Chiếm Lấy Ánh Trăng – Chương 90: Lên đỉnh Vu Sơn
Chiếm Lấy Ánh Trăng
Cơn sóng t//ì//n//h d//ụ//c ập đến đánh bay lý trí của Nguyên Tử Triều, y ậm ừ một tiếng:
"Ừm."
Y cúi xuống c//h//i//ế//m l//ấ//y đôi môi đỏ mọng của nàng, sau đó từ từ lướt xuống dọc
theo chiếc cổ thon dài, dễ dàng ngậm lấy đôi n//h//ũ h//o//a đã se cứng sau khi bị v//u//ố//t v//e
trêu chọc, y vừa c//ắ//n n//h//ẹ vừa nghiến làm nước bọt dính đầy hai bầu tuyết lê, khiến
cho hai nụ hoa đỏ hồng càng thêm diễm lệ.
Y vừa dịu dàng vừa thô bạo, từ trên xuống dưới rồi lại từ dưới lên trên, h//ô//n k//h//ắ//p
người nàng, cuối cùng ngậm chặt làn da m//ề//m m//ạ//i ở cổ nàng, vừa nhanh và chính
xác như dã thú đang săn mồi.
Một bên quả đào tơ c//ă//n//g t//r//ò//n bị y gặm nhấm, bên còn lại bị tay y nắm chặt, nhũ
hoa bị y m//ú//t đến đỏ bừng trông càng thêm tươi mọng ư//ớ//t á//t, cảnh tượng trước mắt
khiến cơ bụng Nguyên Tử Triều lập tức căng cứng, đôi chân kẹp chặt e//o nàng,
vòng vây giam giữ Lục Vân Tích chặt chẽ.
“Ưm...” Nàng n//ằ//m d//ư//ớ//i t//h//â//n hắn, l//ầ//n đ//ầ//u tiên nàng để mình hoàn toàn chìm đắm
trong bể dục.
Lục Vân Tích chưa từng nhận ra chuyện mây mưa Vu Sơn lại làm người ta trầm
luân đến vậy, cảm giác thoải mái dễ chịu, Nguyên Tử Triều hôn nàng như đang
nâng niu báu vật quý giá.
Nàng có thể cảm nhận rõ ràng mình được yêu thương, nhưng bên trong cơ thể nàng
từ từ dâng lên một cảm giác trống rỗng, khao khát được lấp đầy.
Nguyên Tử Triều quen lối du tẩu trên từng tấc da của nàng, những ngày đêm quấn
quýt đã giúp y hiểu rõ từng bí mật trên cơ thể nàng, ngón tay linh hoạt của y nhờ ái
dịch bôi trơn mà dễ dàng len lỏi vào bên trong nàng.
Dị vật đột ngột x//â//m n//h//ậ//p đã lấp đầy khoảng trống nhưng làm nàng hơi nhói, Lục
Vân Tích không kìm được hừ nhẹ: “Nhẹ thôi, đừng mạnh quá.”
Nguyên Tử Triều rút ngón tay ra, nâng dục căn nóng như gậy sắt mài ở cửa động,
càng cọ càng mài ra nhiều ái dịch hơn.
“Một ngón tay đã k//h//ô//n//g c//h//ị//u n//ổ//i rồi? Vậy lát nữa phải ra sao?”
Nói rồi, y đẩy nhẹ vào người nàng, nhưng không cắm hoàn toàn.
Nguyên Tử Triều t//i//ế//n v//à//o một chút rồi lại rút ra, cứ lặp đi lặp lại như vậy nhưng
không tiến sâu vào bên trong. Đường hoa nhận ra vật lạ đột kích nên co thắt mạnh
mẽ để kháng cự nhưng lại không bắt được gậy thịt như mong đợi, cơn co thắt này
làm Lục Vân Tích r//u//n r//ẩ//y tê tái, khiến nàng không thể kiểm soát được cơ thể mình,
càng trào ra nhiều m//ậ//t d//ị//c//h hơn.
Mật dích ấm nóng tưới lên quy đầu n//h//ạ//y c//ả//m, cả hai cùng thở dài một tiếng.
Nguyên Tử Triều tạm dừng một chút rồi mạnh mẽ lao vào sâu nhất, u cốc lâu ngày
chưa được khai phá càng chặt chẽ tiêu hồn, từng lớp thịt m//ề//m m//ạ//i cắt chặt dục căn
thô dài không buông, không biết đang cản trở hay mời gọi y cắm vào mạnh hơn.
Theo từng cú giã của y, hai cánh hoa bao lấy gậy thịt bên ngoài cũng run theo.
“Ah... nhẹ thôi, nhẹ thôi Nguyên Tử Triều!” Trán Lục Vân Tích đẫm mồ hôi, mu
bàn chân nàng căng cứng kẹp chặt e//o y để ngăn cản sự x//â//m n//h//ậ//p.
Nhưng hành động đó lại khiến hông nàng nâng cao, giúp y đ//â//m vào sâu hơn.
“Nàng gọi mời như vậy làm ta càng không thể kiểm soát được.”
Giọng Nguyên Tử Triều khàn khàn hoàn toàn bị d//ụ//c v//ọ//n//g nhấn chìm, y t//h//ở d//ố//c
bóp chặt e//o nàng, liên tục lao vào một hơi mấy trăm lần.
Cửa động đã chuyển sang màu trắng, thật t//ê d//ạ//i, bên trong hoa tâm đã bị giã mềm
nhũn, ái dịch bay tứ tung.
Lục Vân Tích đắm chìm trong biển tình, thấy mình như một chiếc thuyền nhỏ lạc
lõng giữa đại dương, chỉ biết bám chặt lấy y khi sóng gió ập đến.
Trong ký ức của Nguyên Tử Triều, những lần l//à//m t//ì//n//h thỏa mãn như thế này
không nhiều, những lần hiếm hoi đó đều tạo ra từ những mưu kế của nàng, lúc lâm
trận sung sướng đê mê bao nhiêu thì khi thanh tỉnh càng thêm tàn khốc bấy nhiêu.
Nhưng lần này thì khác.
Y đã mất tự do, ngoài tình yêu còn sót lại, nàng có thể c//h//i//ế//m đ//o//ạ//t gì từ hắn nữa?
“Vân Tích, Vân Tích...” Nguyên Tử Triều dịu dàng gọi tên nàng, nhưng động tác
bên dưới vẫn không giảm lực, mỗi cú giã vào đều mạnh mẽ tới tận cùng, hai tay y
mò mẫm lên, bóp lấy vai nàng, nâng nửa người nàng lên, rồi ôm nàng vào lòng.













