Chương trước
Chương sau
Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

Chó Hoang Khó Dỗ – Chương 8: Muốn Làm Chú Chó Hoang Của Cô Ấy

Chó Hoang Khó Dỗ

Tác giả: Giảm Cân Tôi Không Ăn
Lượt đọc: 220
Đề cử: 0
Bình luận: 0

Edit: Tiểu Cầu Nhỏ

“Hừ — giết chết nó! Để xem nó còn ngông cuồng không!”

“Chó Hoang, đứng dậy đi Chó Hoang!”

Trên sàn đấu, Tần Thời Dã đã bị đánh ngã, co ro trên mặt đất.

Dù vậy, hai tay anh vẫn khóa chặt chân trái Hắc Xà. Hắc Xà không thoát được, dùng chân phải liên tục đạp vào ngực anh.

Tần Thời Dã bị đá đến mức máu trào ngược phun ra miệng, nhuộm đỏ cả khuôn mặt, dần mất đi ý thức.

“Còn chưa buông hả?”

Hắc Xà bực mình, không đá ngực nữa, giơ chân phải cao cao, giẫm thẳng xuống mặt Tần Thời Dã.

Một cái, hai cái…

Quy tắc sàn ngầm: không giày, không găng, đánh tay không nguyên thủy nhất.

Hắc Xà từng là võ sĩ chuyên nghiệp, được huấn luyện sức mạnh bài bản, một cước đã làm gãy sống mũi Tần Thời Dã, hai cước khiến anh nuốt ngược hai cái răng.

“Xì — cứ đá thế này mặt Chó Hoang nát luôn rồi.”

Đám khán giả quen cảnh máu me cũng phải hít khí lạnh, vừa thấy đau thay người trên đài, vừa vung tay hô to: Đá mạnh vào!

Nam Khang nhìn cảnh ấy, lắc đầu, nói nhỏ với nhân viên bên cạnh: “Chuẩn bị xe.”

Trận sinh tử này không đếm ngược, chỉ có hai kết cục: nhận thua hoặc bị đánh chết.

Kết quả nào ông cũng không muốn thấy.

Vì nhận thua trong trận này, hậu quả còn thê thảm hơn chết.

Mà với tính cách của Chó Hoang, anh tuyệt đối sẽ không nhận thua. Vì vậy ông chỉ có thể chuẩn bị xe, sẵn sàng chở anh đến bệnh viện bất cứ lúc nào.

Cứu được thì cứu, không cứu được thì là số trời.

Nửa trận đầu đánh tay không cộng thêm mấy cú giẫm hết sức khiến Hắc Xà cũng kiệt sức, hai tay chống đầu gối, thở hổn hển.

Hắn đã thế mà Tần Thời Dã vẫn không buông. Khi hắn dừng lại nghỉ, Tần Thời Dã ho ra máu, phát ra một tràng cười khàn khàn.

Tiếng cười ấy triệt để chọc giận Hắc Xà, hắn vung nắm đấm định đánh vẹo miệng anh.

Nhưng hắn không ngờ nổi, đúng khoảnh khắc hắn cúi người xuống, trọng tâm mất cân bằng nhất, Tần Thời Dã đột nhiên bật dậy, mượn máu loang trên sàn, dễ dàng lật ngược hắn.

Sau đó lao lên như mãnh thú, đánh Hắc Xà sống chết.

Vừa rồi anh nhịn lâu như vậy, chỉ để dưỡng sức.

Bây giờ, đến lượt anh.

Máu chảy dài trên mặt Tần Thời Dã, thịt da rách toạc, theo mỗi cú đấm của anh văng tung tóe khắp nơi.

Mặt Hắc Xà cũng bị đánh rách một mảng da.

Trên đài như hai con thú hoang cắn xé lẫn nhau, máu thịt vương vãi, cảnh tượng khiến người ta buồn nôn. Cả sàn nồng nặc mùi máu tươi, không ít người không chịu nổi, nôn ngay tại chỗ.

Đánh tay không nguyên thủy, quả nhiên không hợp với xã hội văn minh hiện đại.

“Dừng đi.” Đại ca của Hắc Xà cuối cùng cũng lên tiếng.

Nhưng ông ta không nói với người trên đài, mà nói với người đàn ông bảnh bao kia: “Quỷ ca, mảnh đất đó là của anh.”

Kết quả vẫn là làm ăn.

Nam Khang run rẩy uống cạn ly rượu. Gần mười năm mở sàn, ông chưa từng thấy cảnh máu me nào như hôm nay.

Nhưng may quá, đã kết thúc.

Tần Thời Dã nằm viện hơn nửa tháng, khoa não, khoa ngoại, khoa nội — ba khoa lớn phẫu thuật hết một lượt. Vừa qua giai đoạn nguy hiểm, anh đã đòi xuất viện.

“Anh Tần, tiền viện phí trong thẻ anh đủ nằm thêm cả tháng không vấn đề gì, không cần vội xuất viện đâu.” Y tá khuyên.

Nhưng anh vẫn nhất quyết đi.

Anh thà tự mình ở nhà dưỡng thương còn hơn nghe tiếng thăm hỏi quan tâm từ các phòng bên cạnh.

Lam Hồ Ngự Cảnh.

Qua kỳ nghỉ lễ 1/5, Thẩm Bảo Nhi cuối cùng cũng được đóng tiệm sớm, đi chợ nấu cơm, tận hưởng cuộc sống một người ngoài giờ làm.

Tất nhiên, có hai người thì cô thích hơn.

“Chủ nhà, anh về rồi à?”

Thẩm Bảo Nhi vừa mở cửa đã thấy đèn sáng, không đợi nổi, vừa thay dép ở huyền quan vừa gọi to về phía phòng anh.

Nhưng Tần Thời Dã không ở trong phòng, mà từ ban công phòng khách bước vào.

“Anh lại bị thương nữa hả?!”

Đầu, mặt, cánh tay, đầu gối — bất cứ chỗ nào lộ ra đều quấn đầy băng gạc. Thẩm Bảo Nhi đặt túi rau xuống, chạy vọt tới.

Vén áo anh lên xem, vòng eo cũng quấn một vòng băng.

“Rốt cuộc anh… làm công việc gì vậy?”

Lần trước chỉ là vết thương ngoài da và bầm tím, Thẩm Bảo Nhi còn nghĩ chỉ là tai nạn, nhưng lần này thì khác.

Dưới lớp băng của anh còn loang vết máu.

Được gặp lại cô, Tần Thời Dã vừa mừng vừa mâu thuẫn.

Về nhà không phải ý anh, mà là ý của sàn đấu.

“Thẩm tiểu thư đừng sợ, tôi làm quyền anh, bị thương là chuyện thường.” Anh đánh trống lảng, chỉ nói những gì cô có thể chấp nhận được.

Còn chuyện đánh quyền anh có hợp pháp không, có điểm dừng không — cô không cần biết.

“Quyền anh?”

Trong đầu Thẩm Bảo Nhi lập tức hiện lên một meme: một võ sĩ da đen thở hổn hển rồi cười nham hiểm.

Cô thế nào cũng không ngờ Tần Thời Dã lại là võ sĩ quyền anh!

“Không ngờ anh còn là vận động viên chuyên nghiệp.” Hình tượng Tần Thời Dã trong mắt cô lập tức cao lớn hơn rất nhiều, “Hèn gì thân hình đẹp thế.”

Nếu đã vậy, cô có thể yên tâm tấn công rồi.

Vận động viên, cơ bắp cuồn cuộn, cực phẩm đẹp trai — cô không có lý do gì buông tha.

“Chủ nhà, anh bị thương nặng thế này, nhà có người đến chăm không? Em thấy anh thương khá nặng đấy.” Thẩm Bảo Nhi nhân cơ hội dò hỏi, lại nói: “Nếu người nhà ở xa quá thì để em chăm anh cũng được.”

“Không cần làm phiền đâu, cô cứ coi như tôi không tồn tại là được.” Tần Thời Dã ôm vết thương ở eo, chậm rãi đi về phòng.

Chỉ nửa ngày không nằm, vết thương đã rách rồi.

Nếu Thẩm Bảo Nhi dễ bị một câu đuổi đi, thì cô đã không ngày nào cũng đến dưới cầu nhặt cùng một con chó hoang suốt nửa tháng. Tần Thời Dã cũng vậy.

Không thử thì sao biết không được?

“A!”

Tần Thời Dã không ngờ cô lại ra tay với mình, đưa tay chọc vào vết thương trên mặt anh, đau đến mức anh kêu lên một tiếng trầm đục.

Chỗ đó bị lột mất một miếng da, đau rát như lửa đốt, cô cũng dám chọc thật.

Thẩm Bảo Nhi bị phản ứng của anh làm giật mình. Vết thương trên mặt anh không rỉ máu, cô tưởng đó là chỗ nhẹ nhất nên mới chọn chỗ ấy ra tay.

Nhưng đã chọc rồi thì chọc luôn.

“Chủ nhà, chó hoang dữ tợn đến mấy cũng có ngày cam tâm tình nguyện theo tôi về nhà. Anh chờ mà xem.”

Cô đang nói về con chó hoang dưới cầu.

Tần Thời Dã biết “chó hoang dữ tợn” trong miệng cô không phải chỉ mình, nhưng anh vẫn không kiềm được mà rung động.

Anh tự đặt biệt danh Chó Hoang ở sàn đấu, vì từ nhỏ anh đã là một con chó hoang bị vứt bên đường, không ai cần.

Nếu không phải ông nội nhặt anh về, có lẽ anh đã chết đói từ lâu.

Lời Thẩm Bảo Nhi vừa nói, anh thừa nhận — anh dao động rồi.

Anh muốn làm con chó hoang cam tâm tình nguyện theo cô về nhà.

──────────

Bình Luận

Chương trước
Chương sau

Chương 1: Diễn biến mới

Danh sách chương

Chương 1: Anh Ta Là Chủ Nhà Của Mình?!
Chương 2: Tần Thời Dã, Đồ Lưu Manh!
Chương 3: Cắn
Chương 4: Phát Hiện Bí Mật Nhỏ Của Cô Trong Camera: Cô Tự Xử Trên Sofa
Chương 5: Quay Video Tự Sướng
Chương 6: Lén Nhìn "hàng" Trong Quần Anh
Chương 7: Lễ Hội Bạo Lực
Chương 8: Muốn Làm Chú Chó Hoang Của Cô Ấy
Chương 9: Sao em lại muốn ngủ với anh?
Chương 10: Đang tự sướng à? Để em giúp cho (cẩn thận 18+)
Chương 11: Nằm sấp trên người anh tự xử (H)
Chương 12: Anh muốn nuốt sâu (H)
Chương 13: Em muốn cắn anh thì sao? (H)
Chương 14: Ngủ cùng không?
Chương 15: Đại ca, nhờ anh đấy
Chương 16: Anh ngủ phòng em đi
Chương 17: Có đau lắm không?
Chương 18: Em muốn… sờ anh một chút, được không?
Chương 19: Sờ chỗ này sướng, hay đ//â//m vào trong mới sướng?
Chương 20: Anh đẹp trai, anh là ai vậy?
Chương 21: Nụ hôn say rượu
Chương 22: Trên bàn ăn quỳ l//i//ế//m đến khi cô lên đỉnh (H nặng)
Chương 23: Sao em lại chặt thế này, đ//ị//t sướng thế này (H nặng)
Chương 24: Lần đầu ăn thịt, anh dừng không nổi
Chương 25: Thế em còn chỗ nào để đ//ị//t nữa?
Chương 26: Giúp anh ăn chuối đi, đau quá… (H)
Chương 27: A Bảo chặt quá… (H)
Chương 28: Cây thịt này của anh, toàn bộ cho em ăn (cực kỳ nặng khẩu vị)
Chương 29: Chỉ muốn bắn hết vào em (H nặng)
Chương 30: Chó hoang đúng là khó dạy!
Chương 31: A Bảo, mau ướt đi… anh muốn đ//ị//t em
Chương 32: Lén giấu chiếc quần lót đầy tinh dịch đi
Chương 33: Bị cô ấy thấy dáng vẻ thê thảm của mình rồi
Chương 34: Một con chó hoang, chẳng ai quan tâm
Chương 35: Anh ấy gầy đi rất nhiều
Chương 36: Tiểu Dã về nhà nào
Chương 37: Là em dụ dỗ anh
Chương 38: Em chính là con chó cái anh thích (cực nặng)
Chương 39: Cho dù có chết, anh cũng phải bắn vào con chó cái của anh trước đã
Chương 40: Dính người thế sao?
Chương 41: Mau cầu anh đ//ị//t em đi (H)
Chương 42: A Bảo, em m//ú//t chặt quá (cao H)
Chương 43: Tần Thời Dã, theo em về nhà nhé
Chương 44: Anh ấy rất hợp với con
Chương 45: Nhưng anh thật sự rất thích em mà…
Chương 46: Con muốn cưới A Bảo
Chương 47: Anh không cần em nữa sao?
Chương 48: Gọi chồng đi (H)
Chương 49: Khi bôi son đừng quyến rũ anh
Chương 50: Tiệc cưới
Chương 51: Thèm thân thể anh, chẳng phải là yêu từ cái nhìn đầu tiên sao?
Chương 52: Em làm anh động tình rồi (H)
Chương 53: Gậy lớn rất nhớ b//í//m bánh bao của em (H trong xe)
Chương 54: Anh muốn b//ú sữa (H)
Chương 55: Gậy lớn của anh còn chưa đủ làm em thỏa mãn sao?
Chương 56: Cô ấy phun sữa rồi! (H)
Chương 57: C//h//ị//c//h đến phun sữa (H – thêm chương)
Chương 58: Hoàn thành – rải hoa

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số Hạt bạn muốn ủng hộ:

Bạn cần đăng nhập để ủng hộ tại đây.
100 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
200 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
500 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
1.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
2.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
5.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu

Hoặc nhập số Hạt tùy chọn:

Bạn tặng:0 Hạt
Phí duy trì nền tảng (30%):0 Hạt
Tác giả nhận:0 Xu

Hệ thống thu phí để duy trì vận hành (server, băng thông, phát triển).

Báo lỗi chương

Đang báo lỗi:
Chó Hoang Khó Dỗ
Chương 8: Muốn Làm Chú Chó Hoang Của Cô Ấy

Vui lòng chọn loại lỗi:

0/2000

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Tự cuộn
Chương 8: Muốn Làm Chú Chó Hoang Của Cô Ấy
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...