Chiết Xu – Chương 126
Chiết Xu
Nguyên Trinh năm thứ hai mươi chín, mùa đông, cuối năm đã gần kề.
Trong tiểu viện hẻo lánh nơi Lâm Kinh Chi ở, hiếm khi có được đôi chút náo nhiệt. Vì sắp đến Tết, cần may bộ xiêm y mới, tuy nàng chỉ là tiểu thư con vợ lẽ, không được sủng ái, nhưng dù sao vẫn là chủ t.ử trong phủ. Theo lệ, bà t.ử phụ trách kim chỉ cũng phải đến đo người, làm y phục mới cho nàng.
Vải vóc đều là phần dư lại sau khi các tiểu thư khác chọn xong, còn người may xiêm y cho nàng cũng chẳng phải hạng thợ khéo tay nhất phủ. Cũng may bao năm qua, Lâm Kinh Chi luôn biết thân biết phận, không tranh giành với ai, ngoài lúc sáng tối ra thỉnh an hoặc ngẫu nhiên lộ diện, bình thường nàng chỉ mặc y phục đơn giản, dung nhan thanh tịnh, trong phủ chẳng khác nào một người vô hình.
“Cô nương nếu có điều chi ưa thích, cứ nói ra, nô tỳ sẽ dựa theo ý cô nương mà sửa kiểu dáng.”
Bà t.ử vừa thu thước đo, vừa nói giọng khách khí như lời thăm hỏi thường lệ.
Trời đông, ngày ngắn đêm dài, bên ngoài sắc trời đã sẫm đen. Lâm Kinh Chi co chân ngồi trên chiếc ghế lớn, mình khoác chăn dày, nghe vậy khẽ nhướng mày, rồi mỉm cười, dung nhan dưới ánh nến đẹp tựa đóa hoa nở rộ trong đêm:
“Ma ma cứ theo ý người mà làm, ta không có gì đặc biệt ưa thích.”
Bà t.ử khâu may ngẩng đầu nhìn nàng, không ngờ lại chạm phải đôi mắt cười dịu dàng kia, tim liền run lên, mồ hôi lạnh thấm ra lưng áo.
Trong phủ đồn đãi đã lâu: vị lục cô nương không được sủng ái này, e rằng sớm muộn cũng bị trưởng bối Dự Chương hầu phủ tìm cách gả đi, cầu chút quan hệ với nhà quyền quý Hà Đông. Cũng may nàng ngoan ngoãn, không tranh không đoạt, chẳng giống mấy vị thứ nữ khác trong phủ, những người vì đắc tội phu nhân mà bị gả đi qua loa, chẳng khác gì một món hàng.
Sau khi bà t.ử rời đi, Tình Sơn lập tức sa sầm nét mặt.
Nàng hừ lạnh:
“Vải là loại kém nhất, đến giờ cũng đã tối mịt. Hôm nay cô nương vì chờ đo y phục mà lỡ cả bữa tối, giờ đi phòng bếp lớn e rằng ngay cả nước ấm cũng chẳng còn.”
Lâm Kinh Chi chẳng lấy làm để ý, chỉ chậm rãi duỗi người, hàng mi dài khẽ run, ánh mắt hướng ra ngoài cửa sổ.
Quả nhiên, chẳng bao lâu sau, trong bóng đêm yên tĩnh liền xuất hiện một thân ảnh. Người ấy khoác áo huyền sắc, vai còn vương tuyết trắng, tay bưng một hộp đồ ăn, từng bước đi đến. Dưới ánh đèn, đôi mắt như mực của hắn sâu thẳm, khó dò:
“Sao biết ta đến?”
Lâm Kinh Chi khẽ nhăn mũi, giơ tay chỉ về phía hắn, giọng nhẹ như gió thoảng:
“Ngửi được mùi.”
Tình Sơn đã quen với cảnh này. Nàng thấy Bùi Nghiên bước vào, liền lặng lẽ lui ra ngoài, không quấy rầy nữa.
Lâm Kinh Chi thân mình nhỏ nhắn mềm mại, cuộn tròn trên chiếc ghế lớn, không đứng dậy, chỉ khẽ rụt người vào trong chăn, đôi mắt trong trẻo nhìn hắn, như ánh sao giữa đêm đông.
Bùi Nghiên bước lên, mở hộp đồ ăn, lấy chén đũa ra bày ngay ngắn, rồi khom lưng, ôm cả người Lâm Kinh Chi cùng tấm chăn dày đặt nhẹ xuống chiếc ghế trước bàn bát tiên.
“Trước hết ăn chút gì đi,” hắn nói, giọng ôn hòa, “đừng để đói quá, tổn thương tỳ vị.”
Động tác của hắn nhẹ nhàng, ôn nhu đến cực điểm.
Từ năm nàng bảy tuổi, hắn đã tìm được nàng. Tám năm qua, từng chút từng chút, hắn mới có thể đến gần nàng như hôm nay. Đến giờ, nàng đã đem hết lòng tin và sự ỷ lại giao cho hắn. Trong vô số những đêm dài cô quạnh, nàng đối với hắn là ánh nước trong sa mạc, là mạch suối nhỏ tưới mát nơi trái tim khô cằn. Mỗi một lần nàng cười, mỗi một chút tin cậy, đều khiến cõi lòng hắn, vốn đã nguội lạnh và vụn vỡ, dần dần nảy mầm sinh khí.
Lâm Kinh Chi nhận chén canh bồ câu non trong tay hắn, chậm rãi uống từng ngụm nhỏ. Uống được nửa chén, cảm thấy trong người dần ấm, nàng đặt chén xuống, đầu ngón tay chợt nắm lấy tay áo hắn.
“Huynh… có phải lại bị thương rồi không?” Nàng khẽ hỏi, đôi mắt ngập tràn lo lắng.
Bùi Nghiên thoáng định lắc đầu phủ nhận, nhưng bàn tay nàng đã đặt lên vai hắn. Ở đó, vết thương bị tên b.ắ.n trúng từ sáng hôm qua vẫn chưa lành. Dù đã bôi kim sang dược, nhưng chỗ băng bó ấy vẫn có thể nhận ra.
“Không nghiêm trọng đâu,” hắn nói khẽ, “...đã bôi t.h.u.ố.c rồi, nghỉ ngơi một chút sẽ khỏi.”
“Ta không ở đây hai tháng, trong phủ có ai khi dễ nàng không?”
Bùi Nghiên khẽ lùi nửa bước, tránh khỏi đầu ngón tay ấm áp của nàng.
Mang theo ký ức của kiếp trước, hắn hiểu rõ: nàng còn nhỏ, không có ai bên cạnh dạy bảo những lễ nghi phòng thân, mấy năm nay lại được hắn bảo hộ quá kỹ, thành ra nàng dựa dẫm vào hắn quá nhiều. Hắn sợ nếu quá thân mật, sẽ khiến nàng lẫn lộn giữa tình thân và thứ khác.
Thấy hắn lùi ra, trong mắt Lâm Kinh Chi thoáng hiện một tia mất mát. Môi nàng mím lại, hồi lâu mới nhỏ giọng đáp:
“Trừ lúc sáng tối đi thỉnh an, bình thường ta không ra khỏi viện. Huynh an bài nha hoàn Thanh Mai và Vân Mộ ở đây, đều lặng lẽ che chở ta, không ai dám thật sự khi dễ ta.”
Nói đến đây, nàng ngập ngừng. Hai tay nắm chặt khăn, má ửng hồng. Nàng ngẩng đầu, lấy hết can đảm hỏi:
“Ta nghe trong phủ nói… nam t.ử trước khi đến tuổi cập quan, phần lớn đều đã có hôn ước. Huynh… ngày sau cũng sẽ cưới thê t.ử sao?”
“Cưới thê t.ử rồi… còn có thể như bây giờ, cả đời che chở ta không?”
Mấy năm qua, được hắn sủng nịnh và chở che, Lâm Kinh Chi đã dần mang theo tính khí nhỏ bé mà ương ngạnh. Những gì nàng đọc, ăn, dùng đều là do hắn chọn. Khi bị ủy khuất, hắn sẽ âm thầm thay nàng trút giận. Cơm nước mỗi ngày đều là đầu bếp hắn sắp xếp. Có lúc hắn còn cố tình cho nàng giả bệnh, mượn cớ đưa nàng ra ngoài phủ nửa tháng.
Nàng từng cùng hắn đi qua Ô Y Giang của quận Hà Đông, leo núi tuyết cao vời, mùa hạ cưỡi ngựa giữa rừng thông, mùa đông lại nghỉ ở suối nước nóng nơi thôn trang. Nàng đã thấy bao cảnh đẹp của nhân gian, kiến thức và lòng dạ sớm chẳng còn bó hẹp trong khuôn viên Dự Chương hầu phủ. Chỉ là, tất cả những điều ấy đều do một tay Bùi Nghiên dìu dắt, nuông chiều, dung túng thành thói.
Bùi Nghiên im lặng rất lâu, rồi nói khẽ:
“Phải, ta muốn cưới thê tử.”
Giọng hắn ngừng lại chốc lát, sau đó chậm rãi nói tiếp:
“Cưới thê t.ử rồi, cũng vẫn sẽ cả đời che chở nàng.”
“Chi Chi…”
“Đợi nàng cập kê, ta sẽ cưới nàng.”
Ánh mắt hắn rũ xuống, dừng lại nơi đôi tay nhỏ nhắn đang siết chặt lấy nhau của nàng. Hắn đưa tay ra, lòng bàn tay to rộng bao lấy bàn tay nàng, siết thật chặt:
[Truyện được đăng tải duy nhất tại hatdaukhaai.com - *
“Từ khi lần đầu gặp nàng, ta đã mang trong lòng ý định ấy. Ta muốn cưới nàng. Mặc kệ nàng có nguyện ý hay không, nàng chỉ có thể là thê t.ử của ta, Bùi Nghiên.”
Lâm Kinh Chi ngẩn người nhìn hắn. Dù cố nén, đôi mắt vẫn ngấn nước. Nàng vốn chẳng định khóc, cũng không rõ vì sao tim lại đau nhói đến vậy, như thể trong sâu thẳm, có nỗi tiếc nuối bao năm dồn nén, nay bỗng vỡ òa.
Nàng không nói gì thêm, chỉ nhào tới, ôm chặt lấy hắn, vùi mặt vào lòng n.g.ự.c rắn rỏi ấm áp ấy mà nức nở.
CuuNhu
Bùi Nghiên mặc nàng ôm chặt, chỉ nhẹ nhàng vỗ về lưng nàng.
Hắn từng phạm vô số sai lầm, đ.á.n.h mất bao điều trong đời, nhưng khi nhìn thấy nàng khóc đến t.h.ả.m thiết như thế, tim hắn như bị người bóp chặt, cổ họng nghẹn lại, khó mà thở nổi.
Ngày hạ chí năm Nguyên Trinh thứ ba mươi, phủ Dự Chương Hầu xảy ra một chuyện chấn động khắp Hà Đông.
Nghe nói, trưởng t.ử của Bùi gia — Bùi Nghiên — đích thân mang bà mối cùng trưởng bối trong nhà đến Dự Chương Hầu phủ cầu hôn, một lòng muốn cưới nữ nhi nhà họ Lâm làm chính thê.
Phủ Dự Chương Hầu vốn là cơ nghiệp tổ tiên để lại, đã sớm suy bại, danh nghĩa tuy là thế tộc, song thực ra chẳng còn quyền thế gì. Đừng nói là tam môi lục lễ, ngay cả việc nạp thiếp cũng khó cầu được môn đăng hộ đối.
Thế nhưng trưởng t.ử Bùi gia kia, lại nhất mực muốn cưới không phải chính thất sở sinh tứ cô nương, mà là lục cô nương do thiếp thất sinh ra.
Khi tin này truyền đến phủ Dự Chương Hầu, tứ cô nương tức đến khóc suốt hai ngày không uống nổi giọt nước nào. Ngược lại, thái phu nhân trong phủ lại mừng ra mặt, bởi trong mắt bà, lục cô nương ngoan ngoãn nghe lời, so với tứ cô nương càng dễ dạy bảo, dễ quản thúc.
Hai nhà nhanh chóng đổi thiếp canh, định ngày thành thân vào ba tháng sau.
Tốc độ này thật khiến người nghe phải kinh ngạc, dường như Bùi gia chỉ sợ lục cô nương nhà họ Lâm chạy mất.
Sau khi hôn sự giữa Lâm Kinh Chi và Bùi Nghiên được định, tiểu viện hẻo lánh nơi nàng ở bỗng chốc trở nên náo nhiệt.
Những vị trưởng bối trước kia chẳng mấy khi đoái hoài, nay ai nấy đều tìm đủ cách đến gặp mặt nàng, thậm chí còn muốn nói chuyện riêng.
Chỉ trong nửa ngày ngắn ngủi, viện của nàng đã trở nên huyên náo, người ra kẻ vào không ngớt.
Lâm Kinh Chi phiền chán vô cùng, dứt khoát trốn lên giường, lấy cớ cáo ốm để khỏi tiếp khách.
Suốt bảy tám năm qua, mỗi năm nàng đều phải “bệnh” đôi ba lượt, mà mỗi lần đều kéo dài nửa tháng, cho nên chẳng ai nghi ngờ nàng giả bệnh.
Ban ngày nàng không ra khỏi cửa, còn ban đêm, Bùi Nghiên lại tìm cách trèo tường vào gặp.
Dù sao hắn cũng quen đường lối, bao nhiêu năm nay chẳng biết đã vượt tường vào đây bao nhiêu lần.
“Chi Chi.” Bùi Nghiên khẽ gọi, giọng hắn khàn khàn.
“Ừm.” Nàng khẽ đáp.
Ngày hè oi bức, trong phòng không có đá lạnh, nên y phục trên người nàng cũng mỏng manh hơn thường.
Mái tóc đen óng như thác nước buông dài xuống vai, hàng mi khẽ run, đôi mắt trong suốt nhìn thẳng Bùi Nghiên:
“Chàng hẳn nên nghĩ cách khiến người trong Dự Chương Hầu phủ đừng tới quấy rầy ta mới phải.”
“Tổ mẫu hôm nay lại tìm ta, còn định chọn hai tỳ nữ dung mạo xinh đẹp cùng theo ta gả sang nhà chàng.”
Nói tới đây, Lâm Kinh Chi hơi giận, mày ngài khẽ chau, hai má hồng lên như phủ phấn, càng khiến dung nhan nàng thêm rạng rỡ.
Bùi Nghiên bật cười, hắn vươn tay, khẽ kéo góc chăn mỏng đắp lên vai nàng, cố gắng dời tầm mắt đi nơi khác để không lộ vẻ thất thố.
“Ta biết rồi.”
“Ngày mai ta sẽ nghĩ cách khiến bọn họ im miệng.”
“Còn việc thái phu nhân Lâm gia định phái nha hoàn theo hầu nàng, nàng cứ nhận trước đi. Đến khi thành thân xong, trên đường về, ta sẽ cho người đưa họ trở lại Dự Chương Hầu phủ, chỉ là chuyện nhỏ mà thôi.”
“Chi Chi.” giọng hắn hơi trầm xuống, hít sâu một hơi, rồi nói –
“Sau khi thành hôn, ta có lẽ sẽ lập tức đưa nàng đến Biện Kinh.”
“Chúng ta sẽ không ở lại Hà Đông.”
“Bởi ở Biện Kinh, còn có việc trọng yếu hơn.”
Lâm Kinh Chi ngẩn ra: “Đi Biện Kinh?”
“Ừ.” Bùi Nghiên gật đầu.
Hắn hạ giọng, chậm rãi nói ra thân phận mà bấy lâu nay vẫn giấu kín:
“Ta không muốn khiến nàng sợ, nhưng ta nghĩ nàng có quyền được biết.”
“Kỳ thật, ta không phải trưởng t.ử của Bùi thị.”
“Mẫu thân ta là Lý phu nhân trong hoàng cung Biện Kinh, còn phụ thân ta chính là đương kim Thánh thượng. Mà ta, là hoàng t.ử được gởi nuôi tại Bùi gia.”
“Nàng gả cho ta, tức là hoàng t.ử phi.”
“Tương lai, chính là Thái t.ử phi… và Hoàng hậu.”
Nói đến đây, Bùi Nghiên một hơi trút sạch những lời giấu trong lòng, nhưng lại không dám nhìn thẳng vào ánh mắt của Lâm Kinh Chi.
Từ đầu hắn đã sợ khiến nàng kinh hãi. Nhưng giờ phút này, hắn cảm thấy nàng nên được biết sự thật. Nếu nàng không muốn tiến vào Biện Kinh, hắn sẽ mang nàng đi, dù là mai danh ẩn tích rời đến tận Yến Bắc, hắn cũng không hề do dự.
--------------------------------------------------













