Cô Gái Đốt Ma – Chương 78
Cô Gái Đốt Ma
Nói là "nhìn", thực ra chỉ là ông lão quay mặt về phía Dương Miên Miên. Mặt ông lão đầy nếp nhăn, mí mắt lại càng tụt sâu vào trong, trong hốc mắt không có tròng mắt. Nếp nhawn trên mặt ông càng sâu, giọng nói mang theo ý cười: "Là tiểu Miên Miên sao?"
Nói xong, mặt ông hơi nghiêng nghiêng, "ánh mắt" dừng trên người Dư Duyên, không rõ cảm xúc gật đầu, nhỏ giọng nói thầm hai tiếng: "Không tồi, đúng là không tồi."
Dương Trí Viễn đứng ở phía sau, vừa nghe lời này, tâm tư chợt động. Dương Miên Miên không nghe được lời ông lão nói, cô đi lại gần ông, hiếu kỳ nói: "Ông Hạt, sao hôm nay ông lại xuống núi vậy?"
"Là thím Ba của con mời đến, thế nào cũng nói muốn nhờ lão tổ tông tới xem bát tự." Dương Trí Viễn tiếp lời.
Ông cụ này chính là người trước đây đã xem mệnh cho Dương Miên Miên, người trong thôn không ai biết bản lĩnh kham mệnh của ông là từ đâu học được, cũng không biết mắt ông tại sao lại mù, thậm chí tuổi của ông cũng không ai biết chính xác. Nhưng mọi người đều đoán ông đã hơn trăm tuổi, xứng đáng một tiếng lão tổ tông.
Từ lúc Dương Miên Miên đi khỏi thôn, lão liền sống một mình ở trên núi, trưởng thôn đã nhiều lần đến khuyên bảo, ông vẫn không chịu xuống núi sống, đúng là quái nhân. Cũng may người trong thôn sống tình cảm, thỉnh thoảng sẽ có người lên thăm ông, cứ như vậy nhiều năm trôi qua, lưng cũng đã còng thêm, người cũng già nua đi nhiều.
Dương Miên Miên đi qua đỡ lão người mù, tò mò hỏi: "Bát tự anh cháu với cả chị dâu thế nào ạ, có hợp không ạ?"
Lão chống gậy trúc, nói: "Đều là duyên phận."
Bốn chữ ngắn ngủn, không muốn nhiều lời.
"Nếu là có duyên phận, chắc chắn là hợp.". Dương Trí Viễn cười nói, "Theo ba thấy, Thiết Trụ và vợ đúng chuẩn trai tài gái sắc, hợp quá còn gì. Lão tổ tông, hôm nay ông nghỉ ở đây đi, ngày mai còn phải uống rượu mừng của đôi trẻ."
Lão người mù lắc lắc đầu, trước sau như một cự tuyệt. Dương Hạ đứng một bên cười ngây ngốc. Tuy anh không tin mất thứ này, nhưng nếu có thêm một điềm lành, anh vẫn rất vui. Dương Hạ đang cao hứng, không để ý đến vợ chưa cưới đứng một bên, thời khắc nhìn thấy lão người mù, mặt dần trắng bệch.
Hôm sau là ngày tổ chức hôn lễ, theo phong tục trong thôn, sẽ có màn đón cô dâu qua cửa. Sau khi thương lượng, đêm đó Lâu Tịnh tạm thời ngủ ở nhà Dương Miên Miên, còn ba Dương, Bạch Vô Thường và Dư Duyên qua nhà chú Ba ngủ tạm. Hơn nữa, thím Ba sợ con dâu da mặt mỏng sẽ ngại ngùng, còn đặc biệt ở lại nhà Dương Miên Miên ngủ cùng. Nhà có hai phòng, thím Ba một phòng, Dương Miên Miên và Lâu Tịnh ngủ chung trong phòng còn lại.
Hai người nằm gần như vậy, không thể tránh có chút tiếp xúc. Dương Miên Miên phát hiện trên người đối phương không hề có chút nào hơi thở làm người khác thấy không thoải mái, ngược lại, từ trên người cô có thể cảm nhận được mùi cỏ cây nhàn nhạt, giống như người từ trên núi xuống, làm người ta không nhịn được muốn đến gần. Cô cũng là người lớn lên trên núi, thấy hương vị này rất quen thuộc.
"Chị dâu à, sao chị quen được anh em vậy?" Hai người nằm thẳng trên giường, Dương Miên Miên giống như tò mò hỏi.
"Là lúc ở Bắc Sơn, chị làm hướng dẫn viên du lịch cho bọn họ." Câu trả lời của Lâu Tịnh giống y hệt như Dương Hạ.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại hatdaukhaai.com - *
"Vậy chị thấy anh của em thế nào?" Dương Miên Miên lại hỏi
Nghe vậy, Lâu Tịnh đỏ mặt một chút, ngập ngừng hồi lâu mới nói: "Anh ấy...Anh ấy là người tốt. Rất rất tốt."
Lúc nói những lời này, vẻ mặt Lâu Tịnh thẹn thùng, đỏ như có thể chảy ra m.á.u vậy. Dương Miên Miên nhìn vẻ mặt hạnh phúc của cô ấy, con ngươi ám ám.
Cô có thể nhận ra cô ấy thực lòng với Dương Hạ, đôi mắt tràn đây tình yêu kia không nói dối được. Có thể là do sáng nay dậy sớm, không bao lâu sau, Dương Miên Miên liền bị cơn buồn ngủ tập kích, mí mắt đ.á.n.h nhau, nhanh chóng ngủ. Thôn núi không có đèn đường, sau khi màn đêm buông xuống, toàn bộ thôn đều lâm vào một mảnh bóng tối. Lúc này, cổng nhà Dương Miên Miên bị kéo ra một chút, một bóng người mảnh khảnh len ra, nhanh chóng biến mất trong màn đêm.
————
Đỉnh núi có một gian nhà tranh đơn sơ, cơ hồ đã bị cỏ dại quấn quanh.
"Kẽo kẹt." Cánh cửa gỗ của ngôi nhà tranh giản dị bị đẩy ra.
"Cô tới rồi." Trong phòng vang lên một giọng nói già nua, xem lẫn tiếng ho khan.
Người ở cửa nhanh nhẹn đi vào, thuận tay đóng cửa lại, trong phòng chỉ còn một mảnh đen nhánh.
Chúc cả nhà một ngày tốt lành ❤️ Tui là Tiệm Tạp Hoá Lông Gà trên hatdaukhaai.com ❤️ Tớ có kênh audio riêng, nên nếu các cậu thấy bản này ở đâu ngoài Monkey và kênh audio của tớ thì hãy báo cho tớ để tớ vác gậy đi gõ nha. Vui lòng không tự ý re-up, re-post ở các trang khác ạ.
"Đừng đốt đèn.". Nghe thấy trong phòng vang lên tiếng như có người tìm kiếm gì đó, người mới đến lên tiếng.
Tiếng tìm kiếm liền dừng lại.
"Thánh nữ tới tìm lão hủ là có chuyện gì phân phó?" Lão ho khan hai tiếng, hỏi.
Trong phòng im lặng một chút, qua hồi lâu, một giọng nói tràn ngập áy náy mới vang lên: "A Bố Gia, ông vất vả rồi."
"A Bố Gia...... A Bố Gia......" Lão giả lại khụ hai tiếng, giọng nói nỉ non: "Bao lâu rồi không có ai gọi tôi là A Bố Gia. A Bố Gia đã hoàn thành sứ mệnh của mình rồi...... Chỉ là...... Chỉ là những chuyện sau này tôi không thể ra sức......"
Giọng nói mang theo tiếng thở dốc, tựa hồ người nói đã trong tình trạng dầu cạn đèn tắt.
--------------------------------------------------













