Chiếm Lấy Ánh Trăng – Chương 47: Diễn kịch
Chiếm Lấy Ánh Trăng
Vì để dỗ nàng vui nên dù Nguyên Tử Triều đọc được hết nhưng chỉ dám giả vờ
không hiểu, cười gượng nhìn nàng: “Nàng cứ nói với ta là được rồi, không cần phải
viết ra.”
Lục Vân Tích tin y thật sự không biết chữ, trong lòng thầm chế nhạo, quay đầu hỏi:
“Ta viết lời chúc tặng ngươi, ngươi thích hay không?”
Nguyên Tử Triều lập tức gật đầu không chút chần chừ.
“Nếu ngươi thích thì cứ mang về tẩm điện treo đi, mỗi đêm trước khi ngủ đều có
thể nhìn thấy, chẳng phải là sẽ luôn có mộng đẹp sao?” Nàng nhét tờ giấy vào n//g//ự//c
y, quay người bước về phía giường.
Lúc quay đi, nụ cười trên môi cũng tắt.
Tên cẩu hoàng đế này nhìn nàng chằm chằm ngày đêm, trừ việc muốn đè nàng
xuống làm cho tận hứng thì còn có chuyện gì nữa chứ?
Màn kịch tình yêu sâu đậm các thứ gì đó, nàng thật sự không diễn được.
Mấy ngày qua nàng ăn không vào, cũng không nói gì, hiếm khi có tâm trạng không
tồi như hôm nay, Nguyên Tử Triều đi theo, ôm chặt nàng từ phía sau: “Ta treo ở
đây, đêm nào ta cũng ngủ ở đây.”
“Vị mẫu thân giả ngươi tìm kia hôm nay có đến đây.” Lục Vân Tích thở dài một
hơi, như không còn cách nào khác: “Thật ra ta không cần cha mẹ giả, ngươi thả nhi
tử họ ra cho gia đình họ đoàn viên đi.”
Sắc mặt Nguyên Tử Triều lạnh đi: “Lục phu nhân cầu xin nàng sao?”
Lục Vân Tích lắc đầu: “Lão phu nhân diễn còn giỏi hơn đầu bảng gánh hát, biết rõ
ta không tin lời bà, còn khóc lóc với ta nói chiến sự ở Bắc Mạc sắp bắt đầu, ca ca ta
chưa từng sử dụng đao kiếm, không biết giờ còn sống hay chết.”
Nghe thấy những lời này, Nguyên Tử Triều mới thu hồi ý định giết người, quay
mặt nàng về phía mình, kiên nhẫn giải thích: “Nàng có gia thế trong sạch thì lúc
phong hậu sẽ có ít kẻ bàn tán hơn.”
Một mặt, nghe Mạnh Dụ kể về biến cố gia đình nàng trong những năm qua,
Nguyên Tử Triều cảm thấy phụ mẫu nàng mất cũng có phần nào liên quan đến
mình, nên muốn tìm phụ mẫu cho nàng.
Mặt khác, y tự biết triều thần có ý kiến với hôn sự của mình, âm thầm muốn sắp
xếp nữ quyến của mình vào cung để y chọn một người trong đó thành hôn, mũi tên
này không chỉ hướng vào y mà còn chỉ vào Lục Vân Tích, tất niên y không sợ,
nhưng lại lo lắng Vân Tích bị người ta chỉ trích nên mới kiêng kị như vậy.
Lục Vân Tích hất tay y ra: “Sao Lục Bá Giai lại không trong sạch?”
“Ngày đó ta triệu kiến phụ thân nàng, dò hỏi tung tích của nàng, ông ấy nói với ta
nàng đã chết...” Nguyên Tử Triều thở dài một tiếng: “Ta muốn cho ông ấy cáo lão
về quê an dưỡng tuổi già, ai ngờ ông ấy nói luân lý triều cương không thể loạn,
trong lòng ông ấy chỉ nhận họ Triệu làm hoàng đế, cuối cùng thì...”
“Đ//â//m đầu vào cột mà chết phải không?” Lục Vân Tích nhìn chằm chằm vào mắt y,
không bỏ lỡ bất kỳ biểu cảm nào.
Nguyên Tử Triều gật đầu.
Trong lòng Lục Vân Tích thầm khinh bỉ, cẩu hoàng đế này diễn kịch cũng giỏi
lắm, cứ xem như phụ thân không phải do hắn bức tử thì chắc chắn hắn cũng không
thoát được liên quan, với dăm ba lời đó mà đòi nàng tin sao?
Nhưng màn kịch này vẫn phải diễn cho trót, nếu hắn đã muốn diễn thì nàng sẽ diễn
với hắn.
Mắt Lục Vân Tích rưng rưng: “Thì ra là vậy, ta còn nghĩ do ngươi bức tử cha,
ngươi cũng đã nói sẽ không bỏ qua cho bất kỳ ai làm tổn thương ta.”
“Phụ thân của nàng sao có thể đánh đồng với những người khác được!” Nhưng nhớ
đến việc Triệu Tĩnh An đã bỏ trốn, Nguyên Tử Triều cau chặt mày: “May mà Triệu
Ngọc Nhi vẫn chưa trốn được, ta cũng muốn xem chúng còn muốn làm gì nữa.”
“Ồ, vậy à?” Nghe tin Triệu Ngọc Nhi vẫn còn ở đây đúng là một thu hoạch bất
ngờ, nếu thêm vào kế sách của mình thì sẽ càng hoàn mỹ hơn nữa: “Nếu không có
huynh muội Triệu thị thì cuộc đời của ta đã không rơi vào kết cục này.”
Nguyên Tử Triều nâng cằm nàng lên, hôn lên má nàng: “Cuộc đời nàng còn dài
như vậy, sao lại đến kết cục rồi? Kết cục của nàng là bên ta mãi mãi, ngủ chung,
bồi táng chung, mãi không chia lìa.”
Lục Vân Tích thoáng giật mình, suýt nữa thì tin vào sự thâm tình trong mắt y, nàng
dời ánh mắt đi: “Ai muốn ngủ với ngươi.”
“Là ta, là ta muốn ngủ với nàng.” Nguyên Tử Triều không ngờ hôm nay có thể trò
chuyện với nàng lâu như vậy, trái tim cũng m//ề//m m//ạ//i theo, ý muốn làm chuyện xấu
cũng rục rịch, thì thầm vào tai nàng: “Không chỉ muốn ngủ mà còn cá nước thân
mật... Vân Tích, cũng gần mười ngày rồi, được không nàng?”
Y vốn không quá h//a//m m//u//ố//n chuyện ái dục, mười năm qua số lần tự an ủi cũng
không nhiều, chỉ có đôi khi nhớ đến nàng thì không kiềm chế được, sau khi làm
chuyện phòng the với nàng vài lần lại càng thêm thực tuỷ biết vị, càng không thể
tách rời.
Chỉ tiếc là tâm ý hai người không tương thông.
Quả nhiên có được làm người rồi thì vẫn mãi mê chìm đắm trong gian d//â//m, trộm
nhặt! Lục Vân Tích càng xem thường y, ngoài miệng thì nói dịu dàng: “Vậy ngươi
nhẹ một chút.”
Nàng không có gì ngoài hai bàn tay trắng, chỉ có thân xác này làm mồi nhử, Lục
Vân Tích tự nhủ trong lòng, chỉ cần chịu đựng một lúc còn tốt hơn bị hắn cầm tù cả
đời trong thâm cung.
Niềm vui trên trời giáng xuống, Nguyên Tử Triều chưa dám nghĩ sẽ có một ngày
được nàng đồng ý, lập tức bế nàng lên, cười sung sướng mãn nguyện.
“Đêm nay ta muốn “làm” ba lần, bắn đến khi động nhỏ tràn đầy.”