Chiếm Lấy Ánh Trăng – Chương 55: Tiểu súc sinh
Chiếm Lấy Ánh Trăng
Giờ phút này hai tay Lục Vân Tích bị t//r//ó//i chặt sau lưng không thể nhúc nhích,
nàng nghe thấy tiếng vải bị xé ra, sau đó dưới thân chợt lạnh, Nguyên Tử Triều như
kẻ điên xé rách vạt áo nàng.
Đột nhiên y bật cười, hai tay y g//h//ì c//h//ặ//t vai nàng rồi đè nàng lên bàn tròn, vỗ vào
cặp m//ô//n//g tròn lẳn trần trụi của nàng.
“Nhìn này, có giống như đang vểnh m//ô//n//g chờ ta làm nàng không?”
“Mau thả ta ra, đồ súc sinh nhà ngươi!” Tư thế nhục nhã này làm nàng vừa xấu hổ
vừa giận dữ.
Một vật cứng n//ó//n//g b//ỏ//n//g chọc vào giữa cặp đào đẫy đà rồi cọ xát liên lục làm đỏ da
thịt nàng, sắc mặt Lục Vân Tích tái nhợt.
Nàng biết như vậy thôi y sẽ không thoả mãn, chắc chắn sẽ điên cuồng xâm chiếm
cơ thể nàng.
Quy đầu cọ vào cửa động, u cốc khô cằn không một chút nước, Nguyên Tử Triều
không vui, y cau mày, trực tiếp đút ngón tay vào động nhỏ rồi lặp đi lặp lại động
tác thọc vào rút ra.
Đường vào nhỏ hẹp, không có m//ậ//t d//ị//c//h bôi trơn nên ngón tay di chuyển khó khăn,
sau khi ra vào mấy chục lượt vẫn không đủ bôi trơn, y quyết định rút ngón tay ra,
chọc vào miệng nàng quấy loạn.
Lục Vân Tích nếm ra vị mặn mặt trong miệng, nàng lập tức nhận ra ngón tay đó
vừa đưa đẩy dưới hạ thân mình, cảm giác dợn dợn làm nàng nôn khan vài tiếng.
Nàng c//ắ//n mạnh vào ngón tay kia không buông ngăn cản sự x//â//m n//h//ậ//p trái phép.
Nguyên Tử Triều không nói lời nào, ngón trỏ bị c//ắ//n không xi nhê gì với y, y dùng
ngón giữa và ngón cái nâng mặt nàng lên, chỉ hơi dùng sức đã dễ dàng buộc nàng
hé răng buông ra.
Đây là p//h//ả//n k//h//á//n//g sao? Chỉ là mèo nhỏ gãi ngứa thôi.
Mặt bị y bóp làm Lục Vân Tích hé mở thành hình tròn nhỏ, ngón trỏ y tiếp tục
quậy loạn thọc vào rút ra rồi đánh vòng tròn quanh đầu l//ư//ỡ//i nàng.
Nước bọt trong miệng không kịp nuốt xuống làm ngón tay kia ướt sũng, Nguyên
Tử Triều rút ngón tay ra, đầu ngón tay dính nước ư//ớ//t á//t lấp lánh.
Tay y mò xuống dưới bôi lên cửa động, lập tức nơi đó được bôi trơn.
Khi gậy thịt thô to t//i//ế//n v//à//o, toàn bộ thân dưới của nàng đau như bị người ta đục,
nàng không phân biệt thứ dính trên mặt là nước mắt hay nước bọt của mình.
Tư thế làm từ đằng sau làm nơi giao hợp của hai người dính chặt hơn, hai chân
Nguyên Tử Triều kẹp chặt hông nàng, cố định tư thế cuộn tròn của nàng, mạnh mẽ
lao vào lút cán mang lại cho y k//h//o//á//i c//ả//m cực hạn, lần nào cũng chạm đến tận cùng.
Y giã hùng hục làm tầng tầng lớp lớp mị thịt dâng trào như bị sóng biển cuốn trôi,
ái dịch dần trào ra, cuối cùng y cũng cười thỏa mãn.
“Đồ lừa đảo, không yêu ta mà chảy nhiều nước vậy à?”
Y đóng cọc lia lịa làm Lục Vân Tích quay cuồng thấy trời đất tối tăm, nàng bị đè
lên bàn không thể đứng dậy được, e//o nhỏ bị tay y giữ chặt, cơ thể không kiểm soát
được đong đưa theo động tác giã vào điên cuồng của y.
Khóc lóc cầu cứu cũng vô dùng, cho dù bên ngoài có người nghe được cũng không
dám t//i//ế//n v//à//o.
Đầu óc nàng dần mơ màng, khuôn mặt nóng hổi dính sát vào mặt bàn lạnh lẽo, đau
đớn dưới thân dần chuyển thành k//h//o//á//i c//ả//m lạ lẫm, rõ ràng trong lòng nàng hận cực
kỳ như t//h//â//n t//h//ể vẫn không kiểm soát được t//r//ầ//m l//u//â//n trong mảnh đất hoan lạc.
Lục Vân Tích nhục nhã muốn chết.
Từ “chết” đột nhiên nảy ra trong đầu làm nàng lập tức thanh tỉnh, rõ ràng nàng là
người bị c//ư//ỡ//n//g é//p thì vì cớ gì nàng lại muốn chết? Rõ ràng năm đó nàng chỉ lương
thiện thương hại y thì vì cớ gì lại phải chịu g//i//a//m c//ầ//m như vậy.
Ý thức dần quay về cơ thể, ban đầu nàng còn thả lỏng mặc y ra sức cày cấy thế nào
cũng không kẹp chặt, Lục Vân Tích lại quay về trạng thái phòng thủ.
Nguyên Tử Triều đang chìm đắm trong niềm vui â//n á//i bỗng bị nàng kẹp chặt, quy
đầu vẫn kẹt ở bên trong trở nên khó hành động, y không biết nên làm gì trước tình
huống này, còn tưởng là do dịch bôi trơn chưa đủ nên vươn tay đến trước bầu n//g//ự//c
nàng, véo n//h//ũ h//o//a đang săn cứng.
Y nhớ là chỉ cần kích thích đôi gò bồng đào thì hạ thân nàng sẽ trào ra dòng mật
dịch không ngừng.
"Nguyên Tử Triều, ngươi là thứ súc sinh."
Tiếng mắng m//ề//m m//ạ//i yếu ớt, rơi vào tai y như là tán tỉnh mắng yêu, y bật cười
thành tiếng.
Nguyên Tử Triều cúi đầu, bắt đầu l//i//ế//m láp vành tai nàng, đầu l//ư//ỡ//i len vào tai quấy
loạn bắt chước động tác dưới thân.
Đến khi vành tai bị y m//ú//t đến đỏ bừng thì y mới nhả ra, nói nhỏ vào tai nàng:
“Không lâu nữa trong bụng nàng sẽ có một tiểu súc sinh.”
Y bắt đầu tăng tốc thọc vào rút ra, đường hoa vừa nóng vừa chật làm d//ụ//c v//ọ//n//g
h//a//m m//u//ố//n của y đạt đỉnh điểm.













