Chương trước
Chương sau
Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

Chó Hoang Khó Dỗ – Chương 5: Quay Video Tự Sướng

Chó Hoang Khó Dỗ

Tác giả: Giảm Cân Tôi Không Ăn
Lượt đọc: 304
Đề cử: 0
Bình luận: 0

Edit: Tiểu Cầu Nhỏ

“Chủ nhà ơi, thật ra anh chỉ cần tháo sim trong điện thoại cũ lắp vào máy mới là nhận được mã xác minh, rồi đăng nhập tài khoản camera ngay ấy mà.”

Thẩm Bảo Nhi không hiểu sao mình lại đi chỉ đường cho anh.

Câu nói ấy khiến Tần Thời Dã giật thót trong lòng, thầm kêu: Hỏng rồi!

Vừa nãy anh cố ý để tờ giấy ghi mật khẩu và cái điện thoại cũ cho cô xem, chính là muốn tạo cơ hội cho cô tự xử lý đoạn video kia.

Còn anh, lát nữa sẽ kiếm cớ đi ra ngoài, coi như chuyện này xong xuôi.

Ai ngờ cô chỉ một câu đã phá hỏng toàn bộ kế hoạch của anh.

“Thẩm tiểu thư thông minh thật, vậy cái camera này…”

Nghĩ đến nội dung trong đó, Tần Thời Dã không kiềm được mà đỏ mặt.

Mặt anh đỏ chính là tự vạch trần việc anh đã xem rồi.

Thẩm Bảo Nhi cố ý đánh vào chỗ đó: “Anh đã xem rồi, đúng không?”

Tiệm cô cũng có camera, huống chi lời anh tối nay toàn lỗ hổng, chỉ cần đổi sim là xong, anh việc gì phải rắc rối thế.

“Tôi không biết cô không hay trong nhà có camera. Thời gian cô chuyển vào, tôi chưa từng xem camera lần nào.” Tần Thời Dã không trả lời thẳng.

Lúc này có nói gì cũng vô ích rồi.

“Nếu cô để ý, tôi có thể bồi thường, hoặc cô cũng có thể báo cảnh sát.”

Anh thích đánh nhau, chứ không phải lưu manh.

Dù anh không thừa nhận trực tiếp, nhưng từ câu trả lời, Thẩm Bảo Nhi đã chắc chắn: anh xem rồi!

“Báo cảnh sát thì thôi, đến lúc ấy mỗi người một lời, chú cảnh sát cũng khó phán anh cố ý hay vô tình. Còn bồi thường thì…”

Thẩm Bảo Nhi lật ngược thế cờ, chỉ cần cô giả vờ thoải mái, anh sẽ không uy hiếp được cô.

Tần Thời Dã ngẩng lên nhìn cô, chờ cô nói tiếp.

“Có qua có lại, anh quay một đoạn video tương tự cho tôi, chúng ta huề.”

Ban đầu Thẩm Bảo Nhi định bảo anh miễn tiền nhà ba tháng, nhưng nghĩ lại thấy giống bán thân quá, nên đổi điều kiện.

Chỉ cần có video của anh trong tay, sau này muốn gì cũng dễ nói chuyện.

“Video tương tự?”

Tần Thời Dã nhất thời chưa hiểu, ngẩn ra một lúc mới nói: “Ý cô là bảo tôi… tự sướng cho cô xem?”

Anh dùng ánh mắt phức tạp, quan sát kỹ cô gái trước mặt.

Cô rõ ràng là kiểu ngọt ngào, ngoan ngoãn, giống cô gái nhà bên, kiểu con ngoan trò giỏi trong mắt ba mẹ và thầy cô, sao tính cách lại phóng khoáng thế này?

Thẩm Bảo Nhi nheo mắt, hơi khó chịu nhìn anh: “Anh Tần, em là người trưởng thành rồi, tư tưởng anh đừng cổ hủ quá được không?”

Vì mặt trẻ con, sắp tốt nghiệp đại học rồi mà người ta vẫn coi cô như con nít.

Thế nào, lớn rồi thì không được tiết hormone à?!

“Thẩm tiểu thư, yêu cầu này…”

“Mai trước khi em đi làm gửi cho em, càng sớm càng tốt.”

Tần Thời Dã còn muốn tranh thủ, Thẩm Bảo Nhi đã đứng dậy, ném lại một câu rồi đi tắm.

Tần Thời Dã ngồi trên giường ngẩn ngơ hơn một tiếng, vẫn không hiểu nổi.

Sao chuyện lại thành ra thế này?

Rõ ràng anh có lòng tốt nhắc nhở cô, sao cuối cùng lại thành người bị uy hiếp?

Hơn nữa, bảo anh quay video tự sướng gửi cô, trong nhận thức của anh, chuyện này quá đỗi hoang đường.

Trên đời chắc chẳng có mấy thằng đàn ông bị yêu cầu quay cái này đâu nhỉ?

Vì tâm lý bị ép buộc, Tần Thời Dã không cứng lên nổi, chỉ cần camera điện thoại lia xuống dưới là anh lại tắt ngay.

Không chấp nhận được!

Thẩm Bảo Nhi tắm xong về phòng, vẫn luôn để tai nghe ngóng động tĩnh bên ngoài.

Cô nghe thấy Tần Thời Dã ra khỏi phòng, ở phòng khách mở bia, tốc độ một phút hai lon, liên tục bốn năm lon.

Uống dữ vậy, yêu cầu của cô khó thế sao?

Cô chỉ muốn bổ sung một bộ phim tài liệu thực tế vào kho phim ngắn của mình thôi mà.

Chứ cứ xem phim trên mạng mãi, chẳng có cảm giác thật chút nào.

“Cốc cốc cốc.”

Thẩm Bảo Nhi đang chờ anh gửi video thì cửa phòng vang lên tiếng gõ: “Thẩm tiểu thư, chúng ta nói chuyện chút được không?”

Hai người một đầu một cuối sofa, giữ khoảng cách xa nhất có thể.

Thật ra là Tần Thời Dã muốn giữ khoảng cách, vì đề tài tiếp theo rất dễ bùng nổ, anh sợ mình không kiềm được.

Thẩm Bảo Nhi: “Chủ nhà biết đấy, loại video này dù với nam hay nữ đều là thứ không an toàn nhất. Vì vậy chúng ta đổi một cái, ai cũng nắm giữ điểm yếu của nhau, sau này mới sống chung yên ổn, đúng không?”

Tần Thời Dã: “…”

Cô nói rất có lý.

Hiện tại dù anh không cố ý quay được cô, nhưng anh đã xem, đó là sự thật, anh không chối được.

Chỉ có làm theo lời cô, cô mới hoàn toàn yên tâm.

Thẩm Bảo Nhi: “Anh không nói cho em biết có camera, anh cũng có lỗi. Em không tính là làm khó dễ anh chứ? Anh im lặng là ý gì?”

Có lẽ vì uống chút rượu, Tần Thời Dã đối diện cô không còn căng thẳng như ban ngày.

“Thẩm tiểu thư, tôi không phải thánh nhân, cô hiện tại rất nguy hiểm.”

Anh vốn thẳng thắn, không muốn lừa cô.

Đàn ông con gái sống chung một nhà, vốn đã dễ xảy ra chuyện, huống chi nửa đêm còn nói mấy chuyện nhạy cảm thế này.

“Tôi biết chuyện camera khiến cô bất an, nhưng yêu cầu này tôi thật sự không đáp ứng được, cô đổi cái khác được không?”

Anh thẳng thắn thế sao?

Sự trực tiếp và tỉnh táo của Tần Thời Dã lại một lần nữa làm mới nhận thức của Thẩm Bảo Nhi về anh.

Thái độ lúc này, giọng nói, cùng phong thái quý ông toát ra từ anh, đều khác hẳn ấn tượng của cô.

Thẩm Bảo Nhi thừa nhận mình phần lớn đánh giá người qua ngoại hình.

Bị đánh thương, hút thuốc, uống rượu, còn có hình xăm, đủ thứ khiến cô nghĩ anh không phải “người tốt” theo nghĩa truyền thống.

Nhưng giờ cô thấy mình hẹp hòi rồi.

Anh quân tử thế này, ngược lại làm cô thành phóng đãng.

“Thế… cho sờ cơ bụng được không?” Cô do dự nhìn anh.

Đàn ông con gái háo sắc như nhau, cô tìm phim ngắn còn tốn công sức lắm, huống chi là sờ thật.

Giờ trước mặt có một anh chàng thân hình đẹp, lại còn đẹp trai, Thẩm Bảo Nhi không có lý do gì bỏ qua.

Nếu không phải chưa rõ công việc và gia cảnh của anh, biết đâu cô còn theo đuổi anh cũng nên.

Nghe điều kiện thứ hai cô đưa ra, Tần Thời Dã vô thức cúi nhìn bụng mình.

Sao điều kiện cô đưa ra đều liên quan đến cơ thể anh thế nhỉ? Cô cũng to gan thật.

Thẩm Bảo Nhi: “Cái này cũng không được à?”

Tần Thời Dã: “… Được.”

──────────

Bình Luận

Chương trước
Chương sau

Chương 1: Diễn biến mới

Danh sách chương

Chương 1: Anh Ta Là Chủ Nhà Của Mình?!
Chương 2: Tần Thời Dã, Đồ Lưu Manh!
Chương 3: Cắn
Chương 4: Phát Hiện Bí Mật Nhỏ Của Cô Trong Camera: Cô Tự Xử Trên Sofa
Chương 5: Quay Video Tự Sướng
Chương 6: Lén Nhìn "hàng" Trong Quần Anh
Chương 7: Lễ Hội Bạo Lực
Chương 8: Muốn Làm Chú Chó Hoang Của Cô Ấy
Chương 9: Sao em lại muốn ngủ với anh?
Chương 10: Đang tự sướng à? Để em giúp cho (cẩn thận 18+)
Chương 11: Nằm sấp trên người anh tự xử (H)
Chương 12: Anh muốn nuốt sâu (H)
Chương 13: Em muốn cắn anh thì sao? (H)
Chương 14: Ngủ cùng không?
Chương 15: Đại ca, nhờ anh đấy
Chương 16: Anh ngủ phòng em đi
Chương 17: Có đau lắm không?
Chương 18: Em muốn… sờ anh một chút, được không?
Chương 19: Sờ chỗ này sướng, hay đ//â//m vào trong mới sướng?
Chương 20: Anh đẹp trai, anh là ai vậy?
Chương 21: Nụ hôn say rượu
Chương 22: Trên bàn ăn quỳ l//i//ế//m đến khi cô lên đỉnh (H nặng)
Chương 23: Sao em lại chặt thế này, đ//ị//t sướng thế này (H nặng)
Chương 24: Lần đầu ăn thịt, anh dừng không nổi
Chương 25: Thế em còn chỗ nào để đ//ị//t nữa?
Chương 26: Giúp anh ăn chuối đi, đau quá… (H)
Chương 27: A Bảo chặt quá… (H)
Chương 28: Cây thịt này của anh, toàn bộ cho em ăn (cực kỳ nặng khẩu vị)
Chương 29: Chỉ muốn bắn hết vào em (H nặng)
Chương 30: Chó hoang đúng là khó dạy!
Chương 31: A Bảo, mau ướt đi… anh muốn đ//ị//t em
Chương 32: Lén giấu chiếc quần lót đầy tinh dịch đi
Chương 33: Bị cô ấy thấy dáng vẻ thê thảm của mình rồi
Chương 34: Một con chó hoang, chẳng ai quan tâm
Chương 35: Anh ấy gầy đi rất nhiều
Chương 36: Tiểu Dã về nhà nào
Chương 37: Là em dụ dỗ anh
Chương 38: Em chính là con chó cái anh thích (cực nặng)
Chương 39: Cho dù có chết, anh cũng phải bắn vào con chó cái của anh trước đã
Chương 40: Dính người thế sao?
Chương 41: Mau cầu anh đ//ị//t em đi (H)
Chương 42: A Bảo, em m//ú//t chặt quá (cao H)
Chương 43: Tần Thời Dã, theo em về nhà nhé
Chương 44: Anh ấy rất hợp với con
Chương 45: Nhưng anh thật sự rất thích em mà…
Chương 46: Con muốn cưới A Bảo
Chương 47: Anh không cần em nữa sao?
Chương 48: Gọi chồng đi (H)
Chương 49: Khi bôi son đừng quyến rũ anh
Chương 50: Tiệc cưới
Chương 51: Thèm thân thể anh, chẳng phải là yêu từ cái nhìn đầu tiên sao?
Chương 52: Em làm anh động tình rồi (H)
Chương 53: Gậy lớn rất nhớ b//í//m bánh bao của em (H trong xe)
Chương 54: Anh muốn b//ú sữa (H)
Chương 55: Gậy lớn của anh còn chưa đủ làm em thỏa mãn sao?
Chương 56: Cô ấy phun sữa rồi! (H)
Chương 57: C//h//ị//c//h đến phun sữa (H – thêm chương)
Chương 58: Hoàn thành – rải hoa

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số Hạt bạn muốn ủng hộ:

Bạn cần đăng nhập để ủng hộ tại đây.
100 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
200 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
500 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
1.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
2.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
5.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu

Hoặc nhập số Hạt tùy chọn:

Bạn tặng:0 Hạt
Phí duy trì nền tảng (30%):0 Hạt
Tác giả nhận:0 Xu

Hệ thống thu phí để duy trì vận hành (server, băng thông, phát triển).

Báo lỗi chương

Đang báo lỗi:
Chó Hoang Khó Dỗ
Chương 5: Quay Video Tự Sướng

Vui lòng chọn loại lỗi:

0/2000

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Tự cuộn
Chương 5: Quay Video Tự Sướng
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...