Chiếm Lấy Ánh Trăng – Chương 48: Vì nàng hoá thú
Chiếm Lấy Ánh Trăng
Cứ như vậy Lục Vân Tích bị y ném lên giường, may là có lót tấm nệm dày bên
dưới, nàng thầm mắng cẩu hoàng đế hoang d//â//m vô sỉ!
Lúc cởi xiêm y, có thể nghe thấy rõ tiếng Nguyên Tử Triều nuốt nước bọt.
Ngay sau đó hai chân nàng bị tách ra gác lên vai y, rõ ràng còn chưa bắt đầu, cũng
chưa làm gì cả, chỉ bị ánh mắt nóng rực của y nhìn chằm chằm mà hoa huyệt hồng
phấn dưới thân đã ẩm ướt lấp lánh, Lục Vân Tích hơi thẹn, đưa tay che cặp đào tơ
phía trước, quay đầu đi chỗ khác: “Đừng nhìn.”
"Vân Tích, nàng đẹp quá.”
Cảnh đẹp trước mắt làm Nguyên Tử Triều chấn động, y hít một hơi sâu, tách nụ
hoa đang khép chặt ra, cánh hoa hồng thắm vương vài giọt nước trong suốt, cửa
động như đang hô hấp khẽ hé vào mở ra theo ánh nhìn chăm chú của y.
Y chọc một tay vào, bên trong m//ề//m m//ạ//i ấm áp, ngón tay đút vào không muốn rút
ra nữa.
Trong không khí tràn ngập hương thơm ngọt ngào của nàng, Lục Vân Tích khó
chịu vặn e//o, động tác đó như yêu tinh hút hồn phách người ta, nàng nắm cổ tay y,
khẽ nói: “Ưm, đừng... Lấy... Lấy ra đi... A...”
Giọng nói q//u//y//ế//n r//ũ tự nhiên không hề lố lăng kệch cỡm, Nguyên Tử Triều cảm
thấy lý trí của mình như sụp đổ, hận không thể lập tức cưỡi nàng dưới thân.
Cũng không phải y không có kiến thức về chuyện h//o//a//n á//i nam nữ, lúc ở Thụy
vương phủ, Triệu Ngọc Nhi thường tằng tịu với đám thị vệ, cho dù bị ép nhìn ả
trần chuồng thì y cũng chỉ thấy buồn nôn không có chút d//ụ//c v//ọ//n//g nào, sau khi gia
nhập đội quân khởi nghĩa, trong đó hay có cặp nam nữ kết duyên, ở trong cùng một
trại, ban đêm tiếng nữ nhân r//ê//n r//ỉ yêu kiều cũng không làm y có tà niệm gì.
Nhưng không biết vì sao, đứng trước mặt nàng, dường như y không thể kiềm chế
được tất cả h//a//m m//u//ố//n d//ụ//c v//ọ//n//g của mình.
Cảm giác đó rất kỳ diệu, sau cơn mưa to năm đó, chính Lục Vân Tích đã khiến y
hạ quyết tâm thay đổi phải chuyển từ làm thú sang làm người, nhưng cũng là nàng
đã biến y từ người hoá thú.
Lang thang trong bể tình, trải qua bao nhiêu thăng trầm, y cấm dục vì nàng, đầy rẫy
d//ụ//c v//ọ//n//g cũng vì nàng.
Ngón tay y chọc vào rút ra, hương thơm q//u//y//ế//n r//ũ quanh chóp mũi càng đậm đà,
Nguyên Tử Triều nhìn xuống hạ thân mình, dục căn hùng vĩ dưới thân cũng đã
ngẩng cao đầu, quy đầu cương to cực đại rỉ không ít dịch nhầy, gân xanh vòng
quanh thân gậy nổi rõ, run run khao khát được nhập vào động nhỏ m//ê n//g//ư//ờ//i kia.
“A...” Lục Vân Tích t//h//ở d//ố//c, cố gắng thả lỏng cơ thể, rút kinh nghiệm sau mấy lần
ăn khổ bị cẩu hoàng đế chó điên này giã vào hùng hục, cuối cùng cũng chỉ có nàng
đau.
Đột nhiên y chạm đến điểm n//h//ạ//y c//ả//m nhất, Lục Vân Tích không kìm được r//u//n r//ẩ//y.
Hai quả đào tơ trắng nõn m//ề//m m//ạ//i cũng run theo, càng m//ê h//o//ặ//c tâm trí Nguyên Tử
Triều, y cứ nghĩ động tác của mình đã dịu dàng cẩn thận hết mức, nhưng lúc bàn
tay to thô ráp xoa bóp hai tòa thiên nhiên, Lục Vân Tích vẫn nhấc chân đá vào vai
y.
“Vô lại, a... Ngươi, ngươi nhẹ chút đi!”
"Đừng lộn xộn!" Đầu óc Nguyên Tử Triều trống rỗng, y lên tiếng cảnh cáo.
Nếu không phải sợ làm nàng đau thì y đã giã vào lút cán x//â//m n//h//ậ//p đến tận cùng,
một tay y bắt lấy cái chân đang đá của nàng để ngăn nàng làm loạn, đầu ngón tay
còn dính m//ậ//t d//ị//c//h của nàng, chất lỏng dính lên mắt cá chân của nàng, cái lạnh làm
Lục Vân Tích cực kỳ mẫn cảm, khiến nàng lại r//u//n r//ẩ//y thêm trận nữa.
Y cúi đầu lần lượt nhấm nhấp hai quả anh đào ngọt ngào như trẻ con đang b//ú sữa,
sau đó y lại ngửa cổ kéo n//h//ũ h//o//a nàng ra, đến khi môi thả lỏng thì hai quả anh đào
m//ề//m m//ạ//i bị bắn về, lắc lư thêm hai vòng mới chịu đứng yên ở chỗ cũ.
Cảnh tượng này thật d//â//m mỹ biết bao.
Bị y đùa bỡn qua lại, hai n//h//ũ h//o//a của nàng sưng đỏ lên, làm làn da của nàng càng
trắng hơn cả tuyết, ánh mắt Lục Vân Tích mê man như không thấy rõ nam nhân
đang đè trên người nàng hôn là ai, nàng chỉ cảm thân cơ thể mình ngứa ngáy t//ê d//ạ//i,
ước có thứ gì đó có thể đi vào lấp đầy.
Nguyên Tử Triều chơi đùa với cặp đào tuyết lê thỏa thê rồi h//ô//n d//ọ//c xuống, nụ hôn
ư//ớ//t á//t, l//i//ế//m hết vòng e//o lả lướt hấp dẫn, bỗng như dã thú không kìm được dục
vọng, c//ắ//n mạnh một phát.