Cô Gái Đốt Ma – Chương 147
Cô Gái Đốt Ma
Roi của Dương Miên Miên không thể chạm tới bóng của con thú, không cần suy nghĩ, cô quay cổ tay, quất thẳng về phía Hướng Ý.
"Á!"
"Gầm!" Tiếng kêu đau đớn của Hướng Ý và tiếng kêu của dã thú vang lên cùng một lúc.
Roi quất vào lưng Hướng Ý, đuôi roi dài đ.á.n.h trúng thú ảnh, thú ảnh bị đ.á.n.h trúng chính diện, hình như bị trọng thương, kêu lên t.h.ả.m thiết, nhưng lại vẫn không cam lòng bỏ qua cho Hướng Ý, yếu ớt bám trên tường, dường như đang tìm cơ hội để ra tay.
Hướng Ý co rúm lưng lại, nơi bị đ.á.n.h đang đau rát, nhưng lúc này hắn cũng không quan tâm nữa.
Hắn không nhìn thấy quỷ ảnh, nhưng có thể nghe thấy âm thanh sắc bén vừa rồi, nghe được lại không thấy được, lại càng thêm sợ hãi, sắc mặt của Hướng Ý trở nên tái nhợt.
Chúc cả nhà một ngày tốt lành ❤️ Tui là Tiệm Tạp Hoá Lông Gà trên hatdaukhaai.com ❤️ Tớ có kênh audio riêng, nên nếu các cậu thấy bản này ở đâu ngoài Monkey và kênh audio của tớ thì hãy báo cho tớ để tớ vác gậy đi gõ nha. Vui lòng không tự ý re-up, re-post ở các trang khác ạ.
Lúc này, hoàng hôn đã đến, bách quỷ lộ đầu, âm khí dần dần dày đặc lên.
"Cái... là cái gì vậy?" Hướng Ý núp ở bên cạnh Dương Miên Miên, cảm giác được con hẻm đột nhiên trở nên lạnh xuống.
"Miên Miên.", Lúc này, một giọng nói mát lạnh đột nhiên vang lên từ đầu ngõ.
Dương Miên Miên nghe thấy âm thanh này, hơi đơ ra một chút.
"Anh đứng đợi em ở cửa phòng nửa ngày rồi, sao em lại ở đây?"
Dư Duyên chậm rãi đi qua bãi rác, anh vẫn mặc chiếc áo sơ mi đen lần trước đến nhà cô, cao ráo đẹp trai.
Anh cầm túi đựng đầy trái cây và rau tươi trong tay lên, giọng nói dịu đi một chút: "Em xem, anh đã mua xong nguyên liệu rồi, đợi chút nữa làm đồ ăn ngon cho em."
"Bạn trai của cô à?" Hướng Ý thăm dò hỏi.
Dương Miên Miên mím môi, im lặng.
"Đây là bạn của em à? Lên cùng ngồi đi?", Dư Duyên nhìn Dương Miên Miên, ánh mắt dịu dàng: "Hôm nay anh mua sườn heo, lần trước em thích ăn sườn chua ngọt anh làm nhất, lần này anh lại làm cho em ăn."
Dư Duyên vừa bước lại gần họ vừa nói.
Hướng Ý muốn nhanh chóng rời khỏi nơi này, hắn theo bản năng muốn tiến về phía trước, nhưng còn chưa kịp bước, Dương Miên Miên đột nhiên nhấc chân sang một bên, cản trở động tác của hắn.
"Ừ.", Dương Miên Miên đột nhiên mím môi cười, khóe miệng hiện lên một chút lúm đồng tiền.
Nhìn thấy Dương Miên Miên nói như vậy, ánh mắt Dư Duyên càng cong lên mềm mại hơn.
Anh chậm rãi đưa tay về phía Dương Miên Miên: "Vậy chúng ta đi thôi."
[Truyện được đăng tải duy nhất tại hatdaukhaai.com - *
Những ngón tay mảnh khảnh, đầu ngón tay tỏa ra ánh sáng ấm áp trong vầng sáng của mặt trời lặn, đẹp đến mức tưởng chừng như không thật.
Những ngón tay từng chút một di chuyển đến gần Dương Miên Miên, cuối cùng chạm tới bàn tay nhỏ nhắn mềm mại của Dương Miên Miên.
Dương Miên Miên hai mắt nheo lại, tạo thành hai vầng trăng lưỡi liềm, dùng ngón tay nắm chặt lấy tay đối phương.
Không khí dường như im lặng trong giây lát.
Nụ cười trên môi Dư Duyên khẽ run lên, đột nhiên sắc mặt thay đổi mạnh mẽ, như bị dầu nóng đốt cháy. Anh ta đột nhiên dùng lực, liên tục muốn rút tay lại, như thể muốn thoát khỏi sự kiềm chế của Dương Miên Miên.
"Miên...Miên Miên...bỏ anh ra đã!", Khóe miệng Dư Duyên nhếch lên, anh không còn giữ được vẻ mặt bình tĩnh cao quý nữa.
"Sao anh lại muốn đi? Không phải định nấu ăn cho em sao? Đi thôi." Lúm đồng tiền ở khóe miệng Dương Miên Miên càng ngày càng sâu, ra sức ở tay càng ngày càng lớn.
"Anh...anh...ah...". Giọng nói của Dư Duyên run lên, cuối cùng không chịu nổi nữa mà hét lên một tiếng, bàn tay bị Dương Miên Miên kéo ra trong nháy mắt co rúm lại, biến thành móng vuốt của một con thú, da lông có hoa văn.
"Cô... Cô làm sao phát hiện được? Trong người Dư Duyên truyền ra một thanh âm kinh khủng, xen lẫn không cam lòng, giọng nói khàn khàn khó chịu, giống như đang cưa gỗ.
"Haha.", Dương Miên Miên tăng lực trên tay, "Không biết mày từ đâu đến mà có lòng tin dám giả làm Dư Duyên, tưởng là bắt chước giỏi thế nào chứ? Dư Duyên sao có thể cười ghê tởm như mày, làm tao suýt thì nôn hết mấy thứ tao ăn tối qua rồi, tao hầm mày bù vào nhé?"
Cô vừa dứt lời, vật này rốt cục không nhịn được nữa, lộ ra bộ dáng thật sự.
Hướng Ý c.h.ế.t lặng khi người đàn ông đẹp trai trước mặt đột nhiên biến thành một con thú cao bằng nửa người. Lúc nãy hắn vừa nghe thấy âm thanh bất thường thì mặt đã tái mét, bây giờ nhìn thấy cảnh tượng khó tin như vậy, liền sợ đến mức bắp chân run rẩy.
Con thú này trông giống như một con sơn ly, mặt mèo thân báo, nhưng nó lớn hơn sơn ly bình thường rất nhiều, đôi mắt nó có màu đỏ tươi.
Làn sương đen quấn quanh cơ thể con sơn ly chạy dọc theo chiếc chân bị Dương Miên Miên kéo, dần dần chui vào trong cổ áo của Dương Miên Miên.
Khoảnh khắc sương đen biến mất, biểu tình của sơn ly càng trở nên thống khổ hơn.
Dương Miên Miên mỉm cười, sau khi hấp thu hắc khí từ con cáo núi, mặt dây chuyền dường như đã ăn no, nhiệt độ lại từ từ hạ xuống.
Sơn ly không ngừng gào thét: "Thả tôi ra, thả tôi ra!"
"Không.", Dương Miên Miên đơn giản từ chối, "Sơn ly tự mình dâgn đến cửa, sao lại thả đi được?" Dương Miên Miên cong môi: "Sao mày dám lén trộm đi trí nhớ của tao? Mày giả vờ làm ai cũng được, sao lại giả làm Dư Duyên đến lừa tao, chỉ số IQ cũng khá cao đấy!"
Đoàn hắc khí bám trên tường lúc nãy chỉ là chiêu bài đ.á.n.h lừa người, ngay khi sơn ly xuất hiện, màn sương đen mất tác dung, lập tức biến mất.
Đột nhiên, có tiếng bước chân nhẹ nhàng phát ra từ con hẻm.
--------------------------------------------------













