Cô Gái Đốt Ma – Chương 145
Cô Gái Đốt Ma
Dương Miên Miên lên xe, liếc nhìn khuôn mặt của Hướng Ý qua gương chiếu hậu, thở ra một hơi.
Đối phó với tên nhị thế tổ này còn khó hơn cả đối phó với quỷ.
Trong xe, Hướng Ý cuối cùng cũng bình tĩnh lại, nhưng sắc mặt vẫn tái nhợt.
Hắn chưa bao giờ gặp phải một người phụ nữ đáng giận như vậy, chờ xem tuần này hắn sẽ thu thập cô như thế nào.
Dương Miên Miên đột nhiên phanh gấp, Hướng Ý đập mạnh vào ghế sau.
Chúc cả nhà một ngày tốt lành ❤️ Tui là Tiệm Tạp Hoá Lông Gà trên hatdaukhaai.com ❤️ Tớ có kênh audio riêng, nên nếu các cậu thấy bản này ở đâu ngoài Monkey và kênh audio của tớ thì hãy báo cho tớ để tớ vác gậy đi gõ nha. Vui lòng không tự ý re-up, re-post ở các trang khác ạ.
"Xin lỗi, vừa rồi tôi hơi hoa mắt một chút." Xe lại nhẹ nhàng tiến về phía trước.
"Cô đưa tôi đi đâu?" Hướng Ý bình tĩnh nói, sắc mặt càng thêm khó coi.
Cái ghế này quá cứng, thậm chí còn không có bọc da, đầu hắn bị cụng đến lắc não luôn rồi.
"Về nhà của tôi.", Dương Miên Miên bình tĩnh nói.
Hướng Ý nghe xong sửng sốt một chút: "Đồ nữ nhân không biết xấu hổ! Chúng ta mới gặp một lần, cô đã muốn đưa tôi về nhà. Sao, giờ cô hối hận rồi, muốn bợ đỡ tôi à? Nói cho cô biết, phụ nữ như cô, có đưa đến tận cửa tôi cũng không thèm."
"Ầm!" Hắn vừa dứt lời, chiếc xe đột nhiên chuyển hướng, đầu của Hướng Ý lại một lần nữa đập mạnh vào cửa sổ.
"Cô làm cái gì vậy?"
Dương Miên Miên nhìn những chiếc xe bên ngoài qua lại, vẻ mặt ngưng trọng: "Muốn sống thì câm miệng lại."
"Thắt dây an toàn vào, ngồi cho chắc.", Dương Miên Miên nhắc nhở, giậm mạnh chân, đạp ga xuống phía dưới.
"A a -- cô đang làm gì vậy - khốn nạn - cô hần kinh à..." Hướng Ý sợ đến mức lập tức bám lấy tay vịn phía trên lên, sắc mặt tái nhợt vì sợ hãi.
Hiện vẫn chưa đến giờ cao điểm tan sở, trên đường cũng không có nhiều xe, Dương Miên Miên lái xe trên đường, hết vượt xe này lại đuổi xe kia, chiếc xe nội địa secondhand được cô lái như bay trên đường.
Những chủ xe bị Dương Miên Miên vượt đều tỏ ra bối rối, họ có nhìn lầm không, đó có phải là BYD không?
May mắn thay đoạn đường này không có cảnh sát giao thông, nếu không Dương Miên Miên có lẽ đã sớm bị xe cảnh sát đuổi theo.
Dương Miên Miên thỉnh thoảng liếc nhìn gương chiếu hậu, hai chiếc xe địa hình màu đen vẫn ngoan cường bám theo cô.
Sắc mặt Dương Miên Miên căng thẳng và nghiêm túc, nhưng nếu nhìn kỹ, có thể thấy khóe môi mím chặt của cô ấy dường như có một đường cong mờ nhạt.
"Đồ điên, tôi muốn xuống xe! Để tôi xuống nhanh lên!"
[Truyện được đăng tải duy nhất tại hatdaukhaai.com - *
Hướng Ý tự nhận mình là người thích vui vẻ, thỉnh thoảng cùng bạn bè đến đường đua dưới lòng đất để chơi đua xe, nhưng họ sẽ luôn tìm những nơi ít người và ít xe, còn chơi trò mạo hiểm trên đường đông xe cộ như thế này vẫn là lần đầu tiên của hắn.
Hắn nhìn chiếc xe này đến chiếc xe khác lùi về sau qua cửa sổ đến hoa cả mắt.
Thế là Hướng Ý, thanh niên cao một thước 8, lại co ro thành một đoàn như quả bóng trên ghế sau.
Thị giác và tốc độ kết hợp kích thích, khiến dạ dày hắn cồn cào, cuồn cuộn như sóng biển gầm, một cỗ nước chua lòm dâng lên cổ họng hắn.
"Dừng lại, nếu cậu dám nôn ra xe của tôi, tôi sẽ trực tiếp ném cậu ra ngoài."
Dương Miên Miên tuy đang tập trung lái xe nhưng vẫn rất để ý đến động tác của Hướng Ý, nhìn thấy hắn nôn khan, sắc mặt cô tối sầm lại.
Tôi... Hướng Ý vừa mới mở miệng nói một chữ, liền lập tức ngậm miệng lại. Hắn hít một hơi thật sâu, cố kìm nén cơn axit dạ dày đã gần như trào ra khỏi cổ họng.
Nếu bị ném ra ngoài ở tốc độ này, không chít cũng tàn phế.
Dương Miên Miên lái xe đến tận phía sau tiểu khu nơi cô ở, ở đây quanh năm có mấy thùng rác sắt lớn, bình thường rất ít người đến đây.
Xe phía sau cũng không hề chậm chút nào, khi xe của Dương Miên Miên đi vào ngõ cũng đi theo, trong ngõ này có rất nhiều ổ gà, xe phía sau không quen đường liền tông vào thùng rác nằm nghiêng ngả trong ngõ, rác tràn ra, đổ đầy ra mật đất, ô tô buộc phải dừng lại.
Dương Miên Miên quay đầu xe rồi đạp phanh.
"Oẹ - Xe vừa dừng lại, Hướng Ý rốt cục không nhịn được nữa, mở cửa xe tông nhanh ra ngoài, quên mất cơn đau ở chân, mất thăng bằng, loạng choạng xô về phía trước, được vài bước thì đụng phải bức tường, cuối cùng cũng dừng lại.
Lần này, Hướng Ý đã bị lộ hoàn toàn.
Những người ngồi trên xe địa hình phía sau nhìn thấy Hướng Ý liền xuống xe, mở cửa bước ra ngoài.
Dương Miên Miên nhìn thấy người đó, không khỏi sửng sốt trong giây lát.
Đây không phải là người đàn ông cô nhìn thấy trước siêu thị ngày hôm đó sao?
Cô còn nhớ Dư Duyên nói người đàn ông này là trưởng khoa chỉnh hình của bệnh viện thành phố.
Hướng Ý nôn xong, cuối cùng cũng thấy đỡ hơn một chút, khóe mắt liếc nhìn người đàn ông sắp băng qua đống rác, kinh ngạc nói: "Bác sĩ Mã?"
"Cậu biết ông ta à?" Dương Miên Miên kinh ngạc.
Hắn chính là bác sĩ riêng lần trước ba thuê cho tôi, Mã Phúc Minh, sau này nghe nói hắn rơi vào hôn mê, sống thực vật." Hướng Ý nói, sắc mặt biến đổi, hét lớn: "Người này lần trước muốn hạ độc tôi, hắn... hắn... hắn lại muốn hại tôi!"
"Hoá ra cậu cũng biết sợ?" Dương Miên Miên hừ lạnh một tiếng, sự chú ý của cô rơi vào Mã Phúc Minh, hắn vẫn đang mặc áo bệnh viện, có lẽ là trực tiếp từ bệnh viện đến.
--------------------------------------------------













