Cô Gái Đốt Ma – Chương 73
Cô Gái Đốt Ma
Nhắc tới người vợ đã mất sớm, Dương Trí Viễn không nói, đơ hai giây, ông lại nhìn ra hai người đàn ông đang ngồi ngoài kia, không cam lòng thở dài một hơi. Dương Miên Miên hiểu rõ tính ba của mình, chỉ cần ông đã quyết, sẽ không thay đổi, bằng không sẽ chơi trò một khóc hai nháo ba lăn lộn, trước kia bắt cô đi làm tài xế cũng là trò này. Dương Miên Miên kéo vali đã đóng gói xong ra ngoài nói với Bạch Vô Thường cùng Dư Duyên đang ngồi ở phòng khách: "Em phải về quê bây giờ, hai người hôm sau hẵng đến nhé."
Bạch Vô Thường vuốt vuốt tóc mái, cười nói: "Vừa lúc anh được nghỉ phép, lại chưa về quê Miên Miên bao giờ, anh đi theo nhé."
Giọng nói Dư Duyên vẫn lạnh lùng như cũ: "Anh cũng được nghỉ phép."
Dương Miên Miên: "..."
Cho nên?
Chúc cả nhà một ngày tốt lành ❤️ Tui là Tiệm Tạp Hoá Lông Gà trên hatdaukhaai.com ❤️ Tớ có kênh audio riêng, nên nếu các cậu thấy bản này ở đâu ngoài Monkey và kênh audio của tớ thì hãy báo cho tớ để tớ vác gậy đi gõ nha. Vui lòng không tự ý re-up, re-post ở các trang khác ạ.
Quê Dương Miên Miên cách Cẩm Thành khoảng nửa ngày đường, là một thôn nhỏ dựa vào lưng núi, mọi người đều đơn thuần chất phác. Phần lớn người dân ở đây đều rất lương thiện, nếu không với bát tự khắc thân của Dương Miên Miên, cô cũng không thể lớn lên thoải mái sảng khoái như vậy.
Dương Miên Miên lái xe về nhà, một chiếc xe vừa đủ. Cô nhìn qua gương chiếu hậu, thấy Bạch Vô Thường đang ngon lành ăn tôm hùm đất, lại thấy Dư Duyên đang nhắm mắt dưỡng thần, có chút ngây ngốc.
Sao cô về quê lại mang theo hai người này vậy? Vào trong làm sao giải thích đây?
Ba Dương cả đường đi cũng không rảnh rỗi, đem chuyện dựng vợ cho con trai của chú Ba kể lại không sót một chi tiết nào, dáng vẻ này giống như chứng kiến từ đầu đến cuối tình yêu của họ vậy.
Nhưng Dương Miên Miên nhanh chóng tìm ra điểm không hợp lý trong câu chuyện của ba: "Ba nói là bên nhà gái yêu cầu tế sống?"
"Cũng không hẳn." ba Dương cũng thấy kì quái: "Chuyện vui như vậy, cũng không phải là đi g.i.ế.c heo m.á.u chảy đầm đìa dọa người. Nhưng mà cũng không biết làm sao nữa, giờ cưới được vợ cũng không dễ dàng, nghe chú Ba con nói, nhà gái không yêu cầu sính lễ, chỉ cần chọn ngày và làm lễ cưới theo tập tục của họ là được. Kỳ thật như vậy cũng được, chỉ là mấy cái đầu heo sống, cũng không đáng bao tiền."
Dương Trí Viễn nói xong, lại thì thầm một câu: "Cũng không biết là tập tục ở chỗ nào, thời đại này mà còn tế sống, thật là kì quái."
[Truyện được đăng tải duy nhất tại hatdaukhaai.com - *
"Trước kia có một tộc đàn rất chú trọng tế sống." Bạch Vô Thường vừa lột một con tôm ném vào miệng vừa nói tiếp: "Vu tộc, nhưng Vu tộc đã bị diệt tộc hơn ba trăm năm rồi."
Lúc Dương Miên Miên về đến nhà đã là chạng vạng. Thôn nhỏ tọa lạc ở giữa hai núi, xe không đi được vào trong thôn. Ánh hoàng hôn chiếu xuống thôn trang, tạo ra khung cảnh êm đềm. Lúc Dương Miên Miên dừng xe ở cổng thôn, mọi người đang thu lương thực phơi nắng trong ngày vào. Cô vừa xuống xe đã thu hút sự chú ý của mọi người .
"Tiểu Miên Miên về quê à, lâu ngày không gặp, cháu xinh ra nhiều quá!", các cô các bác sôi nổi đi lên chào hỏi.
Dương Miên Miên cười cười nói nói đáp lời, hỏi thăm mọi người. Thanh niên trong thôn chủ yếu đã ra ngoài đi làm, chỉ còn một tí người già và trẻ em ở lại, tuy lâu ngày không về nhưng cảm giác vẫn rất thân thuộc.
"Cháu về tham gia hôn lễ của Thiết Trụ sao?" Một bác gái vừa hỏi, vừa nhìn vào xe thăm dò: "Thiết Trụ cũng cưới vợ rồi, sao Miên Miên không mang bạn trai về ra mắt, bác nhớ là hai đứa bằng tuổi nhau đúng không?"
Dương Miên Miên xấu hổ cười: "Không vội, không vội."
Cô vừa nói xong, cửa sau xe mở ra, Dư Duyên và Bạch Vô Thường một trái một phải đi ra. Bạch Vô Thường mặc bộ quần áo nhảy được của Võ Tiểu Tứ từ lúc nào, một chiếc áo phông rộng thùng thình kết hợp cùng một chiếc quần hoạ tiết nhiệt đới.
Hắn híp mắt đ.á.n.h giá thôn nhỏ cách đó không xa, nhấp miệng cười cười: "Đúng là mảnh đất địa linh nhân kiệt."
Dương Miên Miên nghe xong lời này cũng không nói gì. Trước đây có một thầy bói mù xem mệnh cho cô cũng có nói nếu không có bảo địa này, người bát địa toàn dương như cô, chỉ sợ là không sống được đến tuổi thành niên. Cũng coi như phúc trạch phù hộ. Phần thưởng của Địa phủ tuy không hợp tâm ý, nhưng nhãn quan cũng khá là ok, tuy không đẹp bằng Bạch Vô Thường, nhưng cũng là mày rậm mắt to, sinh thời chắc cũng là nam hài nổi bật. Dư Duyên tuy tính cách lãnh đạm nhưng chất xuất chúng, cũng không thể bỏ qua. Hai người đàn ông cao mét tám đứng như vậy, chỉ một chốc đã thu hút ánh mắt mọi người.
"Hai tiểu tử này đẹp trai như vậy, đoán xem ai là con rể của lão Dương?"
Bác nào đấy nhỏ giọng hỏi người bên cạnh. Tầm mắt Dư Duyên từ thôn nhỏ phía xa thu về, đúng lúc dừng trên sườn mặt Dương Miên Miên đang được ánh chiều tà phủ lên một lớp ánh sáng ấm áp. Nghe thấy người dân trong thôn nói chuyện, anh không tiếng động đi về phía trước một bước, vừa đúng lúc dừng bên người Dương Miên Miên, như một đôi tình nhân.
--------------------------------------------------













