Chiếm Lấy Ánh Trăng – Chương 64: Bão táp trong khuê phòng
Chiếm Lấy Ánh Trăng
Sau khi không còn bị cản trở nữa, ngón tay Nguyên Tử Triều móc ra không ít mật
dịch, y bấm nhẹ vào cánh hoa bên trong, không ngờ lại rơi xuống thêm nhiều dịch
hoa hơn.
Bị y cày cấy n//h//i//ề//u l//ầ//n rồi mà t//i//ể//u h//u//y//ệ//t vẫn chặt chẽ như vậy, tựa như độc dược trí
mạng làm y trầm mê.
Dường như có uống trăm ngàn lần vẫn không đủ.
Khi đè nàng dưới thân, y chỉ muốn làm dã thú, không bị luân lý đạo đức t//r//ó//i buộc,
cũng không bị ảnh hưởng bởi bất kỳ quan điểm thế tục nào, y lao thẳng vào, giã
đến nỗi làm mắt nàng rưng rưng, cả t//h//â//n t//h//ể và linh hồn nàng chỉ có một mình y
mới được.
Tay Nguyên Tử Triều đ//â//m nhanh hơn, cả hai miệng nhỏ ướt đẫm, ngón tay y dính
đầu chất dịch ấm áp, dù chưa dùng cự long x//â//m n//h//ậ//p vào người nàng nhưng cả
người vẫn dâng lên k//h//o//á//i c//ả//m lâng lâng.
Vô tình chọc sâu vào đ//â//m trúng họng nàng, Lục Vân Tích căng thẳng c//ắ//n ngón tay
ngăn động tác của y, nhưng cái c//ắ//n này lại làm Nguyên Tử Triều mất lý trí.
“Hừ..” Hơi đau nhưng rất sướng, y thoải mái hừ một tiếng, rút ngón tay ra, nâng
cậu nhỏ cương cứng dán vào động nhỏ của nàng.
Khi bị vật lạ x//â//m n//h//ậ//p, bụng nhỏ của nàng trở nên căng cứng, Lục Vân Tích cong
người muốn thoát ra nhưng động tác này lại làm m//ô//n//g nàng nâng lên cao, Nguyên
Tử Triều cũng dễ dàng t//i//ế//n v//à//o sâu hơn.
Bàn tay y nhào nặn thưởng thức cặp đào tơ căng mọng, Nguyên Tử Triều thoả mãn
cười khẽ: “Trốn ta à? Sao lại giống như xin ta cắm vào sâu hơn vậy?”
Nói xong, y lại cong e//o đẩy mạnh vào sâu hơn.
Quy đầu va vào nhuỵ hoa, Lục Vân Tích cảm thấy mắt và chóp mũi cay cay, cảm
giác kích thích mãnh liệt như vậy khiến người nàng không thoải mái lắm, nàng thở
dốc xin tha: “Ưm... nhẹ một chút.”
“Lần sau đừng nói câu này nữa.” Nguyên Tử Triều tiếp tục giã vào, thì thầm bên
tai nàng: “Lần nào nàng cũng nói nhẹ chút nhưng phía dưới lại s//i//ế//t c//h//ặ//t dục căn
của ta như đang nói dùng sức một chút.”
Nghe thấy những lời d//â//m đ//ã//n//g lớn mật này, đường hoa dưới thân co bóp dữ dội,
hai cánh hoa mấp máy đóng mở, Lục Vân Tích c//ắ//n chặt môi nhưng t//i//ế//n//g r//ê//n rỉ vẫn
thoát ra từ kẽ răng.
“Ưm... A...”
Nguyên Tử Triều đẩy sâu đến tận cùng, hạn không thể chôn mình vào trong thân
thể nàng mới cam lòng, khi đã đ//â//m đến tận đáy rồi nhưng vẫn không vội rời đi mà
lại bắt đầu nghiền ép bên trong.
Nơi đó như có cái miệng nhỏ m//ú//t chặt gậy thịt không cho y rời đi.
Hang ổ ấm áp ẩm ướt như vậy đúng là nơi cư ngụ tốt nhất của cự long, y chỉ muốn
mãi mãi ở đó.
Dưới kích thích mãnh liệt, từ đường hoa trào ra một luồng m//ậ//t d//ị//c//h xối thẳng lên
quy đầu đã nóng hổi, hình như nó lại to ra thêm một chút...
Lục Vân Tích nhận ra y đã dừng lại, sợ y lại nổi điên bắn ở trong nên đưa khuỷu
tay chọc vào người y: “Đừng bắn ở trong.”
“Vì sao?” D//ụ//c v//ọ//n//g đã xông lên thẳng đầu Nguyên Tử Triều, đầu óc ngập tràn
hình ảnh hạnh phúc ngọt ngào trong tương lai, “Ngày mai chiếu thư sẽ đến, trên
thực tế hay trên danh nghĩa thì nàng đều là nữ nhân của ta, dù có hài tử cũng không
vi phạm lễ nghĩa."
Nghe thấy y nói mà Lục Vân Tích càng sợ, đầu óc xoay nhanh, bỗng nghĩ ra cớ:
“Phụ thân ta cả đời tuân thủ lễ giáo nghiêm ngặt, nếu chưa thành hồn mà có con sẽ
không được người phù hộ.”
Nhớ đến ngày ấy Lục Bá Giai hùng hồn khảng khái đ//â//m vào cột Thái An Điện
chết, trong lòng Nguyên Tử Triều dao động, cảm thấy như y đã nợ Lục Vân Tích.
Y không tin vào điều đó nhưng nếu Lục Vân Tích tin thì cũng không sao.
Vì vậy y bỗng rút cự long ta, để giữa kẽ m//ô//n//g nàng cọ qua cọ ra, cuối cùng bắn ra
ngoài.
Lục Vân Tích buông tảng đá trong lòng xuống.
Hình như có tiếng đao kiếm va chạm bên ngoài, còn có tiếng người nói chuyện.
“Tiếng gì vậy?”
Nàng lo lắng hỏi.
Nguyên Tử Triều an ủi nàng: “Đừng sợ, bên ngoài có ám vệ canh gác, chắc là có
người muốn đột nhập nhưng bị phát hiện.”
Nói xong y định ra ngoài nhưng Lục Vân Tích ngăn lại: “Đã gây ra động tĩnh vậy
nếu người nhà họ Lục cũng ở đó rồi thấy người thì không hay lắm, để ta đi xem
thử.”
Nguyên Tử Triều vốn định hỏi có gì không hay nhưng Lục Vân Tích đã nhanh
chóng mặc xiêm y rồi đi ra ngoài, y nhìn theo bóng dáng nàng thướt tha, nghĩ đến
cảnh vừa rồi b//ắ//n t//i//n//h làm người nàng nhớp nháp, dưới lớp váy áo kia, nàng còn
chưa mặc nội khố, y lại căng thẳng trong lòng.
Mở hé cửa sổ, cẩn thận lắng nghe động tĩnh bên ngoài.
Đem cửa sổ xốc lên một cái tiểu phùng, cẩn thận nghe bên ngoài động tĩnh.
Khi Lục Vân Tích đến gần thì nhận ra người đang ngồi trên đất lại là Lục Ngụ
Trình, nhớ đến cuộc gặp gỡ không mấy vui vẻ vào tối nay, nàng khẽ nhíu mày, vẫy
tay ra lệnh cho hai ám kệ lui xuống.













