, giống như có thứ gì bị đ.á.n.h trúng.
"Trên núi có gì bị sét đ.á.n.h trúng ấy." Có người dò đầu ra nhìn lên, nói xong mặt trắng bệch: "Núi...Núi nứt ra rồi...!"
[Truyện được đăng tải duy nhất tại hatdaukhaai.com - *
Tất cả mọi người đều nhìn lên núi, thấy núi đã bị nứt một đường lớn, đúng vào đường cây bị chặt kia. Chỗ đó nguyên bản là mấy cái gốc cây, giờ toàn bộ đã rơi vào một cái khe, nhìn qua giống như là núi bị tách ra thành hai nửa.
"Chuyện này....Chuyện này...Có vẻ không phải là điềm lành."
Có người nhớ tới hôn sự ngày hôm nay, nhìn về phía đôi vợ chồng mới cưới. Dương Hạ vẫn là vẻ mặt mờ mịt, còn mặt Lâu Tịnh đã sớm không còn huyết sắc.
Mây đen che kín đỉnh núi, bốn phía tối thui, tia chớp ầm ầm đ.á.n.h vào cái khe kia, giống như muốn ngăn cản thứ gì đó ở trong chui ra.
Dương Miên Miên nhìn chằm chằm cái khe, trong mắt cô, cái khe toát ra âm khí nồng đậm, cơ hồ sắp nhập vào mây đen phía trên.
Trong lúc mọi người vẫn thì thào bàn tán, Lâu Tịnh bỗng tiến sát vào Dương Hạ, nhẹ nhàng in miệng lên khóe môi hắn.
"Vợ à?" Dương Hạ sửng sốt một chút.
Lâu Tịnh ngắm người đàn ông cô yêu, đột nhiên buông bàn tay đang nắm lấy tay chồng, kiên quyết rảo bước vào màn mưa.
"Vợ ơi, em làm gì vậy?" Dương Hạ vội vàng đuổi theo, quá bất ngờ mà bị mất khả năng ngôn ngữ.
Màn mưa bàng bạc như có ý thức, lúc rơi xuống đến đỉnh đầu Lâu Tịnh sẽ rẽ sang hai bên. Lúc này, Lâu Tịnh tóc dài búi cao, cát phục thêm thân, từng bước đi vào màn mưa, mưa to tầm tã nhưng cô lại không dính giọt nào, lúc cô bước đi, hoa văn trên cát phục lúc ẩn lúc hiện, đại khí lại thần bí.
Bộ dáng kia giống như một vị thần nữ sắp bước lên đài hiến tế.
Lâu Tịnh bước hai bước, không nhịn được, quay đầu lại.
"A Hạ, thực xin lỗi." Một giọt nước mắt trong suốt theo viền mặt cô, rơi xuống bên trong cổ áo.
"Tiểu Tịnh!" Dương Hạ kinh hãi, cất bước nhảy vào trong mưa.
Dương Miên Miên bắt lấy cánh tay hắn, đẩy qua bên người Dư Duyên: "Giúp em coi chừng anh ấy."
Thấy Dư Duyên gật đầu, Dương Miên Miên lúc này mới nhíu mày đi theo Lâu Tịnh, chạy vào trong mưa.
Trời mưa, đường núi lầy lội ướt hoạt, Lâu Tịnh lại như đi trên đất bằng, rất nhanh đã tới bình đài, khe nứt chính là bắt đầu từ nơi này. Nước mưa bị bẻ cong quỹ đạo trên đầu cô, cô đứng trên bình đài, xung quanh là cây côi rậm rạp, màn trời tối thui, cô mặc bộ váy đỏ đứng đó, lẳng lặng giữa sườn núi, phá lệ nổi bật.
--------------------------------------------------













