Cô Gái Đốt Ma – Chương 127
Cô Gái Đốt Ma
Xe chạy chậm qua con hẻm, Dương Miên Miên nói: "Con không quen khu vực này, bà à, khi nào bà thấy nhà thì bảo con nhé."
"Được, được." Bà cụ đồng ý.
Dương Miên Miên lái xe chậm rãi vòng qua những khúc quanh trong khu, lực chú ý hoàn toàn đặt lên những cây cổ thụ ven đường.
Cảnh còn người mất, chỉ mong cây hoè tươi tốt mà bà lão nhắc đến vẫn còn đó.
"Ơ? Cây đâu? Tại saolại không thấy cây nữa?". Đi vòng hai vòng, sắc mặt bà lão có chút lo lắng, bà hai tay ôm cửa sổ xe, ánh mắt chăm chú nhìn ra cửa.
Đột nhiên, mắt bà sáng lên, chỉ ra ngoài cửa sổ và hét lên: "Thấy rồi, thấy rồi! Cây hoè nhà tôi kia."
Dương Miên Miên và Võ Tiểu Tứ vô thức nhìn về hướng ngón tay của bà.
Chúc cả nhà một ngày tốt lành ❤️ Tui là Tiệm Tạp Hoá Lông Gà trên hatdaukhaai.com ❤️ Tớ có kênh audio riêng, nên nếu các cậu thấy bản này ở đâu ngoài Monkey và kênh audio của tớ thì hãy báo cho tớ để tớ vác gậy đi gõ nha. Vui lòng không tự ý re-up, re-post ở các trang khác ạ.
Võ Tiểu Tứ kêu lên: "Đây không phải là Dịch Viên sao?"
Bức tường đầy dây thường xuân xanh kia rất dễ nhận biết.
Vừa rồi bọn họ đi vào bằng cổng chính, không để ý ở hậu viện có một cây hoè to như vậy, chỉ là đây là mặt sau của Dịch Viên, ở tận trong cùng của con hẻm chứ không phải ở đầu con hẻm như bà cụ nói trước đó.
Dương Miên Miên nghi hoặc, thấy lão nhân đã mất kiên nhẫn, liền đỗ xe, đi đến gõ cửa.
"Kẹt..." Cánh cửa hé mở, một cái đầu nhỏ thò ra từ bên trong, b.í.m tóc nhỏ trên đó khẽ đung đưa.
"Cô quay lại à?" Thiên Nhất nhìn thấy người đứng ngoài cửa, chợt mỉm cười.
Dương Miên Miên nhận ra trên mặt cậu có mấy giọt nước mắt chưa kịp lau, chóp mũi hơi đỏ, giống như vừa khóc.
"Sao lại khóc?" Dương Miên Miên hỏi.
"Tôi nói sai, bị bà chủ trừng phạt..." Thiên Nhất xấu hổ xoa xoa mũi: "Quý khách, sao ngài lại quay lại?"
"Tôi muốn hỏi một chút, nhà này có phải vốn là số 72 ngõ Văn Hoa phải không?" Dương Miên Miên liếc nhìn qua khe cửa đang mở, nhìn thấy thân cây hoè đầy dấu vết năm tháng.
"Không phải." Thiên Nhất lắc đầu, "Số 72 ngõ Văn Hoa đã bị phá bỏ hơn mười năm trước, hiện tại đã được xây thành đường chính."
"Nói bậy." Lão bà quỷ đi tới: "Cây hoè của ta rõ ràng là ở trong viện này, sao có thể nói là bị phá bỏ?"
"Ồ, đừng đến gần ta." Thấy bà lão đến gần, Thiên Nhất co rúm người vào cửa, vẻ mặt sợ hãi: "Mau tránh xa ta ra, ta mà dính bẩn, sẽ lại bị Thanh Cưu trách phạt."
"Ta tàn nhẫn đến vậy sao?" Một giọng nói lười biếng vang lên.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại hatdaukhaai.com - *
"Thanh Cưu." Thiên Nhất rụt đầu lại, xoay người lè lưỡi.
Những ngón tay mảnh khảnh trắng xanh nắm lấy khung cửa, mở cửa hoàn toàn, thân hình cao gầy của Thanh Cưu đứng ở bên cạnh cửa.
"Mời vào.". Thanh Cưu gật đầu với Dương Miên Miên.
Cô vừa dứt lời, âm hồn bà cụ nóng lòng bay vào.
Dương Miên Miên đứng ở cửa một lúc, ngay sau khi âm hồn của bà cụ bước vào cửa, ứng dụng nhanh chóng nhắc nhở hành khách đã đến đích thành công, nhiệm vụ của cô đã hoàn thành.
Theo lý mà nói, cô không cần phải theo bà vào, nhưng bà chủ Dịch Viên trông có vẻ như đang im lặng chờ cô, nên cô đột nhiên muốn đi vào xem thử.
Võ Tiểu Tứ nhẹ nhàng kéo vạt áo của cô, sắc mặt tái nhợt: "Lão đại, tiểu tử vừa rồi cũng có thể nhìn thấy quỷ. Cửa hàng này quá tà môn, chúng ta vẫn là nên rời đi."
"Nếu cậu sợ thì ở bên ngoài chờ tôi. ". Dương Miên Miên nói xong đi vào trong sân, Võ Tiểu Tứ do dự một chút, lén nhìn bà chủ xinh đẹp của Dịch Viên, suy nghĩ một chút, cuối cùng vẫn hèn nhát mà quay về xe.
Chỗ này rất lạ lùng, hắn vẫn nên quý trọng mạng nhỏ này, về xe đợi đại sư thì hơn.
Trong sân, âm hồn bà cụ đã trôi dạt đến dưới gốc cây hoè.
Trên mặt bà hiện lên một tia lo lắng, trong mắt còn có nước mắt, bà không ngừng gọi nhỏ: "Lão già, lão nhân, ông ở đâu? Chẳng phải chúng ta đã hẹn trước rồi sao, nếu ông đi trước, ông sẽ đứng dưới tán hoè này đợi tôi, cùng tôi xuống âm phủ uống canh Mạnh Bà cùng nhau mà. Sao lại không thấy đâu? Lão nhân, ông lên tiếng đi."
Hóa ra không phải là trí nhớ của bà mơ hồ, mà là chấp niệm quá sâu, bà không thể thoát ra được.
Ngôi nhà này không phải là của bà, vậy cây hoè này cũng không phải là chỗ ông bà từng hẹn nhau. Ngay khi Dương Miên Miên cho rằng bà lão sắp phải thất vọng thì lá hoè chợt đung đưa, phát ra tiếng xào xạc khe khẽ, sau đó một bóng người mờ ảo dần dần hiện rõ.
Llà một ông già nhỏ nhắn với vẻ mặt nghiêm túc.
"Đây rồi, đừng la hét nữa." Ông lão cau mày lẩm bẩm: "Bà già này, tính tình bà vẫn không thay đổi chút nào, vẫn cằn nhằn như vậy."
"Lão nhân. Bà lão vừa nhìn thấy bóng dáng của ông già nhỏ bé liền bay tới, nắm lấy bàn tay gầy gò của ông già, vui mừng kêu lên: "Lão đầu tử nhà ông quả nhiên là vẫn đợi tôi ở đây."
"Nhìn bộ dáng của bà kia." Lão giả đỏ mặt: "bà chủ còn đang nhìn ó."
Nói xong, ông kéo tay bà lão, kéo bà đứng gần vào mình.
Bà lão đỏ mặt, quay đầu nhìn Dương Miên Miên, cảm kích nói: "Lần này đều là nhờ cô gái này, nếu không phải cô ấy dẫn tôi tới đây, tôi cũng không tìm được ông."
"Bà già ngốc này." Ánh mắt ông lão đầy vẻ sủng bịnh, "Cũng phảu cảm ơn bà chủ, nếu không có cô, cây hoè này đã bị đốn hạ từ lâu, sẽ không có chỗ cho tôi dung thân, bà cũng không tìm được tôi."
--------------------------------------------------













