Cô Gái Đốt Ma – Chương 144
Cô Gái Đốt Ma
Vừa dứt lời, cửa lại bị gõ, quản lý đại sảnh mở cửa, bưng một cái mâm đi thẳng đến trước mặt Dương Miên Miên và Hướng Ý.
"Đây là cái gì?" Hướng Ý liếc nhìn tờ giấy hóa đơn trên khay.
"Là vị tiểu thư này muốn thanh toán. Đây là hoá đơn của Hướng tiên sinh trong nửa tháng qua, sau khi trừ chiết khấu còn lại 499.750 tệ, xin hỏi cô thanh toán bằng thẻ hay sao?"
Dương Miên Miên lấy ra một thẻ ngân hàng, đưa cho quản đốc.
"Đợi đã, ai cần cô thanh toán hóa đơn?", Hướng Ý có vẻ ngạc nhiên.
Đường đường là một nhị thế tổ tiền nhiều hơn cát, hành động của Dương Miên Miên làm cho hắn quá xấu hổ, hắn còn ở đây, đâu đến lượt một người phụ nữ trả tiền cho hắn?
"Không phải tôi trả tiền, là cậu tự trả.", Dương Miên Miên lấy lại thẻ ngân hàng giơ lên, "Đây là tiền sinh hoạt một tuần mà Hướng lão tiên sinh đưa cho cậu, tạm thời tôi sẽ giữ hộ. Nhân tiện, tất cả các thẻ tín dụng đứng cậu đều đã bị đóng băng, cho nên, cậu không thể ở lại đây, cậu không đủ khả năng."
"Sao có thể?", Hướng Ý không tin, nhanh chóng kiểm tra thông tin thẻ tín dụng, sau khi kiểm tra xong, sắc mặt hắn đột nhiên tái xanh.
"Lão già này thật đê tiện!", Hướng Ý nhìn thẻ tín dụng trong tay Dương Miên Miên, vẻ mặt nghiêm nghị nói: "Đưa thẻ cho tôi."
Dương Miên Miên nghe lời, đưa cho hắn.
"Trong thẻ này có tổng cộng 50 vạn, hồi nãy đã quẹt hết hơn 40 vạn, còn lại cũng không nhiều."
"Tôi không tin! Lão đầu nhà tôi sao có thể chỉ cho tôi năm mươi vạn? Năm mươi vạn này lấy đi nuôi ch.ó còn không đủ!" Hướng Ý vừa nói vừa kiểm tra số dư trong thẻ.
...
Số dư trong thẻ là 250 nhân dân tệ.
"Thật tàn nhẫn!" Hướng Ý ném thẻ ngân hàng đi.
"Hy vọng cậu có thể sống lâu hơn chó.", Dương Miên Miên cúi người nhặt thẻ ngân hàng lên: "Đây là chi phí sinh hoạt trong tuần này của cậu, nếu vứt đi, cậu chỉ có thể uống gió Tây Bắc mà sống thôi."
"Cô chẳng thú vị gì cả."
Có người bênh vực Hướng Ý: "Cho dù cô thật sự là vệ sĩ mà chú Hướng tìm cho A Ý, cô cũng nên biết A Ý là ai. Cậu ta là thía tử của Duyệt Thái, cô đắc tội với cậu ấy đến mức này, sau này cuộc sống sẽ không được thoải mái đâu. Với lại dù A Ý, không có tiền sinh hoạt, không phải vẫn còn chúng tôi đây sao?"
Dương Miên Miên nhướng mày: "Cậu tên là gì?"
"Phạm Xuyên." Người đàn ông theo bản năng trả lời: "Sao vậy?"
Dương Miên Miên không nói gì, cô lấy điện thoại di động ra bấm số của Hướng Đạt: "Hướng lão tiên sinh, có một tiểu tử tên là Phạm Xuyên nói sẽ nuôi con trai của ông... Có cần tôi đưa điện thoại cho cậu ta không?"
[Truyện được đăng tải duy nhất tại hatdaukhaai.com - *
"Không... Vừa rồi tôi nói đùa, đùa thôi! Tôi không có tiền, tôi rất nghèo!"
Phạm Xuyên nhìn thấy Dương Miên Miên mách lẻo với Hướng Đạt, sắc mặt tái nhợt vì sợ hãi, công ty của ba hắn còn phải dựa vào Duyệt Thái để tồn tại. Nếu ba hắn biết hắn chống lại Hướng Đạt, không lột *a hắn ra mới lạ.
Dương Miên Miên vừa gọi điện, những người khác cũng có phản ứng giống như Phạm Xuyên, lập tức tách ra khỏi Hướng Ý, sợ bị nhắc đến.
"Được rồi, bây giờ cậu có thể ra ngoài được chưa?", Dương Miên Miên cúp điện thoại, nhìn đồng hồ trên điện thoại, khẽ cau mày: "Cậu đãl àm tôi chậm mất một tiếng rồi, đàn ông đàn ang có thể đừng cề rề cà rà thế được không?"
Hướng Ý sắc mặt tái nhợt, nằm trên sofa không nhúc nhích: "Tôi bị thương không thể đi được, tôi thật muốn xem Kim Khoa có dám đuổi tôi đi không."
Chúc cả nhà một ngày tốt lành ❤️ Tui là Tiệm Tạp Hoá Lông Gà trên hatdaukhaai.com ❤️ Tớ có kênh audio riêng, nên nếu các cậu thấy bản này ở đâu ngoài Monkey và kênh audio của tớ thì hãy báo cho tớ để tớ vác gậy đi gõ nha. Vui lòng không tự ý re-up, re-post ở các trang khác ạ.
Quản lý cẩn thận cúi đầu, không dám nói gì.
Dương Miên Miên nhìn cái chân quấn băng gạc của Hướng Ý.
Hướng Ý cười thách thức, như thể đang muốn xem ai có thể làm gì hắn.
Dương Miên Miên quay sang người đàn ông bên cạnh nói: "Chút nữa có thể nhờ các cô một chuyện không?"
"Tất nhiên rồi." Sau chuyện vừa rồi, những người khác liên tục gật đầu, sợ nếu đồng ý quá muộn sẽ bị mách lẻo.
Dương Miên Miên bước tới chỗ Hướng Ý, duỗi chân đá hắn một cái.
Hướng Ý lập tức nhảy dựng lên, đau đớn ngã xuống ghế sofa.
"Giờ mới thật sự là bị thương." Dương Miên Miên nói với những người đàn ông khác đang đứng nhìn: "Giờ cậu không cử động được, phiền các cậu giúp tôi chuyển cậu ta ra xe của tôi, cảm ơn."
Cú đá của Dương Miên Miên thực ra không hề nặng, chỉ là cô đ.á.n.h vào vùng da bị rách của đối phương. Hướng Ý là một tên công tử da mỏng đích thực, sinh ra đã ngậm thìa vàng, sức chịu đựng kém, đâu thể chịu nổi cơn đau này. Mới bị Dương Miên Miên đá một cái, hắn đã đau đến mức mắt nhoè nước.
Quá là bưu hãn!!!!
Những người khác nhìn thấy bộ dạng t.h.ả.m hại của Hướng Ý, trong lòng dâng lên một cảm giác sợ hãi, lúc này mới ý thức được cô bé này chính là vệ sĩ do mà Hướng đổng thuê, trông có vẻ yếu đuối mềm mại, nhưng nói không chừng có thể tay không quật ngã đại hán!
Mấy người im lặng nhìn nhau, vẻ mặt ngượng ngùng nhìn Hướng Ý, họ lao tới, người túm tay, người bê chân, cứ thế mà khiêng hắn xuống.
Những người đi ngang qua đều nhìn họ bằng ánh mắt kinh ngạc, Hướng Ý cảm thấy vừa hận vừa xấu hổ, mặt tái xanh vì tức giận.
Mấy người hợp sức nhét Hướng Ý vào chiếc xe nội địa cũ của Dương Miên Miên, biểu tình kỳ lạ.
Chiếc xe này có lẽ là chiếc xe rẻ nhất mà Hướng Ý từng ngồi trong đời.
--------------------------------------------------













