Cô Gái Đốt Ma – Chương 268
Cô Gái Đốt Ma
Dương Miên Miên lắc đầu: "Tôi không phải người bán."
Người đàn ông không tin, nghĩ đối phương đề phòng mình, còn định nói thêm gì đó, thì La Ngôn đi đến chen vào giữa hai người: "Xin lỗi, buổi đấu giá sắp bắt đầu, chúng ta nên vào chỗ thôi."
Chúc cả nhà một ngày tốt lành ❤️ Tui là Tiệm Tạp Hoá Lông Gà trên hatdaukhaai.com ❤️ Tớ có kênh audio riêng, nên nếu các cậu thấy bản này ở đâu ngoài Monkey và kênh audio của tớ thì hãy báo cho tớ để tớ vác gậy đi gõ nha. Vui lòng không tự ý re-up, re-post ở các trang khác ạ.
Nói xong, anh ta kéo ghế trống cuối cùng của hàng đầu ra, mời Dương Miên Miên ngồi, rồi ngồi vào hàng hai, ngay sau Dương Miên Miên.
Người đàn ông sững sờ nhìn Dương Miên Miên bình tĩnh ngồi vào hàng đầu.
Trên bàn còn có một tấm bảng mica, ghi: Khách mời đặc biệt.
Một cô gái nhìn chỉ hơn hai mươi tuổi lại là khách mời đặc biệt của buổi đấu giá? Người đàn ông vừa xấu hổ vừa thấy điều này thật kỳ lạ.
Ngồi hàng đầu hoặc là các chuyên gia giám định có uy tín, hoặc là các nhà sưu tầm nổi tiếng trong giới đồ cổ. Một cô gái, bất kể ngoại hình hay tuổi tác, đều không thể so sánh với các chuyên gia hay nhà sưu tầm.
Không biết nên nói cô gái này là ngây thơ hay lớn mật.
Các chuyên gia giám định hàng đầu cũng có chút không hài lòng. Nhìn kìa, chỉ là một cô bé, lại là khách mời đặc biệt?! Đừng để cô ta làm giảm đi trình độ của hội giám định.
Tuy nhiên, những người này đều là cáo già, đã thấy Dương Miên Miên được La Ngôn đưa đến, trong lòng đoán già đoán non, còn nghĩ La Ngôn vì chiều lòng phụ nữ mới xếp cô ngồi đây, lập tức xem thường cô hơn.
Đặc biệt là vị lão tiên sinh ngồi cạnh Dương Miên Miên, mặt lộ rõ sự khó chịu, hận không thể kéo ghế ra xa.
"Dương đại sư, hóa ra là cô thật." Lúc này, một giọng nói vang lên.
Lần này, Phương Trọng cũng đến tham gia đấu giá.
Là tổng giám đốc của Duyệt Thái, Phương Trọng được xếp ngồi hàng ba, từ lúc Dương Miên Miên bước vào, hắn đã chú ý đến cô, định sau buổi đấu giá mới lên chào hỏi.
Thấy Dương Miên Miên gặp khó xử, Phương Trọng không do dự đứng dậy rời chỗ.
Các chuyên gia giám định ngẩng lên nhìn, mặt ai cũng sững sờ.
Dương Miên Miên cũng ngạc nhiên một lát: "Phương tiên sinh."
Phương Trọng cười: "Không ngờ Dương đại sư còn nhớ tôi, thật vinh hạnh." Phương Trọng cười khách sáo.
Mọi người xung quanh vừa lấy lại tinh thần, mặt lại biến sắc, nhìn Dương Miên Miên một cách kỳ lạ. Cô gái này rốt cuộc có lai lịch thế nào?
Phương Trọng hiện giờ là tổng giám đốc của Duyệt Thái. Từ sau khi Duyệt Thái gặp khủng hoảng rồi vượt qua an toàn, chủ tịch Hướng Đạt giao quyền quản lý hoàn toàn cho con trai nuôi là Phương Trọng, còn mình nghỉ ngơi dưỡng già. Có thể nói hiện tại Phương Trọng có quyền lực tuyệt đối ở Duyệt Thái, thân phận không thể so sánh. Hắn chỉ mới ngoài ba mươi, làm việc quyết đoán, được gọi là Phương Thiết Diện trong thương trường, chưa từng thấy hắn cư xử hòa nhã với ai như vậy.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại hatdaukhaai.com - *
Hòa nhã đến mức có chút nịnh bợ.
Trời ạ, cô gái này rốt cuộc là ai?
Đại sư? Đại sư gì cơ? Chẳng lẽ là con nhà thế gia trong giới giám định đồ cổ? Sao chưa từng nghe nói đến có người như thế.
Lúc này, ánh mắt mọi người nhìn Dương Miên Miên hoàn toàn thay đổi, ngay cả vị lão tiên sinh vừa nãy ngồi né ra cũng từng chút dịch ghế lại gần. Cuối cùng còn cười từ ái với Dương Miên Miên.
Dương Miên Miên không để ý chuyện vừa nãy, chỉ mỉm cười ngọt ngào đáp lại.
Mỗi chuyên gia giám định thực ra cũng có chút mâu thuẫn, giờ vì Dương Miên Miên mà bầu không khí trở nên hài hòa hơn bao giờ hết.
Thấy mục đích đã đạt được, Phương Trọng trò chuyện vài câu với Dương Miên Miên, rồi trở về chỗ ngồi.
Trợ lý của Phương Trọng thấy anh ngồi xuống, không hiểu hỏi: "Ông chủ, anh tâng bốc Dương tiểu thư quá vậy, có phải hơi quá không."
Hắn là trợ lý của Phương Trọng, theo Phương Trọng đã nhiều năm, cũng biết chút ít về chuyện của Duyệt Thái, biết Dương tiểu thư có tham gia. Nhưng hắn nghĩ, dù Dương tiểu thư có giúp Hướng lão tiên sinh phục hồi lại, cũng không đến mức tổng giám đốc Duyệt Thái như Phương Trọng phải khách sáo vậy.
Phương Trọng thản nhiên liếc anh ta: "Tiểu Chu, cậu biết tại sao đi theo tôi nhiều năm vậy mà chưa được thăng chức trợ lý đặc biệt không?"
Tiểu Chu cứng đờ người, không hiểu nhìn Phương Trọng.
"Vì cậu tầm nhìn quá hạn hẹp, không nhìn được thế cục."
Phương Trọng thu lại ánh mắt, quét qua những người mang vật phẩm ở bên trái, nhẹ giọng: "Dương đại sư đã xuất hiện ở đây, chuyện lần này chắc chắn không đơn giản, lát nữa để ý một chút, có gì không ổn lập tức rời đi, đừng nấn ná, nếu không thoát được, thì tìm chỗ Dương đại sư mà tránh."
"...Vâng." Tiểu Chu lau mồ hôi lạnh, mặc dù vẫn không hiểu, nhưng thấy Phương Trọng nói vậy, hắn cũng trở nên nghiêm túc hơn.
Theo lời dẫn của người dẫn chương trình, buổi đấu giá bắt đầu.
Vật phẩm đầu tiên là một miếng ngọc bội, do một cô gái trẻ cầm đến. Theo cô ta nói, đây là của hồi môn của nữ quyến truyền lại từ đời tổ tiên, đã trải qua hơn trăm năm lịch sử.
Ngọc bội được cô gái đứng trên sân khấu giới thiệu, rồi mang xuống cho các chuyên gia giám định hàng đầu xem.
"Ừm, không tệ, nhìn màu sắc này, chạm khắc không giống giả."
"Chỉ là chất ngọc không tốt lắm, tiếc thật."
--------------------------------------------------













