Chó Hoang Khó Dỗ – Chương 14: Ngủ cùng không?
Chó Hoang Khó Dỗ
Tần Thời Dã dưỡng thương nửa tháng, xương cốt cả người đã trở nên cứng đờ. Nên tối nay anh ra ngoài chạy bộ.
Nói là chạy bộ, nhưng thật ra anh chỉ muốn đi tìm Thẩm Bảo Nhi.
Anh không biết tiệm thú cưng của cô ở đâu, nhưng nghe cô nhắc hình như ở phía nam của cầu, thế là anh chạy đến phía nam.
Lượn một vòng hết phố lớn ngõ nhỏ khu đó, cuối cùng ở phía sau khu thương mại, Tần Thời Dã tìm được cô.
Qua lớp kính, anh thấy Thẩm Bảo Nhi đang gục xuống bàn nghỉ ngơi. Đi qua đi lại trước cửa tiệm một lúc, anh đẩy cửa bước vào.
“Đinh —”
Chuông gió kêu lên, Thẩm Bảo Nhi theo phản xạ bật dậy: “Hoan nghênh quý khách… Ơ, sao anh lại tới đây?”
Thấy là Tần Thời Dã, cô rất bất ngờ.
Anh không nuôi thú cưng, cũng không biết tiệm cô ở đâu, sao lại xuất hiện ở đây được?
Tần Thời Dã khi còn ngoài cửa đã chuẩn bị sẵn lý do, mặt không đổi sắc nói: “Anh chạy bộ ngang qua, thấy em ở trong nên vào thôi.”
Nói xong, anh cúi nhìn đồng hồ, “Sắp đóng tiệm rồi đúng không? Cùng về nhà không?”
Thẩm Bảo Nhi cũng liếc đồng hồ treo tường, đã chín giờ, nhưng cô còn chưa đi được: “Em phải đợi đến chín rưỡi, có khách đến đón bé chó.”
Tần Thời Dã đứng im, câu “Anh đợi em” trong cổ họng thế nào cũng không nói ra được. Anh sợ nếu mình biểu hiện quá rõ ràng sẽ bị từ chối. Hơn nữa, đây là lần đầu anh theo đuổi con gái, chẳng có kinh nghiệm gì.
“Anh đợi em à?” Thẩm Bảo Nhi từ sau quầy bước ra, ôm chầm lấy anh, cằm tựa lên ngực anh, chủ động yêu cầu, “Đợi em cùng về nhà đi.”
Cô xem như đã nhìn thấu rồi, anh chính là một tên ngốc.
Đợi anh chủ động, không biết đến năm nào tháng nào, chi bằng cô ra tay trước còn hơn.
Tần Thời Dã quả nhiên lại đỏ mặt.
Anh hoảng loạn đẩy cô ra, không dám nhìn cô: “Vừa rồi anh đổ mồ hôi, hôi lắm.”
“Thế anh muốn tắm không? Em có chỗ tắm chuyên cho chó đấy.”
Thẩm Bảo Nhi đùa anh, Tần Thời Dã lại tưởng thật: “Không cần đâu, về nhà tắm cũng được, em đứng xa anh chút là không ngửi thấy nữa.”
“Phụt —”
Thẩm Bảo Nhi không nhịn được, bật cười thành tiếng: “Em đùa thôi, anh ngồi đi, em lấy nước cho.”
Cô bảo Tần Thời Dã tìm chỗ ngồi, còn mình quét mã lấy chai nước từ tủ tự phục vụ đưa cho anh. Vừa lấy nước xong thì mẹ đại nhân gọi tới.
Ba mẹ nói vài ngày nữa được nghỉ bù Tết Đoan Ngọ, muốn đến thăm cô, tiện thể xem luôn căn nhà mới cô mua, bảo cô chuẩn bị đón tiếp.
“Mẹ, ba mẹ khó khăn lắm mới được nghỉ, đừng… Alo, alo!”
Thẩm Bảo Nhi muốn từ chối cũng không kịp, bên kia đã cúp máy.
Xong đời!
Cô căn bản chưa mua nhà, tiệm cũng chưa vào guồng, nên cô chẳng dám nói thật với ba mẹ. Nếu hai người họ mà tới, cô sẽ bị đánh chết mất!
Tần Thời Dã không ngồi mà đi một vòng quanh tiệm cô.
Tiệm cô không lớn, chưa tới trăm mét vuông, nhưng chia rất nhiều khu: khu gửi nuôi, khu tắm rửa, khu làm đẹp, còn có khu bán đồ dùng cho thú cưng.
Một mình trông tiệm thì tạm ổn, nhưng đến ngày lễ chắc sẽ rất bận.
“Mẹ em sắp đến thăm em à?” Tần Thời Dã nghe được cuộc điện thoại, chủ động đề nghị, “Có cần anh ra ngoài ở vài ngày không?”
Hôm nay anh vừa báo với sàn đấu, gần đây không nhận trận nào, vì anh muốn ở bên Thẩm Bảo Nhi nhiều hơn. Dù vậy, anh vẫn sẵn lòng ra ngoài ở vài ngày, nhường nhà cho gia đình cô.
Anh nghĩ, bất kỳ người mẹ nào cũng sẽ không muốn thấy con gái mình ở chung nhà với một người đàn ông lạ.
Nhất là kiểu con ngoan trò giỏi như Thẩm Bảo Nhi.
“Cái này…”
Thẩm Bảo Nhi ấp úng, vì cô có yêu cầu quá đáng hơn, muốn thương lượng với anh. Chỉ để anh ra ngoài ở vẫn chưa giải quyết được vấn đề, vì phòng anh, đồ của anh vẫn còn đó, bố mẹ cô tới chắc chắn sẽ biết cô không ở một mình.
Chi bằng để anh ở lại luôn.
“Chủ nhà ơi, em muốn mượn nhà anh một thời gian, được không?” Cô đánh liều.
“Hả?”
“Thì là em lỡ nói dối với ba mẹ em là em mua nhà rồi, nhưng thật ra là em mua tiệm này, em không dám nói thật, vì họ mà biết sẽ đánh chết em đó, thế nên nhà anh… có thể cho em mượn vài ngày không?”
Thẩm Bảo Nhi nói nhanh chưa từng thấy, cũng không biết Tần Thời Dã có nghe hiểu không.
Tần Thời Dã nghe hiểu, “Được.”
“Anh đồng ý thật à?”
Anh gật đầu, không giống đùa.
“Đây là nhà đấy!” Thẩm Bảo Nhi không yên tâm, lại nhắc nhở lần nữa.
Tần Thời Dã vẫn gật đầu. Nhà thôi mà, nếu không phải ông nội nhất quyết mua cho anh, anh còn chẳng có khái niệm mua nhà. Hơn nữa mấy năm đánh quyền anh anh cũng để dành được kha khá, đủ mua thêm một căn nữa.
Nếu không phải để tìm chút động lực sống tiếp, anh đã sớm trả hết nợ nhà từ lâu.
Nhưng giờ đây, động lực sống của anh, ngoài căn nhà ông nội để lại, lại có thêm một thứ nữa.
“Nhà anh còn cho mượn được, vậy anh có phiền không nếu em… khất thêm tiền nhà nửa năm nữa?” Thẩm Bảo Nhi chắp tay, cười nịnh nọt với anh.
Nửa năm tiền nhà đối với cô thật sự rất nhiều, lại còn phải trả nợ tiệm nữa.
Một lúc, cô thật sự không xoay nổi nhiều tiền như vậy.
“Tiền nhà?”
Tần Thời Dã rõ ràng đã quên béng chuyện tiền nhà, lần trước là môi giới chuyển tiền cô nộp cho anh, anh lại nửa năm không về nên quên mất.
“Tiền nhà thì thôi, anh cho em ở miễn phí luôn.”
Anh tưởng mình đang làm chuyện tốt, nhưng Thẩm Bảo Nhi lại không nghĩ thế.
“Miễn phí?” Cô nhìn anh đầy ẩn ý, rồi cười gian xảo, trêu: “Thế anh nói đi, điều kiện gì, ngủ cùng chứ gì?”
“A, không, ý anh không phải thế.”
Tần Thời Dã bị dọa không nhẹ, nói còn lắp bắp: “Ý anh là…”
Anh không giải thích nổi, anh thật sự không để ý chuyện cô có nộp tiền nhà hay không, nhưng dù anh nói thế nào, từ “miễn phí” nghe cứ như có ý đồ xấu xa.
“Thôi anh ra ngoài đợi em vậy.”
Tần Thời Dã giải thích không nổi, chỉ còn cách chạy trốn, kết thúc chủ đề này.
Cũng tiện ra ngoài hóng gió cho tỉnh táo, đừng để mỗi lần nghe chữ “ngủ” là trong đầu toàn mấy cái phế phẩm rác rưởi màu vàng.
----













