Cô Gái Đốt Ma – Chương 77
Cô Gái Đốt Ma
Nhắc đến con dâu, thím Ba cười càng tươi: "Chị dâu con chắc là cùng Thiết Trụ đi phơi lúa rồi, thêm một ngày nữa là có thể cất vào kho rồi. Cháu xem, con dâu mới, ai lại bắt làm mấy việc này chứ, nhưng là Tiểu Tịnh hiếu thuận, nói thế nào cũng không ngăn được, đứa nhỏ này, thật đúng là..."
Lời nói của thím Ba tuy là oán trách nhưng ý cười trong mắt lại không giấu được. Dương Miên Miên không lên tiếng, nếu chị dâu cần cù chăm chỉ như lời thím ba, chắc sẽ không phải là yêu nhân.
Dương Miên Miên mới buông chén đã thấy thím ba xách chổi đi về phía trên núi, cô liền vội hỏi: "Thím đi đâu vậy?"
Thím ba vừa đi vừa nói: "Ngày mai phải lên đây kính thần, thím lên chỗ sườn núi quét dọn chút."
Dương Miên Miên sửng sốt: "Sao lại chọn địa điểm đấy vậy thím?"
Thím ba giải thích: "Là do Tiểu Tịnh chọn, thấy bảo lên trên cao bái thần mới có thành ý. Ngẫm lại cũng thấy đúng." Bà lại thở dài: "Tiểu Tịnh đúng là gì cũng tốt, vừa chăm chỉ lại hiếu thuận, chí là tập tục ở quê nó cũng quá là lằng nhằng đi. Cũng may là kết hôn xong sẽ thành người nhà họ Dương rồi, có phiền cũng chỉ có lần này thôi."
Dương Miên Miên nghe xong lại cười không đứng dậy,
"Thím Ba, chúng cháu ăn xong rồi, cháu cũng lên sân phơi xem xem." Trong lòng có tâm sự, Dương Miên Miên rửa chén xong liền gấp gáp ra cửa.
Thím Ba cười cười, dặn dò: "Cháu đi xem Tiểu Tịnh đúng không, da mặt nó mỏng, cháu đừng có trêu nó."
Dương Miên Miên nhíu mày, ra cửa. Có thể nói, cả nhà thím Ba đều cực kì vừa lòng người con dâu này. Hy vọng sau này không phát sinh chuyện gì.
Dư Duyên về phòng thay quần áo, Dương Miên Miên cùng Bạch Vô Thường đi lên sân phơi.
Lúc này vẫn còn sớm, người trên sân phơi không nhiều lắm, cách thật xa, Dương Miên Miên nhìn một cái đã thấy Dương Hạ, đối diện hắn một cô gái mặc áo thun quần jean, chắc là cô dâu mới của Dương Hạ.
Bởi vì cô ấy đưa lưng về phía này, Dương Miên Miên nhìn không được mặt đối phương, nhưng nhìn vóc dáng có vẻ là một người dáng vẻ tầm trung, hơi gầy.
Chúc cả nhà một ngày tốt lành ❤️ Tui là Tiệm Tạp Hoá Lông Gà trên hatdaukhaai.com ❤️ Tớ có kênh audio riêng, nên nếu các cậu thấy bản này ở đâu ngoài Monkey và kênh audio của tớ thì hãy báo cho tớ để tớ vác gậy đi gõ nha. Vui lòng không tự ý re-up, re-post ở các trang khác ạ.
"Miên Miên." Đang nói chuyện cùng vợ, Dương Hạ thấy Dương Miên Miên, vẫy vẫy tay với bọn họ.
Dương Miên Miên lại đến gần hai bước, chị dâu cũng vừa lúc quay đầu, tầm mắt hai người chạm vào nhau.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại hatdaukhaai.com - *
"Chào mọi người, chị là Lâu Tịnh." Chị dâu hào sảng chào hỏi, nhưng vành tai hơi phiếm hồng, thoạt nhìn chính xác là tính cách có chút thẹn thùng.
Dương Miên Miên nhấp miệng lộ ra một đôi ngọt ngào, má lúm đồng tiền, thức thời chào hai tiếng tẩu tử.
Chỉ hai tiếng này thôi mà Lâu Tịnh ngượng chín mặt, cả mặt liền đỏ hồng lên. Lúc Lâu Tịnh hơi cúi đầu xuống, Dương Miên Miên không dấu vết đ.á.n.h giá đối phương. Không phải là kiểu diện mạo nhìn thấy đã kinh diễm, nhưng lại làm người nhìn thấy thật thoải mái, lúc không nói chuyện khóe miệng cũng hơi giơ lên, bình thường có vẻ cũng là một người hay cười. Cô gái lẳng lặng đứng đó, khí chất sạch sẽ, như gió núi sáng sớm đầu thu.
Nhu hòa, sảng khoái.
Dương Miên Miên bỗng dưng hiểu được vì sao cô gái này lại được cả nhà thím Ba yêu thích. Đúng là người làm người khác vừa nhìn đã thích. Dương Miên Miên đang muốn quay đầu hỏi Bạch Vô Thường một chút, lại thấy hắn đang ngẩn người. Dương Miên Miên sửng sốt. Trước giờ cô thấy Bạch Vô Thường luôn là một bộ dáng nhơi nhởi, là người đi giữa rừng hoa không để dính một chiếc lá, cô chưa thấy bộ dạng này của hắn bao giờ.
Vừa ẩn nhẫn vừa đau thương.
Dư Duyên thay quần áo xong, theo thói quen định lấy điện thoại ra xem có mail cá nhân nào không.
"Đing Đing" - Lúc này, điện thoại bỗng hiện ra tin tức có thông báo, là của trang tin y học anh follow.
Dư Duyên vừa sửa lại cổ áo, vừa click mở mail.
"Di thể quyên tặng của học viên Y học Nam Đại biến mất không rõ nguyên nhân."
Phía sau lại có thêm ảnh, Dư Duyên sửa lại cổ tay áo, nhìn bức ảnh thật lâu, không nói gì.
Lúc Dư Duyên đi trong phòng ra vừa lúc gặp người trên sân phơi về, ánh mắt anh không tự giác đặt trên người đàn ông đi cùng Dương Miên Miên.
Áo hiphop, quần cộc hoa, động tác đi đứng rất tự nhiên. Dư Duyên híp mắt, sau khi người tử vong, tế bào thần kinh thiếu oxi sau 5 phút sẽ c.h.ế.t. Di thể của Nam Đại là sau khi được quyên tặng 2 ngày mới mất tích, trước đó vẫn luôn ở trong tủ đông. Mười ngón tay của anh giật giật, nếu có d.a.o mổ đây, anh thật muốn mổ thi thê này ra, nhìn xem một người đã c.h.ế.t lâu như vậy rồi làm sao lại có thể có được bộ dáng không khác gì người sống như thế. Hình như nhận ra điều gì, Bạch Vô Thường ngẩng lên, đụng phải ánh mắt Dư Duyên. Dư Duyên nhấp môi, không né tránh. Bạch Vô Thường ngẩn người, bỗng dưng nhếch miệng cười sán lạn với Dư Duyên một cái.
Dư Duyên rũ mắt, cảm xúc càng thêm mãnh liệt. Mấy người đấy đi đến gần, lúc này Dư Duyên mới dọn dẹp cảm xúc, bước nhanh tới, đứng một bên khác của Dương Miên Miên cùng Bạch Vô Thường. Lúc này, Dương Miên Miên nhìn thấy ba mình đỡ một ông lão mù từ trong phòng nhà chú Ba đi ra. Nhìn đến ông lão, Dương Miên Miên theo bản năng chào hỏi: "Ông Hạt."
Ông già nghe thấy vậy ngẩng đầu lên, nhìn thoáng qua bên này.
--------------------------------------------------













