Cô Gái Đốt Ma – Chương 146
Cô Gái Đốt Ma
Kể từ lần cuối cô nhìn thấy, Mã Phục Minh rõ ràng đã gầy đi rất nhiều, vẻ nho nhã trên người cũng không còn nữa, thay vào đó là một cỗ lệ khí.
Dương Miên Miên hơi sửng sốt, nếu bị tà linh điều khiển, hành động và biểu tình sẽ có phần cứng ngắc. Người đàn ông này ánh mắt nhanh nhạy, không giống dáng vẻ bị tà khí xâm nhập.
Ánh mắt Mã Phục Minh rơi vào Hướng Ý, cười nói: "Mày chạy khá nhanh đấy, nhưng không thể trốn thoát đâu."
"Mẹ nó, ông cho rằng tôi sợ ông à?" Hướng Ý là một người cao ít nhất phải 1m8 mét, Mã Phục Minh thấp hơn hắn nửa cái đầu, nhìn thấy Mã Phục Minh trong tay không có vũ khí, hắn cũng không sợ như lúc nãy nữa..
Hắn không thể tỏ ra yếu đuối trước mặt em gái nhỏ này được.
"Nào, chúng ta đấu tay đôi!" Hướng Ý thẳng lưng nói.
Mã Phúc Minh đã lướt qua đống rác, Hướng Ý vừa nói xong, Mã Phúc Minh đột nhiên đứng dậy, lao về phía hắn, nhảy cao đến hai mét.
"Mẹ kiếp!" Hướng Ý kinh hãi: "Mẹ nó ông ta còn là con người không thế?"
"Đừng làm thêm loạn nữa." Dương Miên Miên đẩy một cái, Hướng Ý đang c.h.ử.i thề dạt qua một bên, cô nhanh chóng rút chiếc roi đ.á.n.h hồn quấn quanh eo ra.
"Vút—" Đả hồn tiên kéo một tiếng, tạo thành một luồng gió, trực tiếp đ.á.n.h vào bắp chân của Mã Phúc Minh.
Roi này cô dùng 10 phần khí lực, Mã Phúc Minh bị quất mạnh đến mức rơi từ giữa không trung xuống đất một tiếng uỵch.
"Cái này..." Hướng Ý hít một hơi, hoá ra còn giấu vũ khí? Roi kia chỉ nghe âm thanh thôi cũng đã thấy đau hộ rồi.
Dương Miên Miên chú ý tới thời điểm roi đ.á.n.h trúng Mã Phục Minh, trong người hắn dường như có một quỷ ảnh văng ra, quỷ ảnh giống hệt Mã Phục Minh, có lẽ chính là hồn thể của ông ta, nhưng hồn thể này cả thân đen thùi lùi như một âm hồn vậy.
Theo lý thuyết, cho dù tà linh nhập vào cơ thể, chỉ cần người đó chưa chít, âm hồn tuyệt đối không thể trở thành quỷ hồn.
Chỉ có sau khi người chít đi, 6 phách hoàn toàn biến mất, tam hồn mới rời khỏi cơ thể, hoá thành âm hồn vô minh.
Rõ ràng 3 hồn 6 phách của Mã Phúc Minh vẫn đang hoàn chỉnh.
Ngay lúc hồn thể bị đ.á.n.h ra, trong ngõ đột nhiên vang lên một âm thanh chói tai, thanh âm không thể diễn tả được, tựa như có người đang kêu t.h.ả.m thiết, trộn lẫn với tiếng gầm của dã thú, nhưng âm thanh lại rất ngắn, lập tức biến mất.
Quỷ ảnh giống hồn thể kia bị đ.á.n.h bật ra khỏi cơ thể lại lập tức nhập lại vào trong cơ thể Mã Phục Minh, người trên mặt đất lại bắt đầu cử động.
Dương Miên Miên vẻ mặt bình tĩnh, không đợi đối phương đứng dậy đã lại vung roi.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại hatdaukhaai.com - *
Chúc cả nhà một ngày tốt lành ❤️ Tui là Tiệm Tạp Hoá Lông Gà trên hatdaukhaai.com ❤️ Tớ có kênh audio riêng, nên nếu các cậu thấy bản này ở đâu ngoài Monkey và kênh audio của tớ thì hãy báo cho tớ để tớ vác gậy đi gõ nha. Vui lòng không tự ý re-up, re-post ở các trang khác ạ.
Nhưng sau khi học được bài học lần trước, lần này Mã Phúc Minh đã khôn ngoan hơn, biết quay người trốn roi của Dương Miên Miên, nhìn tốc độ và tư thế của ông ta không giống một người chút nào mà giống một con vật hơn.
Dương Miên Miên cụp mắt xuống,
Hướng Ý đứng sau lưng Dương Miên Miên, cảm thấy Dương Miên Miên cầm roi trên tay trông thật ngầu, tuy cô trông nhỏ nhắn đáng yêu nhưng tư thế lại giống như một nữ vương, đứng sau lưng cô, hắn bỗng cảm thấy thật an toàn.
Mã Phúc Minh né tránh roi của Dương Miên Miên mấy lần đều không thể lại gần, vẻ mặt đột nhiên cáu kỉnh, một lần nữa không chút do dự lao về phía Hướng Ý.
"Hắn... hắn đến rồi.!, Hướng Ý vừa nói xong, Mã Phục Minh đã tới trước mặt hắn.
Thân ảnh này giống như một con báo, nhanh đến mức không ai có thể nhìn rõ.
""A!" trước mặt đột nhiên nhiều thêm một bàn tay, Hướng Ý kinh ngạc hét lên.
"Ông nghĩ tôi là người chít à?" Dương Miên Miên duỗi một chân, dùng sức đạp mạnh vào bụng Mã Phúc Minh, vẻ mặt không vui.
Tay của Mã Phục Minh chỉ còn cách Hướng Ý một nắm đấm, nhưng không thể nào tiến thêm dù chỉ là một chút.
Dường như ông ta không tin có ai có thế nắm bắt được chuyển động của mình, vẻ mặt ngạc nhiên đến đơ người, nhưng rất nhanh, biểu tình này chuyển sang đau đớn.
Tiếng kêu chói tai lại vang lên trong con hẻm, lần này âm thanh còn rõ ràng hơn trước, Dương Miên Miên cuối cùng cũng nghe rõ, âm thanh đó không chỉ là tiếng kêu của con người mà còn là tiếng kêu của động vật, làm chấn động cả nhân tâm.
Dương Miên Miên nhìn nơi bị mình ấn, không có khói đen thoát ra, nhưng vẻ mặt Mã Phúc Minh càng ngày càng thống khổ.
Cô vô thức chạm vào n.g.ự.c mình, mặt dây chuyền mà mẹ cô để lại lại nóng lên.
Lần trước nó nóng lên là lúc cô đã hấp thụ sát khí của thần thức thiềm thừ.
Cô còn chưa kịp suy nghĩ thì tiếng khóc trong ngõ đột nhiên im bặt, một khối hồn thể đột nhiên xuất ra, Mã Phúc Minh trợn mắt, phịch một tiếng ngã xuống đất.
Hồn thể đen như mực, trong linh hồn tựa hồ có thứ gì đó đang vặn vẹo.
Hồn thể vừa hiện ra, mặt dây chuyền trên cổ Dương Miên Miên càng nóng hơn, vừa định nhìn kỹ hơn, cô liền thấy hồn thể của Mã Phúc Minh đột nhiên tách thành hai phần, một nửa là hình người, một nửa là động vật. Phần hình người lại quay trở lại trên người Mã Phúc Minh, nhập vào cơ thể, còn phần hình thú lại lao về phía Hướng Ý.
Thú ảnh này oán khí rất nặng, hình như rất sợ Dương Miên Miên, xoay một vòng trên không, tránh xa roi của Dương Miên Miên từ xa.
--------------------------------------------------













