Chuyện Thầm Kín Của Em – Chương 5: Anh lấy cái gì đ//â//m em thế?
Chuyện Thầm Kín Của Em
Lâm Trĩ lắc đầu: "Không sao."
Lục Chấp nhìn cô chằm chằm một hồi lâu, sau đó mới khẽ gật đầu: "Được."
Giọng điệu bình thản, cứ như hai người xa lạ.
Anh cầm quả bóng rổ đi về phía sân, điều lạ lùng là anh không còn đập bóng xuống đất nữa.
Đám bạn đứng gần đó chứng kiến cảnh anh hùng hổ đi tới rồi lại lẳng lặng quay về thì khó hiểu gãi đầu: Có chuyện gì vậy nhỉ, chẳng phải anh ấy thích nhất là vừa đi vừa đập bóng sao?
Sao giờ lại nâng niu quả bóng trên tay như vật báu thế kia, chỉ lạnh lùng bước về phía đối phương.
"Anh... Anh Lục..." Cậu bạn lỡ tay cười gượng gạo: "Sự cố thôi, thật sự là sự cố mà."
Cậu ta liếc nhìn Lâm Trĩ đang được đám đông vây quanh, lòng vẫn còn sợ hãi: "Xin lỗi xin lỗi, tôi đi xin lỗi cô ấy ngay đây."
Lục Chấp không nói gì, đôi mắt đen thẳm nhìn cậu ta chằm chằm, biểu cảm này càng làm đối phương khiếp sợ, cái dáng người vốn không cao nay càng khúm núm hơn, cuối cùng gần như quỵ cả gối xuống.
"Thật sự không cố ý mà, tôi bị va một cái nên bóng mới bay ra, nếu không phải ở xa quá thì tôi đã tự lấy thân mình ra đỡ rồi, lỗi tại tôi hết, tôi đi xin lỗi ngay, đi ngay đây!"
Cậu bạn quýnh quáng chạy đi, Lục Chấp không ngăn cản nữa. Tiếng xin lỗi vang lên dù ở xa cũng nghe thấy rõ mồn một, cậu ta cố ý nói thật to để Lục Chấp nghe thấy.
Anh không phản ứng thì cậu ta không dừng lại, tiếng xin lỗi vang vọng khắp nửa sân bóng, lặp đi lặp lại cho đến khi át cả tiếng ồn ào xung quanh.
Không gian bỗng yên tĩnh một cách kỳ quái, chỉ còn tiếng cậu ta vẫn đang bày tỏ sự hối lỗi.
Tiếng lá cây xào xạc nghe rõ mồn một, những người còn lại trên sân dường như đều bị nhấn nút tạm dừng.
Lâm Trĩ đã nhắc đi nhắc lại là "không sao đâu", "không có gì đâu", nhưng cậu ta cứ như không nghe thấy, cứ liên mồm nói "xin lỗi".
Cô xấu hổ muốn chết, người ngoài nhìn vào không khéo lại tưởng đang có vụ bắt nạt nào ở đây.
Tay cô vẫn luôn che trên trán không buông, gương mặt nhăn nhó khổ sở: "Được rồi được rồi mà..."
Cậu bạn kia cũng muốn xong chuyện lắm chứ, nhưng Lục Chấp vẫn chưa đi nên cậu ta lại lặp lại mấy câu đã nói: "Có bị thương chỗ nào không? Có cần đi gặp bác sĩ trường không?"
Lâm Trĩ lắc đầu đến mức sắp chóng mặt: "Không có không có... thật sự là không có mà..."
"Lần sau chơi bóng nhớ nhìn đường chút nhé..."
"Được rồi được rồi, tôi biết rồi."
…
Một cuộc đối thoại đơn giản như vậy mà cũng kéo dài tận mười phút.
Cuối cùng cậu bạn kia cũng chịu buông tha, không còn chấp nhất vào việc xin lỗi nữa, cậu ta chân thành nói câu "xin lỗi" cuối cùng, Lâm Trĩ phẩy tay: "Xong rồi xong rồi."
Trương Tiếu dìu cô đi tiếp, Tạ Thăng lúc nãy vì đối phương chơi bóng sai quy định nên đã lên hỏi han lớp và tên tuổi, đi được một đoạn dài Lâm Trĩ đột ngột giật mình bởi tiếng bóng rổ đập xuống đất.
Cô khẽ vỗ về lồng ngực mình: "Đi mau thôi, hôm nay tớ thật sự không thể chịu thêm bất kỳ sự kinh hãi nào nữa đâu."
Hai người tăng tốc rời đi, Tiền Dương đăm chiêu nhìn theo bóng lưng Lâm Trĩ, cậu ta hẩy nhẹ vào người Kim Xán cũng đang có vẻ mặt nghiêm trọng bên cạnh, hỏi nhỏ: "Cái bạn nữ đó là ai vậy?"
Đối phương cũng lắc đầu: "Không biết."
Cậu đàn em đứng sau thò đầu ra: "Lớp 11A7, Lâm Trĩ."
Tiền Dương nhướng mày: "Cậu quen à?"
Đàn em phủ nhận: "Không quen, nhưng nhiều người thích cô ấy lắm."
Cuộc bàn tán nhỏ nhưng không giấu nổi sự phấn khích vang lên giữa mấy người họ: "Bạn gái anh Lục à?"
"Hay là anh ấy thích cô ấy?"
"Trước đây có nghe nói gì đâu nhỉ..."
"Không thích mà sao lại lo lắng cho cô ấy thế kia!"
…
Sống lưng bỗng cảm thấy lạnh toát, Lâm Trĩ quay đầu lại, nghi ngờ có ai đó đang nói xấu sau lưng mình.
-
Tiết thể dục kết thúc, ngực Lâm Trĩ lại bắt đầu căng sữa, cô chỉ còn cách vội vã chạy về lớp, nhanh chóng lấy điện thoại ra cầu cứu.
Lâm Trĩ: Anh đang ở đâu?
Hai phút sau, trong một căn phòng trống, Lục Chấp mới nhìn thấy tin nhắn gửi đến.
Linh Chi: Anh đang ở đâu?
Anh không cảm xúc nhấn vài chữ: Lớp học.
Linh Chi: Tiết sau anh học gì? Có thể đi muộn được không? Em lại "phát bệnh" rồi, đến tìm anh có được không?
Cô gọi việc căng sữa là "bệnh", lần nào tìm Lục Chấp cũng bảo là đi chữa bệnh.
Một loạt câu hỏi dồn dập, qua màn hình cũng có thể cảm nhận được sự nôn nóng của cô.
Lục Chấp: Được.
Nhận được câu trả lời này, Lâm Trĩ mới hoàn toàn yên tâm. Cô nói với lớp trưởng mình bị đau đầu nên muốn đi gặp bác sĩ trường, Tạ Thăng vừa tận mắt chứng kiến cô bị dọa sợ nên bảo cô cứ đi nghỉ ngơi cho khỏe.
"Có cần anh đi cùng không?"
"Không cần đâu không cần đâu!"
Cô lén lút men theo chân tường chạy vào phòng nhạc bỏ hoang sau cánh rừng thưa, Lâm Trĩ đẩy cửa vào, dáo dác nhìn quanh.
Lục Chấp chưa tới, cô không dám khóa cửa, cứ đi đi lại lại như kiến bò trên chảo nóng, cuối cùng cũng nghe thấy tiếng động.
"Lục Chấp!" Lâm Trĩ lao tới ôm chầm lấy anh: "Anh đi đâu mà giờ mới tới!"
Giọng nói ấy chưa từng để ai khác nghe thấy, vừa nũng nịu, vừa oán trách, lại vừa bí mật.
Chàng trai toàn thân còn vương hơi nước cúi đầu xuống, ngón tay lạnh giá lướt qua trán cô.
Cái chạm này làm Lâm Trĩ run rẩy một cách lạ kỳ, giữa mùa hè nóng nực mà anh lại đi tắm bằng nước lạnh sao…
"Chúng ta bắt đầu nhé? Em đau lắm rồi."
Ánh mắt thiếu nữ lộ rõ vẻ cầu xin và mong đợi, chàng trai gật đầu, vòng tay ra sau khóa chặt cửa lớn.
Quay lưng về phía Lục Chấp, Lâm Trĩ bắt đầu cởi đồng phục.
Cô thành thục đặt chiếc áo ngắn tay màu trắng lên chiếc bàn sạch sẽ bên cạnh, rồi cởi váy, gấp lại gọn gàng.
Chiếc áo lót màu xanh được đặt lên trên váy, ánh mắt Lục Chấp tối sầm lại, màu sắc đó rất giống với ga trải giường của anh, chỉ khác là nó không có những thứ tồi tệ mà anh đã vấy bẩn đêm qua.
Cởi đồ xong, cô lại đi về phía tủ lấy ra hai chiếc khăn lông lớn mềm mại, che trước ngực rồi khom lưng bước về phía Lục Chấp.
Động tác thuần thục, quá trình trơn tru.
Dù đã che lại nhưng bộ ngực của cô vẫn rung rinh theo từng bước đi, Lục Chấp nhìn thấy nửa bầu ngực phập phồng trắng ngần và xinh đẹp của cô.
"Anh..." Muốn ngồi xuống không?
Lâm Trĩ vừa định hỏi thì thấy chàng trai đã cúi xuống, ngậm chặt lấy bầu ngực cô.
"Ưm... a..." Chiếc khăn lông của cô bị giật xuống.
Lục Chấp nhắm mắt b//ú m//ú//t núm v//ú, Lâm Trĩ không kìm nén được cảm xúc, ôm chặt lấy cái đầu đang cúi thấp của anh.
"Hức... sao anh... không nói cho em biết..."
Lòng bàn tay chạm vào mái tóc ngắn hơi ẩm ướt, Lâm Trĩ cắn môi: "Anh chưa lau khô tóc nữa..."
"Ừm." Lục Chấp đáp một tiếng khàn đặc trong cổ họng.
Tư thế này chỉ một lát là anh sẽ m//ú//t đến mức chân cô mềm nhũn, anh dứt khoát bế bổng cô lên, bắt cô dạng chân kẹp lấy eo mình.
"Á..." Lâm Trĩ hơi sợ, Lục Chấp chẳng thèm báo trước một tiếng đã hành động, hơn nữa cô còn đang chẳng mặc gì, cảm thấy rất thiếu an toàn.
"Em đang thoát y mà..."
"Tôi không nhìn." Anh giữ đúng lời hứa nhắm chặt mắt lại, nhịp thở nặng nề: "Đưa ngực vào miệng tôi."
Một mệnh lệnh không thể kháng cự, Lâm Trĩ đỏ bừng cả tai, khẽ nâng một bên ngực đặt sát môi anh, nhưng Lục Chấp cứ ngậm chặt miệng, dù cô có cọ xát thế nào anh cũng không chịu mở ra.
Lâm Trĩ sắp khóc đến nơi: "Anh... anh mở miệng ra đi chứ..."
Chàng trai lại quay đầu đi chỗ khác, cơ hàm căng cứng: "Muốn ngồi xuống b//ú."
Lâm Trĩ cắn môi rồi lại cắn môi, nhìn anh đầy tội nghiệp một hồi lâu nhưng cũng chỉ là làm vẻ uất ức cho người mù xem.
Cộng thêm việc ngực đang rất căng, cô đành phải hướng dẫn anh: "Đi thẳng tới trước... bên trái... không đúng, quay lại một chút..."
Hướng dẫn một hồi lâu mới tới được chỗ có ghế ngồi, lúc này Lâm Trĩ đã sắp không giữ nổi dòng sữa đang tuôn ra nơi đầu v//ú: "Ở ngay phía dưới đấy... anh ngồi xuống là được rồi..."
"Cứ thế mà ngồi à?"
Cô đang rất gấp: "Vâng."
Chàng trai dứt khoát ngồi xuống ghế, nhưng cô gái đang ngồi trên người anh bỗng run rẩy dữ dội, không ngừng ưỡn eo.
"Ưm... đau quá..." Nước mắt cô rưng rưng.
"Lục Chấp, anh lấy cái gì đ//â//m em thế?”