Chương trước
Chương sau
Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

Chiếm Lấy Ánh Trăng – Chương 60: Thơ đề trên diều

Chiếm Lấy Ánh Trăng

Tác giả: Đang cập nhật
Lượt đọc: 2
Đề cử: 0
Bình luận: 0

Y ngậm lấy đôi môi đó, từ từ thưởng thức như đang ăn kẹo ngọt, chẳng bao lâu

môi đỏ đã bị y hôn sưng thành đỏ mọng, sao khi thả lỏng ra một chút, có thể nghe

thấy tiếng t//h//ở d//ố//c của cả hai, Nguyên Tử Triều mò tay xuống dưới váy...

Hoa huyệt cũng ư//ớ//t á//t như môi đỏ chờ y đến nhấm nháp.

Lại một lần nữa bị y đ//è x//u//ố//n//g thân, người nàng đong đưa theo động tác k//ị//c//h l//i//ệ//t

của y, nhưng trái tim lại bình lặng không gợn sóng, Lục Vân Tích bỗng cảm thấy

mình thật sự giống như một con diều...

Một trận gió lớn thổi qua, dây diều bị đứt, cơ thể nàng bắt đầu m//ấ//t k//h//ố//n//g c//h//ế, trôi

theo gió không biết sẽ rơi vào đâu.

Trên con diều còn có một câu thơ nàng viết:

“Ta không còn vương chuyện nhân gian mà cầu trường an cả đời.”

*

Lục gia.

Đêm đã khuya, Lục Ngụ Trình nhân lúc không ai để ý đã lén lút về viện của mình.

Y nằm trên chiếc giường quen thuộc, nhưng hôm nay mẫu thân đã dặn dò kỹ càng

sau này nơi này sẽ thuộc về vị muội muội sắp trở thành hoàng hậu kia, y không

nhịn được hừ lạnh một tiếng: “Đúng là tu hú chiếm tổ, để ta xem đó là nhân vật thế

nào.”

Bỗng nhiên nhớ ra gì đó, y lo lắng không biết đám người dọn đồ có làm mất bảo

bối của mình không!

Lục Ngụ Trình lập tức bật dậy, mở tủ sách ra lục lọi, may quá, vẫn còn ở đây!

Y lại quay về giường nằm, cầm chiếc diều nhỏ suy nghĩ ngẩn ngơ, không biết tiểu

cô nương đó hiện giờ ra sao, sao lại viết những áng thơ bi thương đến vậy.

Nhớ ngày đó, y đang nằm dưới gốc cây tận hưởng ánh nắng, thấy một tiểu cô

nương đang thả diều ở xa. Sau đó một trận gió thổi qua, sợi dây trong tay nàng ấy

không biết sao lại đứt, tiểu cô nương ngồi xổm xuống đất khóc rất thương tâm.

Nàng mặc trang phục của ni cô nhưng lại để tóc, không biết là tiểu thư nhà ai đi

thanh tu.

Lục Ngụ Trình thở dài, nghĩ bụng sẽ giúp nàng ấy tìm lại chiếc diều, nhưng đến lúc

tìm thấy thì người đã không còn ở đó.

Trên diều viết một câu “Ta không còn vương chuyện nhân gian mà cầu trường an

cả đời” khiến y thở dài, tuổi còn nhỏ mà sao lại đa sầu đa cảm như vậy?

Chữ trên đó rất đẹp, y không nỡ vứt đi, lúc về phủ cũng tiện tay ném vào trong xe

ngựa.

Người hầu thu dọn hành lý đã đặt lại con diều nguyên vẹn trên bàn y.

Lục Ngụ Trình nghĩ ngợi một chút, cầm bút lên đề thêm một câu phía dưới:

“Ta muốn gặp nhau nhưng chẳng biết, không biết chốn nào là ngày về."

Đang chìm đắm trong hồi ức, không biết tiểu cô nương ấy hiện giờ ở đâu, liệu có

còn nhớ đến chiếc diều này không, đột nhiên cửa bị đẩy ra, tiếng hét chói tai Lục

phu nhân vang lên, làm Lục Ngụ Trình giật mình vội nhét chiếc diều vào chăn, bò

dậy, ngồi xuống ghế, cố tỏ ra bình tĩnh: “Mẫu thân làm con sợ muốn chết.”

Lục phu nhân bước đến túm lấy y: “Ta còn thắc mắc sao đèn còn sáng, con có

phòng không ngủ mà chạy đến đây làm gì!”

Sao đèn còn sáng thế này, con không ngủ ở phòng của mình mà chạy đến đây làm

gì!"

Vẻ mặt Lục Ngụ Trình bất đắc dĩ: "Đây là phòng của con, con đã ngủ ở đây hai

mươi mấy năm rồi, đêm khuya mộng du nên tìm lại chỗ này thôi."

"Con đó! Hai mươi mấy tuổi đầu rồi mà còn nói lừa mẫu thân hả?" Lục phu nhân

thở dài, kéo tay y đi ra ngoài, “Mẫu thân biết con không vui, nhưng đây cũng là

chuyện chẳng đặng, đừng giận phụ thân con nữa, dòng họ chúng ta ba đời chưa có

ai làm quan quá ngũ phẩm, ông ấy cũng chỉ Lục gia, vì con thôi."

Nói xong, Lục phu nhân vỗ tay con trai: "Những năm qua con ít khi ở nhà, chạy đi

khắp nơi, phụ thân con ngoài miệng không nói ra nhưng trong lòng vẫn lo lắng cho

con. Lần này tuy có chút kỳ lạ nhưng dù sao cũng là một cơ hội..."

"Mẫu thân, mẫu thân đừng nói nữa, chuyện này khác mà." Lục Ngụ Trình xua tay,

"Con hiểu ý hai người rồi, vài ngày nữa con sẽ đi, tuyệt đối không ở nhà làm

chướng mắt, được chưa!"

“A... Ngụ Trình!!”

Còn chưa kịp nói hết câu, người đã đi xa rồi. Lục phu nhân cau mày, vẫn chưa kịp

dặn dò nó ngày mai đừng có đi lung tung trong nhà, sao nó đã chạy mất tiêu rồi?

*

Lúc Lục Vân Tích đến nơi, Lục Hòa Chương và Lục phu nhân đứng ở cửa nghênh

đón, đợi nàng bước xuống xe, cả hai cũng bước đến đón.

Nàng đã gặp Lục phu nhân rồi nhưng đây là l//ầ//n đ//ầ//u tiên gặp Lục Hòa Chương.

Trước đây đã nghe phụ thân nhắc đến cái tên này nhưng chưa từng gặp người thật.

Nhìn thấy ông mặc quan phục của Ngự sử đài, trong thoáng chốc Lục Vân Tích

tưởng mình được lại phụ thân, sống mũi cay cay.

Lục Hòa Chương không giống Lục phu nhân, không dễ gì bỏ mặt mũi xuống, cũng

ngại trợn mắt nói dối, chỉ lặng lẽ nói một câu: "Đã đến rồi thì cứ coi như ở nhà

mình, đừng khách sáo."

Lần này chỉ là ở lại vài đêm nên nàng cũng không mang theo nhiều hành lý. Sau

khi đặt đồ xuống, vợ chồng Lục gia liền dẫn nàng đi dùng bữa.

Bữa ăn đơn giản gồm bốn món và một canh, nếu không nhìn vào biểu cảm của ba

người trên bàn thì trông thật giống một bữa cơm gia đình bình thường.

Lục Vân Tích ăn được vài miếng đã thấy no, nàng không có tâm trạng để chuyện

trò với vợ chồng Lục Hòa Chương. Ai biết rõ đang làm cho ra vẻ nên cũng không

cần bồi đắp tình cảm làm gì cả.

Vừa đặt bát xuống, bên ngoài truyền đến một giọng nam trong trẻo:

"Ăn cơm mà không gọi con, cha mẹ thật sự thương muội muội mà không thương

con."

Bình Luận

Chương trước
Chương sau

Truyện hợp gu để đọc tiếp

Đang hiển thị truyện cùng gu với nội dung bạn đang đọc để giữ tốc độ tải và SEO ổn định.

Chương 1: Diễn biến mới

Danh sách chương

Chương 1: Tiết tử
Chương 2: Vừa có trò hay
Chương 3: Thoát khỏi miệng hổ
Chương 4: Chỉ là súc sinh mà thôi
Chương 5: Thì ra nàng tên Lục Vân Tích
Chương 6: Hình xăm Ký Nô
Chương 7: Phủ đầu ra oai
Chương 8: Sáng ngộ đạo, tối chết không hối tiếc
Chương 9: Bị bắt cóc
Chương 10: Cách xa Lục tiểu thư chút
Chương 11: Ghen tuông
Chương 12: Ngươi thủ tiết vì ai?
Chương 13: Lẻn vào phòng nàng
Chương 14: Thế tử, đã lâu không gặp
Chương 15: Sung làm quân kỹ
Chương 16: Thà làm ngọc vỡ
Chương 17: Bây giờ ta thật sự đã thành người cô độc
Chương 18: Ký ức đen tối
Chương 19: Song hỷ lâm môn
Chương 20: Bị tiện nô phá thân
Chương 21: M//ấ//t k//h//ố//n//g c//h//ế
Chương 22: Đòi công đạo
Chương 23: Như lục bình trôi
Chương 24: Đại ca ta là Nguyên Tử Triều
Chương 25: Cầu bệ hạ thành toàn
Chương 26: Trả đũa ác nữ
Chương 27: Phải tìm được nàng
Chương 28: Bệ hạ cho mời Lục tiểu thư
Chương 29: Nói, ai c//h//ạ//m v//à//o nàng?
Chương 30: Cửu biệt gặp lại
Chương 31: Là mộng hay thật?
Chương 32: Rốt cuộc ngươi là người hay quỷ?
Chương 33: Ta không thích nàng gọi tên nam nhân khác
Chương 34: Ngươi là kẻ điên
Chương 35: Tử Triều, đừng đi
Chương 36: Đồ lừa gạt, ngươi bảo sẽ nhẹ mà
Chương 37: Ta muốn nàng chủ động
Chương 38: Cảm xúc rối ren
Chương 39: Lấy bạo trị bạo
Chương 40: Cảnh xưa tái hiện
Chương 41: Vượt qua ngày thứ hai
Chương 42: Tha cho ngươi lần cuối
Chương 43: Đê tiện
Chương 44: Ba ngày không đủ
Chương 45: Ta tuyệt đối sẽ không buông tay nàng
Chương 46: Tán tụng tân đế
Chương 47: Diễn kịch
Chương 48: Vì nàng hoá thú
Chương 49: Thế trận bế tắc
Chương 50: Trong lòng nàng chỉ có thể có ta
Chương 51: Lá bài của ác nữ
Chương 52: Tù nhân
Chương 53: Nàng thương hại ta đi
Chương 54: Ta điên rồi, nàng hối hận không?
Chương 55: Tiểu súc sinh
Chương 56: Bệ hạ, nằm xuống đi
Chương 57: Nàng là thê tử duy nhất của Nguyên Tử Triều ta
Chương 58: Đích tử Lục gia
Chương 59: Ngọn lửa đè nén
Chương 60: Thơ đề trên diều
Chương 61: Một ngày không gặp
Chương 62: Nghe theo nàng hết
Chương 63: Yêu đương vụng trộm
Chương 64: Bão táp trong khuê phòng
Chương 65: Không đánh không quen
Chương 66: Kiểm tra
Chương 67: Tình tựa xiềng xích
Chương 68: Nàng có sợ phải tuẫn táng không?
Chương 69: Gà chó lên trời
Chương 70: Ám chỉ
Chương 71: Ta đến với nàng hoặc nàng đến với ta
Chương 72: Hành vi mờ ám
Chương 73: Làm sao mới có được nàng?
Chương 74: Nguyện chết vì nàng
Chương 75: T//h//u//ố//c m//ê
Chương 76: Phong toả cổng thành
Chương 77: Giao dịch với Triệu Ngọc Nhi
Chương 78: Bắt đầu cuộc sống mới
Chương 79: Đường đến Tây Lâm Quốc
Chương 80: Đêm dài lắm mộng
Chương 81: Nguyên Tử Triều, đừng thua chúng
Chương 82: Gặp lại người quen cũ
Chương 83: Triều đình dậy sóng
Chương 84: Trả Lục Vân Tích cho ta
Chương 85: Tuẫn tình
Chương 86: Sủng phi duy nhất
Chương 87: Giao dịch với hoàng đế Bắc Mạc
Chương 88: Nước mắt nam nhân
Chương 89: Tình nguyện sa vào
Chương 90: Lên đỉnh Vu Sơn
Chương 91: Thử thích ta được không?
Chương 92: Bước ngoặt bất ngờ
Chương 93: Quân đoạt thê thần
Chương 94: Cá đã c//ắ//n câu
Chương 95: Vân Tích báo thù
Chương 96: Một người phải chết
Chương 97: Trả nàng tự do
Chương 98: Động tình
Chương 99: Mạo danh
Chương 100: Nói thật
Chương 101: Nguyên Tử Triều, đừng đi
Chương 102: Bắt tay làm hoà
Chương 103: Cùng tiến về phía trước (hoàn chính văn)
Chương 104: Lời hẹn kiếp sau (ngoại truyện)

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số Hạt bạn muốn ủng hộ:

Bạn cần đăng nhập để ủng hộ tại đây.
100 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
200 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
500 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
1.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
2.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
5.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu

Hoặc nhập số Hạt tùy chọn:

Bạn tặng:0 Hạt
Phí duy trì nền tảng (30%):0 Hạt
Tác giả nhận:0 Xu

Hệ thống thu phí để duy trì vận hành (server, băng thông, phát triển).

Báo lỗi chương

Đang báo lỗi:
Chiếm Lấy Ánh Trăng
Chương 60: Thơ đề trên diều

Vui lòng chọn loại lỗi:

0/2000

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Tự cuộn
Chương 60: Thơ đề trên diều
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...