Chương trước
Chương sau
Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

Chiếm Lấy Ánh Trăng – Chương 62: Nghe theo nàng hết

Chiếm Lấy Ánh Trăng

Tác giả: Đang cập nhật
Lượt đọc: 1
Đề cử: 0
Bình luận: 0

Sau bữa tối, Lục Vân Tích ngồi bên bàn viết gần cửa sổ, tựa cằm suy tư. Nàng nhớ

lại quãng thời gian đã qua, dường như nàng luôn phải đổi liên tục từ nơi này sang

nơi khác, không ngừng thích nghi với môi trường mới.

Từ Thuỵ vương phủ đến quân doanh, từ quân doanh đến Giáo Phường Tư, rồi từ

Giáo Phường Tư vào cung, và bây giờ lại đến nhà họ Lục.

Trong vòng luẩn quẩn này, ngày nào cũng đối mặt với hiểm nguy, tất cả chỉ để tồn

tại.

Nhưng sống để làm gì? Lục Vân Tích bỗng cảm thấy mơ hồ...

Nàng cúi đầu, ngón tay khẽ xoay chiếc khuyên đồng trên ngăn kéo, không biết

nghĩ đến điều gì mà cả người căng thẳng, bỗng nàng hơi dùng lực, vô tình làm

khuyên đồng và cả chiếc khoá rơi ra.

Nàng mở ngăn kéo, cố gắng lắp lại chiếc khoá, nhưng lại phát hiện đinh ốc đã bị gỉ

sét từ lâu, vừa rồi nàng mạnh tay đã làm nó gãy hẳn, muốn sửa lại dường như là

điều không thể.

Trong ngăn kéo có vài quyển tập, ban đầu Lục Vân Tích chỉ tiện tay lật xem,

không ngờ lại bị cuốn lấy và đọc cẩn thận.

Những quyển này đều là do Lục Ngụ Trình viết, phần đầu đa số là nhận xét của y

về một số chính lệnh của triều đại trước và quan điểm về cách trị quốc, phần sau là

những phong tục tập quán các nơi y đã ghi chép khi đi du hành qua các châu, trong

đó không thiếu nhiều chuyện kỳ lạ và thú vị.

Đọc một lúc, Lục Vân Tích hơi buồn ngủ, nhưng những phong tục và câu chuyện

ly kỳ trong sách quá hấp dẫn, nàng đọc vẫn chưa đã, nàng cầm quyển tập đến

giường, định tựa vào đầu giường đọc đến khi ngủ thiếp đi.

Một cơn gió thổi qua, không biết là cửa chính hay cửa sổ phát ra tiếng kẽo kẹt.

Đột nhiên phía sau lưng ấm lên, Lục Vân Tích không giữ được thăng bằng, cả

người ngã xuống giường.

“Đang đọc gì mà còn chưa ngủ?” Nguyên Tử Triều lấy quyển tập trên tay nàng,

nhìn vào bìa sách.

Lục Vân Tích sợ hãi định hét lên nhưng khi nghe thấy giọng nói này thì đã nhận ra

người đứng sau mình, trong lòng thoáng thả lỏng, tuy nhiên cảm giác an tâm này

lại khiến nàng cảm thấy không thoải mái.

Sao lại có cảm giác quen thuộc với hắn chứ.

“Ngươi không hiểu đâu, trả lại cho ta.” Nàng vươn tay định giật lại.

Lại bị Nguyên Tử Triều ôm nàng vào lòng, hai người cùng ngã lên giường,

Nguyên Tử Triều một tay ôm chặt lấy nàng, tay kia thì giơ cao quyển sách, tâm

trạng rất vui vẻ: “Ai nói ta không hiểu, đây chẳng phải là “Phong Cảnh Chí” sao.”

“Ngươi...” Lục Vân Tích quay mặt lại nhìn y, hơi thở ấm áp nhẹ nhàng phả lên má

y, nàng quên cả việc vùng ra để khỏi tư thế mập mờ này, mặt đỏ bừng, “Ngươi biết

chữ!”

Nguyên Tử Triều gật đầu, dường như còn sợ nàng không tin, đọc một đoạn: “Năm

Thăng Long thứ mười, mới ban hành thuế hộ và thuế đinh...”

“Được rồi, đừng đọc nữa!” Mặt Lục Vân Tích nóng lên, nhớ lại vài ngày trước

mình đã chép tay bài hịch văn bố cáo tội ác nghịch tặc của phụ thân, lúc đó còn

nghĩ Nguyên Tử Triều không biết chữ, lừa y nói đó là lời chúc mừng, giờ nghĩ lại

chỉ cảm thấy xấu hổ.

Cẩu hoàng đế này tâm cơ quá nặng, rõ ràng biết chữ mà lại lừa nàng không biết

chữ!

Nguyên Tử Triều nhìn vào, không ít quan điểm thực sự rất sắc sảo, nhưng Lục Vân

Tích cũng thích sao? Y ngạc nhiên nhìn vào bìa sách: “Nhưng tại sao lại gọi là

“Phong Cảnh Chí”, đúng ra nên là “Trị Quốc Sách” mới đúng.”

Lục Vân Tích kinh ngạc trước sự thay đổi của y, trong ấn tượng của nàng, Nguyên

Tử Triều chỉ là một kẻ thô lỗ dựa vào sức mạnh mà giành thiên hạ, nhưng không

ngờ y lại có thể hiểu được những gì Lục Ngụ Trình viết.

Nàng giữ tay y, lật lại vài trang, chỉ vào đoạn mình vừa bắt đầu đọc và giải thích:

"Ta cũng không biết tại sao lại gọi là “Phong Cảnh Chí”, nhưng từ đoạn này đúng

là giới thiệu phong tục tập quán...”

Nói đến chủ đề mình hứng thú, ngón tay của nàng lướt qua những dòng chữ, hiếm

khi nàng cởi mở: “Thế giới này thực sự tồn tại nơi nữ nhân làm chủ, ở các làng xa

xôi của Nam Châu, tộc trưởng đều là nữ nhân, tất cả nam nhân phải nghe lệnh nữ

nhân.”

Nguyên Tử Triều bất mãn vì sự chú ý của nàng vẫn chỉ đặt vào quyển sách, y đến

đây mà nàng còn vương vấn đến mấy dòng chữ trong sách kia, liền ném quyển

sách lên bàn, xoay người dậy, nhìn nàng cười.

“Có gì lạ đâu, nếu nàng muốn thì sau này ta cũng có thể nghe theo nàng hết.”

Nhìn vào đôi mắt trong veo của nàng, Nguyên Tử Triều cảm thấy những phiền

muộn đều tan biến, cúi đầu hỏi: “Hôm nay ở cùng họ có vui không? Lần trước

nàng nói muốn Lục Ngụ Trình trở về, chắc mấy ngày này hắn cũng đã về rồi.”

Nghĩ đến người ca ca kỳ lạ kia, Lục Vân Tích hừ lạnh: “Hắn đã về rồi, tối nay còn

ăn cơm cùng nhau, đúng là ra vẻ, còn muốn lập quy củ với ta nữa.”

Nguyên Tử Triều nhíu mày: "Hắn khi dễ nàng sao?”

“Cũng không hẳn.” Lục Vân Tích vội vàng giải thích, nàng nhớ lại lần trước

Nguyên Tử Triều nói sẽ móc tim, chặt ngón tay người khác, hình ảnh đó vẫn khiến

nàng sợ hãi.

“Ta buồn ngủ rồi, muốn ngủ.” Nàng kéo chăn lên, nhưng đột nhiên bị cái gì đó

đ//â//m vào, nàng lấy ra xem, thì ra trong chăn còn giấu một con diều.

Bình Luận

Chương trước
Chương sau

Truyện hợp gu để đọc tiếp

Đang hiển thị truyện cùng gu với nội dung bạn đang đọc để giữ tốc độ tải và SEO ổn định.

Chương 1: Diễn biến mới

Danh sách chương

Chương 1: Tiết tử
Chương 2: Vừa có trò hay
Chương 3: Thoát khỏi miệng hổ
Chương 4: Chỉ là súc sinh mà thôi
Chương 5: Thì ra nàng tên Lục Vân Tích
Chương 6: Hình xăm Ký Nô
Chương 7: Phủ đầu ra oai
Chương 8: Sáng ngộ đạo, tối chết không hối tiếc
Chương 9: Bị bắt cóc
Chương 10: Cách xa Lục tiểu thư chút
Chương 11: Ghen tuông
Chương 12: Ngươi thủ tiết vì ai?
Chương 13: Lẻn vào phòng nàng
Chương 14: Thế tử, đã lâu không gặp
Chương 15: Sung làm quân kỹ
Chương 16: Thà làm ngọc vỡ
Chương 17: Bây giờ ta thật sự đã thành người cô độc
Chương 18: Ký ức đen tối
Chương 19: Song hỷ lâm môn
Chương 20: Bị tiện nô phá thân
Chương 21: M//ấ//t k//h//ố//n//g c//h//ế
Chương 22: Đòi công đạo
Chương 23: Như lục bình trôi
Chương 24: Đại ca ta là Nguyên Tử Triều
Chương 25: Cầu bệ hạ thành toàn
Chương 26: Trả đũa ác nữ
Chương 27: Phải tìm được nàng
Chương 28: Bệ hạ cho mời Lục tiểu thư
Chương 29: Nói, ai c//h//ạ//m v//à//o nàng?
Chương 30: Cửu biệt gặp lại
Chương 31: Là mộng hay thật?
Chương 32: Rốt cuộc ngươi là người hay quỷ?
Chương 33: Ta không thích nàng gọi tên nam nhân khác
Chương 34: Ngươi là kẻ điên
Chương 35: Tử Triều, đừng đi
Chương 36: Đồ lừa gạt, ngươi bảo sẽ nhẹ mà
Chương 37: Ta muốn nàng chủ động
Chương 38: Cảm xúc rối ren
Chương 39: Lấy bạo trị bạo
Chương 40: Cảnh xưa tái hiện
Chương 41: Vượt qua ngày thứ hai
Chương 42: Tha cho ngươi lần cuối
Chương 43: Đê tiện
Chương 44: Ba ngày không đủ
Chương 45: Ta tuyệt đối sẽ không buông tay nàng
Chương 46: Tán tụng tân đế
Chương 47: Diễn kịch
Chương 48: Vì nàng hoá thú
Chương 49: Thế trận bế tắc
Chương 50: Trong lòng nàng chỉ có thể có ta
Chương 51: Lá bài của ác nữ
Chương 52: Tù nhân
Chương 53: Nàng thương hại ta đi
Chương 54: Ta điên rồi, nàng hối hận không?
Chương 55: Tiểu súc sinh
Chương 56: Bệ hạ, nằm xuống đi
Chương 57: Nàng là thê tử duy nhất của Nguyên Tử Triều ta
Chương 58: Đích tử Lục gia
Chương 59: Ngọn lửa đè nén
Chương 60: Thơ đề trên diều
Chương 61: Một ngày không gặp
Chương 62: Nghe theo nàng hết
Chương 63: Yêu đương vụng trộm
Chương 64: Bão táp trong khuê phòng
Chương 65: Không đánh không quen
Chương 66: Kiểm tra
Chương 67: Tình tựa xiềng xích
Chương 68: Nàng có sợ phải tuẫn táng không?
Chương 69: Gà chó lên trời
Chương 70: Ám chỉ
Chương 71: Ta đến với nàng hoặc nàng đến với ta
Chương 72: Hành vi mờ ám
Chương 73: Làm sao mới có được nàng?
Chương 74: Nguyện chết vì nàng
Chương 75: T//h//u//ố//c m//ê
Chương 76: Phong toả cổng thành
Chương 77: Giao dịch với Triệu Ngọc Nhi
Chương 78: Bắt đầu cuộc sống mới
Chương 79: Đường đến Tây Lâm Quốc
Chương 80: Đêm dài lắm mộng
Chương 81: Nguyên Tử Triều, đừng thua chúng
Chương 82: Gặp lại người quen cũ
Chương 83: Triều đình dậy sóng
Chương 84: Trả Lục Vân Tích cho ta
Chương 85: Tuẫn tình
Chương 86: Sủng phi duy nhất
Chương 87: Giao dịch với hoàng đế Bắc Mạc
Chương 88: Nước mắt nam nhân
Chương 89: Tình nguyện sa vào
Chương 90: Lên đỉnh Vu Sơn
Chương 91: Thử thích ta được không?
Chương 92: Bước ngoặt bất ngờ
Chương 93: Quân đoạt thê thần
Chương 94: Cá đã c//ắ//n câu
Chương 95: Vân Tích báo thù
Chương 96: Một người phải chết
Chương 97: Trả nàng tự do
Chương 98: Động tình
Chương 99: Mạo danh
Chương 100: Nói thật
Chương 101: Nguyên Tử Triều, đừng đi
Chương 102: Bắt tay làm hoà
Chương 103: Cùng tiến về phía trước (hoàn chính văn)
Chương 104: Lời hẹn kiếp sau (ngoại truyện)

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số Hạt bạn muốn ủng hộ:

Bạn cần đăng nhập để ủng hộ tại đây.
100 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
200 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
500 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
1.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
2.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
5.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu

Hoặc nhập số Hạt tùy chọn:

Bạn tặng:0 Hạt
Phí duy trì nền tảng (30%):0 Hạt
Tác giả nhận:0 Xu

Hệ thống thu phí để duy trì vận hành (server, băng thông, phát triển).

Báo lỗi chương

Đang báo lỗi:
Chiếm Lấy Ánh Trăng
Chương 62: Nghe theo nàng hết

Vui lòng chọn loại lỗi:

0/2000

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Tự cuộn
Chương 62: Nghe theo nàng hết
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...