Cô Gái Đốt Ma – Chương 79
Cô Gái Đốt Ma
Người tới thở dài một hơi: "Việc gì tới sẽ tới, tộc nhân vì bảo vệ bí mật này đã hi sinh nhiều như vậy, hiện giờ tộc nhân tiêu tàn, nếu cứ như vậy, Vu tộc chúng ta thật sự có thể sẽ biến mất trên thế gian này."
Đề tài này áp lực nặng nề, nói xong câu đó, hai người đều im lặng không nói gì.
Thêm một lát nữa, giọng nói người mới đến lại vang lên: "A Bố Gia, nhiệm vụ của ông đã hoàn thành, nếu mọi việc thuận lợi, ông cùng tôi trở về đi."
"Được, được." Lão nhân thanh âm mãn hàm bức thiết.
Người tới dừng một chút, đứng dậy kéo cửa ra. Đúng lúc ánh trăng xuyên qua làn mây dày đặc, ánh trăng sáng tỏ chiếu xuống, dừng trên mặt người đứng mở cửa.
Một gương mặt thanh tú bình phàm.
Người tới ngẩng đầu nhìn ánh trăng như cái khay bạc, bước ra ngạch cửa, dừng chân một chút: "A Bố Gia, ngày mai tới uống một chén rượu mừng của tôi đi. Ngày đại hỉ, tôi cũng hy vọng được tộc nhân chúc phúc."
Được người trong phòng nhận lời, người này mày giãn ra một chút, toát ra vài phần tiểu nữ nhi kiều thái tới.
Hỗn lễ đúng hạn tới, không có không khí xa hoa quý phái của thành thị, lại phá lệ giản dị nhiệt tình.
Dương Miên Miên thay bộ váy phù dâu thím ba chuẩn bị cho cô, là một bộ sướn xám màu hồng phấn, được làm thủ công, rất vừa vặn. Cô thay quần áo xong đi vào phòng, cô dâu cũng đã trang điểm xong ngồi trên giường. Lâu Tịnh vẻ mặt thẹn thùng, trang điểm theo lối tân nương, bớt đi chút thanh nhã thường ngày, lại thêm chút kiều diễm.
Cô không mặc váy cưới trắng mà là một bộ cát phục truyền thống. Màu sắc bộ đồ là màu đỏ hơi tối, thêu hoa văn phức tạp, nhìn có vẻ không giống hoa mà giống đồ đằng, vật tổ hơn.
Mấy bà thím trong phòng không ngừng khen bộ đồ này đẹp, theo lời mọi người nói, Dương Miên Miên có thể suy ra bộ đồ tân nương này là do Lâu Tịnh đem từ quê đến, là thứ hồi môn duy nhất của cô.
Bên ngoài bỗng vang lên tiếng pháo, giờ lành đã đến.
Dương Miên Miên duỗi tay nâng cô dâu ăn mặc lộng lẫy dậy, ngón tay chạm vào hỷ phục liền thấy thật trơn láng, chỉ là hơi lạnh một chút.
Dương Hạ đứng ở cửa ngóng một hồi lâu, thấy Dương Miên Miên đỡ vợ mình ra, cười muốn liệt mặt luôn rồi.
Tiếng pháo, tiếng chiêng trống, ồn ào một góc chân núi, không khí vui mừng.
Tân nương tiếp nhận bó hoa của tân lang, họ nắm tay nhau đi đến căn phòng ở chân núi.
Khăn voan được vén xuống, khóe miệng Lâu Tịnh vẽ nên một đường cong. Từ lúc được sinh ra, lúc cô bắt đầu hiểu chuyện đã bị bồi dưỡng thành Thánh nữ, hơn hai mươi năm qua, cuộc sống của cô giống như chỉ có hai chữ trách nhiệm, cho đến khi cô gặp d.ư.ợ.c Dương Hạ. Cô chưa từng nghĩ mình cũng có thể được hạnh phúc như vậy. Cô tựa hồ có thể lý giải tại sao Thánh nữ trước đây có thể vì một người đàn ông mà từ bỏ tranh cử Thánh nữ. Hóa ra cuộc sống có thể tươi đẹp như vậy.
"Đẹp không?" Bạch Vô Thường đứng cạnh Dư Duyên, chọt chọt cánh tay anh.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại hatdaukhaai.com - *
Ánh mắt Dư Duyên nhìn chằm chằm vào thân ảnh hồng nhạt kia. Sườn xám hồng nhạt thêu thủ công, đôi giày da màu trắng, mái tóc bình thường vẫn được buộc túm đuôi ngựa nay cũng được thả xuống, sợi tóc nhu thuận rũ trên gương mặt, càng làm nổi bật gương mặt trắng nõn mịn màng. Anh là lần đầu tiên thấy Dương Miên Miên ngoan ngoãn như búp bê sứ như vậy.
Anh gật đầu, giọng nói như thấp hơn bình thường vài phần: "Đẹp."
Theo tập tục nhà gái, trước khi làm nghi thức hôn lễ cần phải cử hành sinh tế. Dương Hạ dẫn vợ dừng lại trước cửa nhà, đầu hướng lên phía trên, thấy bình đài phía trên đã được chuẩn bị xong, một con gà trống, trên cổ còn được buộc sợi lụa đỏ.
Người xem giờ lành thấy hai người đi vào, ra hiệu lệnh.
"Tế...."
Những người sớm đã chờ sẵn trên bình đài giơ tay c.h.é.m xuống, gà trống phịch một tiếng, trên cổ chảy ra m.á.u tươi. Máu chảy từ trên cao xuống, nhỏ lên nền đất trên bình đài.
Hôn lễ nhuốm máu, không ít người dự lễ cưới đều thấy không phải là việc tốt, nhíu mày.
Dương Miên Miên cũng nhíu mày, tuy rằng bốn phía không có gì khác thường, nhưng cảm giác quái dị vẫn lởn vởn, cảm giác như sắp xảy ra chuyện gì đó.
"Bái..."
Trán Lâu Tịnh chạm đất, phủ phục xuống đất.
Thấy vợ làm thế, Dương Hạ vốn nghĩ chỉ cần cúi đầu một chút đứng đơ ra, mọi người xem lễ cũng ngây ngẩn cả người.
Lễ này...Cũng lớn quá đi.
Dương Miên Miên đứng cạnh Lâu Tịnh, lúc nãy cô còn liếc thấy tay đối phương để trước n.g.ự.c kết ấn, trong miệng niệm câu gì đó cô không nghe thấy. Trong lòng cô nghi hoặc, đã thấy Lâu Tịnh đứng lên. Phúc nhân vội tranh thủ thời gian bảo hai người vào phòng, trong phòng, chú thím ba đã ngồi sẵn, nóng ruột chờ không kịp. Dương Miên Miên đi theo sau, lúc vào cửa, cô không nhịn được quay đầu nhìn lại trên bình đài, cảm giác bất thường càng thêm mãnh liệt.
Chúc cả nhà một ngày tốt lành ❤️ Tui là Tiệm Tạp Hoá Lông Gà trên hatdaukhaai.com ❤️ Tớ có kênh audio riêng, nên nếu các cậu thấy bản này ở đâu ngoài Monkey và kênh audio của tớ thì hãy báo cho tớ để tớ vác gậy đi gõ nha. Vui lòng không tự ý re-up, re-post ở các trang khác ạ.
"Nhất bái thiên địa, nhị bái cao đường, phu thê đối bái......"
Không có chủ hôn, chỉ có một đôi trẻ, lấy thiên địa, cha mẹ, thân hữu làm chứng, theo phương thức tuyền thống mà đồng ý gắn bó suốt đời.
"Hôn đi, hôn đi."
Sau khi phu thê giao bái xong, mọi người ồn ào lên tiếng, Dương Hạ kích động vén vải che mặt cảu cô dâu lên, lộ ra khuôn mặt kiều diễm e lệ ngượng ngùng.
"Vợ à, em đẹp quá." Dương Hạ cười như đứa ngốc.
--------------------------------------------------













