Chương trước
Chương sau
Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

Chó Hoang Khó Dỗ – Chương 7: Lễ Hội Bạo Lực

Chó Hoang Khó Dỗ

Tác giả: Giảm Cân Tôi Không Ăn
Lượt đọc: 18
Đề cử: 0
Bình luận: 0

Edit: Tiểu Cầu Nhỏ

Tần Thời Dã bỏ chạy, chạy ngay trong đêm.

Sáng hôm sau khi Thẩm Bảo Nhi dậy, cửa phòng anh để hở, nhưng người đã biến mất, mũ bảo hiểm xe máy cũng không còn.

Lại định biến mất nửa năm sao?

Tần Thời Dã đúng là định như trước đây: ở lại sàn đấu, trả không gian nhà cho Thẩm Bảo Nhi.

Như vậy, anh cũng giữ đúng lời hứa tối qua — sẽ không bao giờ “cương” trước mặt cô nữa.

Nhưng đời không như là mơ.

Đêm đó.

Tần Thời Dã ngủ bù cả ngày, tối đến lại xuất hiện ở sàn đấu như thường lệ.

Nửa đầu đêm của sàn đấu ngầm là ánh đèn mầu, rượu thịt, nửa sau đêm mới chính thức mở màn lễ hội bạo lực.

“Quỷ ca, tối nay anh đặt cược ai? Cho em theo với, húp chút nước lã được không?”

Đằng sau các tay đấm ngầm hầu hết đều có đại ca chống lưng.

Đại ca bỏ tiền, võ sĩ lên đài, đám khách dưới khán đài được thỏa mãn cơn nghiện bạo lực, tự do đặt cược bên nào, thắng thua trông vào bản lĩnh và vận may.

“Đặt ai à?”

Một người đàn ông được đám đông vây quanh, ai cũng gọi là Quỷ ca, lắc ly rượu vang đỏ, cười khẩy: “Ai ra tay ác nhất, tiền của tao đặt cho người đó.”

Quỷ ca ăn mặc bảnh bao, đầu bóng mượt, đồng hồ vài chục triệu mỗi ngày đổi một chiếc.

Những kẻ như hắn — công việc cũng như cuộc sống đều ở khu đất vàng thành phố — không hiếm trong sàn đấu ngầm.

Sống quen sung sướng, không tìm được kích thích, cuối cùng vươn tay vào thế giới quyền anh đầy bạo lực.

Bản thân không muốn ăn đòn, vậy thuê người khác ăn đòn thay.

Tần Thời Dã kiêu ngạo, anh không chịu theo phe nào, cũng không muốn làm con cờ cho những kẻ chơi quyền thế, dùng nắm đấm để bàn chuyện làm ăn.

Vì thế, anh thường là kẻ bị khiêu chiến.

Hôm nay cũng vậy.

“Chó Hoang tới rồi kìa!”

“Sao nó lại xuất hiện?”

Tần Thời Dã vừa bước vào đã khiến cả sàn xôn xao. Mấy hôm nay anh vắng mặt, ai cũng tưởng anh bị trả thù, chết rồi chứ.

Ai ngờ anh lại quay về!

Ông chủ sàn đấu Nam Khang nghe tiếng quay đầu lại, thấy Tần Thời Dã, mặt không đổi sắc, vẫn cười nói đẩy ly với người bên cạnh, nhưng trong lòng thầm kêu khổ.

Là ông chủ, hai ngày nay có bao nhiêu người tìm Chó Hoang, không ai rõ hơn ông.

Tần Thời Dã đột ngột xuất hiện khiến ông trở tay không kịp. Tối nay e là không tránh được một trận huyết chiến.

“Anh Chu tới rồi, tôi qua chào cái, các anh uống trước nhé.”

Nam Khang lấy cớ đi chào khách mới, lúc lướt qua Tần Thời Dã thì ghé tai nhắc nhỏ: “Hắc Xà đang tìm cậu, chạy đi!”

Hắc Xà — chính là tay quyền anh từng đoạt giải quốc tế, lần trước bị Tần Thời Dã đánh bại với tỷ lệ đặt cược 0:1.

Trận trước, Hắc Xà gánh toàn bộ tiền cược của sàn, thua sạch. Mấy đại ca kia không tha cho hắn, hai ngày nay vẫn đang tìm cách trả thù.

“Chó Hoang, lên đài.”

Lời Nam Khang còn chưa dứt, trên đài đã có người khiêu chiến Tần Thời Dã.

Dưới khán đài lập tức hò reo cổ vũ.

Mà nhóm hò hét to nhất, chính giữa là Hắc Xà và đại ca chống lưng cho hắn.

Tần Thời Dã liếc nhìn đám người kia một cái, buộc chặt băng quấn tay, cúi đầu bước lên đài.

Không cần ai hô bắt đầu, hai người chỉ cần nhìn nhau một cái là lao vào đánh sống đánh chết.

“Đánh đi! Nhắm mắt mà đập! Tao đặt cho Chó Hoang…”

Dưới khán đài lập tức sôi trào. Đám khách xem bạo lực không ngại chuyện lớn, vừa bảo trên đài đánh chết đối phương, vừa đặt cược sống chết.

Đây là cảnh thường ngày ở sàn đấu.

“Mười, chín, tám…”

“Sao nhanh thế đã đếm ngược rồi?”

Chỉ trong cái chớp mắt quay lại đặt cược, trên đài đã vang lên tiếng đếm ngược.

Mọi người quay đầu nhìn, chỉ thấy thân hình cao lớn của Tần Thời Dã bình thản đứng đó, dưới chân anh là gã vừa khiêu khích, đã nằm bất tỉnh.

Người đến đây xem quyền anh ngầm, phần lớn là để cảm nhận sự kích thích từ bạo lực nguyên thủy trên đài.

Tần Thời Dã hiểu điều đó, nên bình thường anh sẽ không kết thúc quá nhanh.

Nhưng hôm nay, anh không muốn nương tay.

Hoặc nói đúng hơn, trong lòng anh có một ngọn lửa cần xả.

Mà ngọn lửa ấy, tám chín phần là vì Thẩm Bảo Nhi.

“Lên tiếp.”

Bên Hắc Xà bao toàn bộ võ sĩ còn lại trong sàn, dùng chiến thuật biển người để trả thù trận trước.

Khán giả có mặt dường như cũng ngửi thấy mùi khác thường, những người chưa kịp đặt cược đều thu tay lại, chỉ xem náo nhiệt.

Chó Hoang có giỏi đến mấy, họ cũng không tin anh trụ nổi đêm nay, thôi khỏi lãng phí tiền.

Tần Thời Dã không quan tâm đêm nay có bao nhiêu người, chỉ cần đánh là được.

“Nam ca, có nên khuyên nhủ không?”

Dưới khán đài, một nhân viên phục vụ ghé sát Nam Khang, lo lắng nói.

Dù là sàn ngầm, không phải giải chính quy, nhưng cũng không đến mức đánh ác như vậy.

Đều là đồng nghiệp, đánh bị thương thì không sao, đánh chết thì phiền.

Tần Thời Dã đã đánh liên tục bốn trận, máu phun đầy sàn, dù nắm đấm còn chịu được thì thể lực cũng sắp cạn.

Cứ thế này, chỉ có nước chết.

Tần Thời Dã đánh ở đây ba năm, là lão làng nhất sàn, từng giúp sàn giữ cả tỷ tiền cược, Nam Khang làm sao để anh bị nhằm vào?

Nếu không, vừa rồi sao ông lại bảo anh chạy mau?

Nam Khang siết chặt ly rượu, ánh mắt nhìn về phía người đàn ông bảnh bao kia.

Do dự mãi, cuối cùng ông vẫn bước tới.

Nhưng chưa kịp lại gần, trợ lý bên cạnh người kia đã đứng dậy nói gì đó với người của Hắc Xà, hai bên thương lượng.

Sau một hồi, dường như đã đạt được thỏa thuận.

“Quỷ ca, một nghìn vạn đặt Chó Hoang, một mất một còn”

Câu này vừa ra, cả sàn đồng loạt hít một hơi khí lạnh.

“Một nghìn vạn!”

“Một mất một còn!”

Người có tiền đến mấy, một trận cũng chỉ đặt vài triệu, một tháng mười trận mới được một nghìn vạn.

Đặt một trận một nghìn vạn — chưa từng thấy bao giờ.

Còn một mất một còn, tuyệt đối là thứ kích thích nhất sàn đấu.

Trước tình thế như vậy, mọi bạo lực khác chỉ là trò trẻ con.

Tần Thời Dã đánh đến toàn thân đau nhức, đầu óc choáng váng, anh biết mình không trụ được lâu. Nếu liều một phen, may ra còn cơ hội.

“Xem Chó Hoang có dám không thôi.”

Hắc Xà cởi áo, lập tức có người tiến lên xoa bóp cơ bắp cho hắn, đưa băng quấn tay.

Xem ra hắn định tự mình ra trận.

Hai đối thủ cũ, lần trước Chó Hoang thắng 0:1, lần này không chỉ Hắc Xà muốn phục thù, đám đại ca đặt cược cũng muốn lật kèo.

Nhưng bọn chúng còn dám đặt vào Hắc Xà không? Bên Chó Hoang đã dẫn trước một nghìn vạn rồi.

“Lên đây.” Tần Thời Dã hiếm khi mở miệng nói hai chữ này với người dưới đài.

Lời vừa dứt, trận sống còn này chính thức bắt đầu.

──────────

Bình Luận

Chương trước
Chương sau

Chương 1: Diễn biến mới

Danh sách chương

Chương 1: Anh Ta Là Chủ Nhà Của Mình?!
Chương 2: Tần Thời Dã, Đồ Lưu Manh!
Chương 3: Cắn
Chương 4: Phát Hiện Bí Mật Nhỏ Của Cô Trong Camera: Cô Tự Xử Trên Sofa
Chương 5: Quay Video Tự Sướng
Chương 6: Lén Nhìn "hàng" Trong Quần Anh
Chương 7: Lễ Hội Bạo Lực
Chương 8: Muốn Làm Chú Chó Hoang Của Cô Ấy
Chương 9: Sao em lại muốn ngủ với anh?
Chương 10: Đang tự sướng à? Để em giúp cho (cẩn thận 18+)
Chương 11: Nằm sấp trên người anh tự xử (H)
Chương 12: Anh muốn nuốt sâu (H)
Chương 13: Em muốn cắn anh thì sao? (H)
Chương 14: Ngủ cùng không?
Chương 15: Đại ca, nhờ anh đấy
Chương 16: Anh ngủ phòng em đi
Chương 17: Có đau lắm không?
Chương 18: Em muốn… sờ anh một chút, được không?
Chương 19: Sờ chỗ này sướng, hay đ//â//m vào trong mới sướng?
Chương 20: Anh đẹp trai, anh là ai vậy?
Chương 21: Nụ hôn say rượu
Chương 22: Trên bàn ăn quỳ l//i//ế//m đến khi cô lên đỉnh (H nặng)
Chương 23: Sao em lại chặt thế này, đ//ị//t sướng thế này (H nặng)
Chương 24: Lần đầu ăn thịt, anh dừng không nổi
Chương 25: Thế em còn chỗ nào để đ//ị//t nữa?
Chương 26: Giúp anh ăn chuối đi, đau quá… (H)
Chương 27: A Bảo chặt quá… (H)
Chương 28: Cây thịt này của anh, toàn bộ cho em ăn (cực kỳ nặng khẩu vị)
Chương 29: Chỉ muốn bắn hết vào em (H nặng)
Chương 30: Chó hoang đúng là khó dạy!
Chương 31: A Bảo, mau ướt đi… anh muốn đ//ị//t em
Chương 32: Lén giấu chiếc quần lót đầy tinh dịch đi
Chương 33: Bị cô ấy thấy dáng vẻ thê thảm của mình rồi
Chương 34: Một con chó hoang, chẳng ai quan tâm
Chương 35: Anh ấy gầy đi rất nhiều
Chương 36: Tiểu Dã về nhà nào
Chương 37: Là em dụ dỗ anh
Chương 38: Em chính là con chó cái anh thích (cực nặng)
Chương 39: Cho dù có chết, anh cũng phải bắn vào con chó cái của anh trước đã
Chương 40: Dính người thế sao?
Chương 41: Mau cầu anh đ//ị//t em đi (H)
Chương 42: A Bảo, em m//ú//t chặt quá (cao H)
Chương 43: Tần Thời Dã, theo em về nhà nhé
Chương 44: Anh ấy rất hợp với con
Chương 45: Nhưng anh thật sự rất thích em mà…
Chương 46: Con muốn cưới A Bảo
Chương 47: Anh không cần em nữa sao?
Chương 48: Gọi chồng đi (H)
Chương 49: Khi bôi son đừng quyến rũ anh
Chương 50: Tiệc cưới
Chương 51: Thèm thân thể anh, chẳng phải là yêu từ cái nhìn đầu tiên sao?
Chương 52: Em làm anh động tình rồi (H)
Chương 53: Gậy lớn rất nhớ b//í//m bánh bao của em (H trong xe)
Chương 54: Anh muốn b//ú sữa (H)
Chương 55: Gậy lớn của anh còn chưa đủ làm em thỏa mãn sao?
Chương 56: Cô ấy phun sữa rồi! (H)
Chương 57: C//h//ị//c//h đến phun sữa (H – thêm chương)
Chương 58: Hoàn thành – rải hoa

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số Hạt bạn muốn ủng hộ:

Bạn cần đăng nhập để ủng hộ tại đây.
100 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
200 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
500 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
1.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
2.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
5.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu

Hoặc nhập số Hạt tùy chọn:

Bạn tặng:0 Hạt
Phí duy trì nền tảng (30%):0 Hạt
Tác giả nhận:0 Xu

Hệ thống thu phí để duy trì vận hành (server, băng thông, phát triển).

Báo lỗi chương

Đang báo lỗi:
Chó Hoang Khó Dỗ
Chương 7: Lễ Hội Bạo Lực

Vui lòng chọn loại lỗi:

0/2000

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Tự cuộn
Chương 7: Lễ Hội Bạo Lực
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...