Chương trước
Chương sau
Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

Chó Hoang Khó Dỗ – Chương 6: Lén Nhìn "hàng" Trong Quần Anh

Chó Hoang Khó Dỗ

Tác giả: Giảm Cân Tôi Không Ăn
Lượt đọc: 306
Đề cử: 0
Bình luận: 0

Edit: Tiểu Cầu Nhỏ

Thẩm Bảo Nhi nói muốn sờ cơ bụng, Tần Thời Dã một tay vén áo lên, nhìn cô chằm chằm.

“Đợi chút!”

Thẩm Bảo Nhi kích động chạy về phòng, lúc đi ra trên mặt đã đeo thêm kính, “Giờ được rồi.”

Cô đúng là…

“Chủ nhà ơi, chuyện thường tình của con người, anh thông cảm chút nha, hehe…”

Trước khi động tay, Thẩm Bảo Nhi còn đạo lý nghiễm nhiên nói một câu, mà không biết nước miếng sắp chảy ra khỏi khóe miệng rồi.

Tần Thời Dã lại thấy may vì sự thẳng thắn của cô.

Nhất là tiếng “xì xụp” hút nước bọt sau khi cô cười, đã phá tan bầu không khí ái muội mà anh lo sợ.

Ít nhất, sự căng thẳng trong lòng anh giảm đi không ít, chỉ còn lại tò mò, nghiên cứu biểu cảm háo sắc nhỏ nhắn của cô.

Cô làm sao mà tự nhiên đến thế chứ?

Thân hình Tần Thời Dã, Thẩm Bảo Nhi không phải chưa thấy, chỉ là lúc anh sốt cao, cô không để tâm.

Hôm nay lại có cơ hội nhìn, còn được sờ, không khỏi khiến cô rục rịch.

Phải công nhận, lúc thế này, cô cần nuốt nước bọt một cái.

Chảy nước miếng trước mặt anh thì không ổn lắm.

Hai tay lượn lờ trên bụng anh mấy vòng, Thẩm Bảo Nhi vẫn không biết xuống tay thế nào.

“Thôi để em ôm từ phía sau sờ cho rồi.”

Cô đột nhiên nghĩ ra cách hay, cũng chẳng đợi anh đồng ý hay không, lập tức vòng ra sau lưng, ôm chặt lấy anh.

Hai bàn tay trên bụng anh trên dưới tung hoành, như giặt đồ mà chà xát, ngón tay còn lần theo rãnh cơ bụng, giống người mù dùng tay nhớ hình dáng anh.

Thẩm Bảo Nhi đúng là đang ghi nhớ hình dáng cơ bụng anh thật, mặt áp vào lưng anh, nhắm mắt cảm nhận.

Thỉnh thoảng từ phía sau lại truyền đến tiếng cười và tiếng chép chép, đều biểu thị cô đang rất vui vẻ.

Trước giờ chỉ xem ảnh, sờ màn hình phẳng lì, cô căn bản không biết cảm giác thực tế ra sao.

Giờ thì tốt rồi, tối nay có nguyên liệu mơ cũng có.

Thẩm Bảo Nhi đang chơi vui hết nấc thì nào biết, đối tượng bị sờ — Tần Thời Dã — đã đầu óc trống rỗng, toàn thân cứng đờ không dám động đậy.

Anh cao lớn, Thẩm Bảo Nhi đi dép lê trong nhà chỉ tới ngang vai anh.

Lúc này cô từ phía sau ôm anh, hai cánh tay ngắn ngủn buộc cô phải dính sát lưng anh, mặt, ngực, và cả cái bụng mềm mại đều áp lên lưng anh.

Tim Tần Thời Dã lập tức nổ tung, mặt đỏ bừng.

Toàn bộ lưng từ gáy xuống mắt cá đều tê rần.

Mà kẻ gây ra chuyện khiến anh hóa đá này, hình như vẫn chưa phát hiện anh khác thường, còn sờ nhiệt tình hơn.

Thẩm Bảo Nhi không thỏa mãn chỉ sờ bụng, bắt đầu kéo áo anh lên cao.

Tần Thời Dã thần trí đi chơi xa, không để ý, tay cô đã tấn công lên ngực anh.

Thẩm Bảo Nhi trợn tròn mắt, một tay nắm một bên cơ ngực, điên cuồng reo hò: “Cơ ngực to!”

Hét chưa đủ, còn nhảy nhót chân nhỏ.

Chân vừa nhảy nhót, lưng anh bị cọ càng mạnh, Tần Thời Dã đột ngột cúi đầu, hạ thân ba giây dựng đứng.

“Thẩm tiểu thư!”

Tần Thời Dã nắm chặt bàn tay đang muốn xuống dưới của cô, ngực đã thua thiệt rồi, dưới háng không thể để thua nữa.

“Không cho sờ đường nhân ngư à?” Thẩm Bảo Nhi cố gắng dụ dỗ, “Nói sờ cơ bụng mà, đường nhân ngư cũng thuộc phạm vi cơ bụng chứ.”

Tần Thời Dã không chấp nhận lý lẽ của cô, giằng co với bàn tay không yên phận kia.

Cô cứ muốn luồn vào thắt lưng quần anh, mà cô không biết, hạ thân anh đã căng cứng chạm tới thắt lưng, chỉ cần kéo xuống một chút là sẽ lòi đầu ra.

Cho nên, không được!

Về mặt sức mạnh, Thẩm Bảo Nhi cuối cùng vẫn thua anh.

“Có gì mà không cho xem, coi như anh mặc quần bơi ở bể bơi ấy mà…” Cô rút tay ra, buông anh, lại vòng về trước mặt anh, chưa nói hết câu đã đột ngột im bặt.

Vì, anh cương rồi.

Thẩm Bảo Nhi nhìn chỗ căng phồng của anh, phản ứng đầu tiên trong đầu: To quá!

Là do quần quá rộng à?

Tần Thời Dã bị bắt quả tang cương cứng, mặt không giữ nổi, với anh chuyện này chẳng khác nào chơi lưu manh.

“Thẩm tiểu thư, tôi xin lỗi…”

Đang định giải thích xin lỗi, Thẩm Bảo Nhi đã dùng hai ngón tay kẹp kiểu lan hoa, nhẹ nhàng kéo thắt lưng quần anh ra, nhón chân nhìn vào trong quần.

“Thẩm tiểu thư!”

Tần Thời Dã sợ hãi lùi hai bước, mặt vừa kinh ngạc vừa hơi giận, ngực phập phồng, hàm răng nghiến chặt.

“Làm gì sợ thế, anh chưa có bạn gái bao giờ à?” Thẩm Bảo Nhi giả vờ lão luyện, nhân tiện dò hỏi lịch sử tình trường của anh.

Vừa rồi cô đã nhìn thấy, dù chỉ thoáng qua, nhưng cô thấy rõ rồi.

Cô từ nhỏ được giáo dục kính thầy yêu trẻ, chăm chỉ học hành đúng, nhưng về mặt tình cảm, cô không tán thành kiểu con gái phải được theo đuổi, phải được cưng chiều mới đúng.

Gặp được trai trên tám điểm, cô không chủ động, lỡ anh cũng không chủ động thì chẳng phải bỏ lỡ sao?

Tần Thời Dã cố gắng rất lâu mới bình tĩnh lại được chút, “Thẩm tiểu thư, chuyện camera tôi lại xin lỗi cô lần nữa. Chuyện tối nay, sau này sẽ không có nữa!”

Ý anh là, chuyện cương trước mặt cô, sau này sẽ không xảy ra nữa.

Thẩm Bảo Nhi nhìn bóng lưng anh như bị chọc giận bỏ chạy khỏi phòng khách, có chút không hiểu.

Phản ứng của anh, sao lại không giống trong phim cấm nhỉ?

Cô đã rõ ràng đến thế, anh cũng có phản ứng, sao vẫn đi thế?

Ghét cô quá thoáng à?

Tần Thời Dã về phòng lập tức khóa trái cửa, hai tay chống lên cửa, cúi đầu nhìn thằng nhỏ không chịu thua, nắm đấm đập mạnh một cái vào cánh cửa.

Chút nữa thôi là anh không kiềm được rồi!

Thẩm Bảo Nhi ơi Thẩm Bảo Nhi, chuyện này tuyệt đối không được có lần sau, tôi chịu không nổi đâu.

Tần Thời Dã bực bội vuốt tóc, cầm bao thuốc trên tủ đầu giường, ra ban công hút liền mấy điếu, mãi đến khi cơn nóng trong người và thằng nhỏ cứng ngắc dịu xuống, anh mới dừng lại.

Nhưng suốt khoảng thời gian ấy, trong đầu anh vẫn toàn là cô.

Thật ra anh không phải không hiểu ý cô tối nay, cũng mơ hồ cảm nhận được, cô sẽ không từ chối.

Nhưng anh không dám.

Anh là người có thể ngã xuống bất cứ lúc nào trên sàn đấu, ba năm nay anh chưa từng thua, chính vì anh không vướng bận, dám liều mạng.

Trách nhiệm với anh quá nặng, anh gánh không nổi.

Thời còn đi học tử tế, anh đã không gánh nổi trách nhiệm chăm sóc ông nội.

Sau khi ông mất, vì căn nhà này, anh chọn đánh quyền anh, gánh một trách nhiệm đối với anh giờ chẳng còn ý nghĩa gì, cảm giác ấy anh không thích.

Anh chỉ muốn sớm trả hết nợ nhà, cho ông một câu trả lời, rồi… qua loa sống hết đời này.

Còn những thứ khác, có lẽ anh không xứng.

──────────

Bộ này nữ truy nam thật đấy.

Bình Luận

Chương trước
Chương sau

Chương 1: Diễn biến mới

Danh sách chương

Chương 1: Anh Ta Là Chủ Nhà Của Mình?!
Chương 2: Tần Thời Dã, Đồ Lưu Manh!
Chương 3: Cắn
Chương 4: Phát Hiện Bí Mật Nhỏ Của Cô Trong Camera: Cô Tự Xử Trên Sofa
Chương 5: Quay Video Tự Sướng
Chương 6: Lén Nhìn "hàng" Trong Quần Anh
Chương 7: Lễ Hội Bạo Lực
Chương 8: Muốn Làm Chú Chó Hoang Của Cô Ấy
Chương 9: Sao em lại muốn ngủ với anh?
Chương 10: Đang tự sướng à? Để em giúp cho (cẩn thận 18+)
Chương 11: Nằm sấp trên người anh tự xử (H)
Chương 12: Anh muốn nuốt sâu (H)
Chương 13: Em muốn cắn anh thì sao? (H)
Chương 14: Ngủ cùng không?
Chương 15: Đại ca, nhờ anh đấy
Chương 16: Anh ngủ phòng em đi
Chương 17: Có đau lắm không?
Chương 18: Em muốn… sờ anh một chút, được không?
Chương 19: Sờ chỗ này sướng, hay đ//â//m vào trong mới sướng?
Chương 20: Anh đẹp trai, anh là ai vậy?
Chương 21: Nụ hôn say rượu
Chương 22: Trên bàn ăn quỳ l//i//ế//m đến khi cô lên đỉnh (H nặng)
Chương 23: Sao em lại chặt thế này, đ//ị//t sướng thế này (H nặng)
Chương 24: Lần đầu ăn thịt, anh dừng không nổi
Chương 25: Thế em còn chỗ nào để đ//ị//t nữa?
Chương 26: Giúp anh ăn chuối đi, đau quá… (H)
Chương 27: A Bảo chặt quá… (H)
Chương 28: Cây thịt này của anh, toàn bộ cho em ăn (cực kỳ nặng khẩu vị)
Chương 29: Chỉ muốn bắn hết vào em (H nặng)
Chương 30: Chó hoang đúng là khó dạy!
Chương 31: A Bảo, mau ướt đi… anh muốn đ//ị//t em
Chương 32: Lén giấu chiếc quần lót đầy tinh dịch đi
Chương 33: Bị cô ấy thấy dáng vẻ thê thảm của mình rồi
Chương 34: Một con chó hoang, chẳng ai quan tâm
Chương 35: Anh ấy gầy đi rất nhiều
Chương 36: Tiểu Dã về nhà nào
Chương 37: Là em dụ dỗ anh
Chương 38: Em chính là con chó cái anh thích (cực nặng)
Chương 39: Cho dù có chết, anh cũng phải bắn vào con chó cái của anh trước đã
Chương 40: Dính người thế sao?
Chương 41: Mau cầu anh đ//ị//t em đi (H)
Chương 42: A Bảo, em m//ú//t chặt quá (cao H)
Chương 43: Tần Thời Dã, theo em về nhà nhé
Chương 44: Anh ấy rất hợp với con
Chương 45: Nhưng anh thật sự rất thích em mà…
Chương 46: Con muốn cưới A Bảo
Chương 47: Anh không cần em nữa sao?
Chương 48: Gọi chồng đi (H)
Chương 49: Khi bôi son đừng quyến rũ anh
Chương 50: Tiệc cưới
Chương 51: Thèm thân thể anh, chẳng phải là yêu từ cái nhìn đầu tiên sao?
Chương 52: Em làm anh động tình rồi (H)
Chương 53: Gậy lớn rất nhớ b//í//m bánh bao của em (H trong xe)
Chương 54: Anh muốn b//ú sữa (H)
Chương 55: Gậy lớn của anh còn chưa đủ làm em thỏa mãn sao?
Chương 56: Cô ấy phun sữa rồi! (H)
Chương 57: C//h//ị//c//h đến phun sữa (H – thêm chương)
Chương 58: Hoàn thành – rải hoa

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số Hạt bạn muốn ủng hộ:

Bạn cần đăng nhập để ủng hộ tại đây.
100 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
200 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
500 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
1.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
2.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
5.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu

Hoặc nhập số Hạt tùy chọn:

Bạn tặng:0 Hạt
Phí duy trì nền tảng (30%):0 Hạt
Tác giả nhận:0 Xu

Hệ thống thu phí để duy trì vận hành (server, băng thông, phát triển).

Báo lỗi chương

Đang báo lỗi:
Chó Hoang Khó Dỗ
Chương 6: Lén Nhìn "hàng" Trong Quần Anh

Vui lòng chọn loại lỗi:

0/2000

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Tự cuộn
Chương 6: Lén Nhìn "hàng" Trong Quần Anh
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...