Chương trước
Chương sau
Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

Chiếm Lấy Ánh Trăng – Chương 46: Tán tụng tân đế

Chiếm Lấy Ánh Trăng

Tác giả: Đang cập nhật
Lượt đọc: 2
Đề cử: 0
Bình luận: 0

Hôm nay trên triều tranh cãi ồn ào, tình hình võ sĩ Bắc Mạc gây sự ngày càng

nghiêm trọng, bá tánh ở biên cương bị quấy nhiễu tiếng oán than ngày càng nhiều,

xem ra không đánh không được, vì vậy Nguyên Tử Triều đã hỏi ý triều thần về

việc chinh chiến Bắc Mạc.

Bên Binh Bộ muốn đánh nhưng kêu ca quân phí không đủ, vừa nghe nhắc đến tiền

thì Hộ Bộ lại sợ cái nồi này đổ lên đầu mình, âm thầm trách móc bệ hạ không nên

tùy tiện miễn thuế cho mấy châu như vậy, nhắc đến ngân khố trống rỗng, Lại Bộ lại

kêu gào thiếu người làm, Lễ Bộ quở trách họ làm mất trật tự, không ra thể thống

gì...

Lục bộ nháo nhào như đang đấu đá trên phố, xé nát mặt nạ hoà khí giả dối bao

ngày qua.

Nguyên Tử Triều dựa vào vũ trang đoạt thiên hạ, võ tướng trong triều tôn sùng y

như Thiên Lôi chỉ đâu đánh đó, nhưng với các quan văn thì khó mà thể hiện, nhìn

bọn họ cãi nhau ồn ào, cứ như vậy có khi lại có người đ//â//m đầu vài cột để ngăn

chiến.

Y chỉ có thể đưa tay lên trán, nói bãi triều.

Sau khi hạ triều, y sai Lục Hòa Chương một canh giờ sau đến Thái An Điện nói

chuyện riêng, mấy lão thần tiền triều e sợ tân đế thích lập chiến công lại muốn

chinh chiến, ai cũng nhắc nhở Lục Hoà Chương phải phân tích rõ ràng cho bệ hạ

hiểu.

Ai cũng là hồ ly ngàn năm, sao có thể không nhìn ra bây giờ Lục Hòa Chương

đang khí thịnh, chỉ muốn mượn lời ông để bệ hạ tiếp thu ý kiến của họ, hòng phục

hồi vị thế quan văn.

Thiên hạ thái bình, tất nhiên quan võ không có chỗ cơ hội thể hiện như quan văn.

“Mới làm hoàng đế có mấy ngày, sau hắn biết được cách trị quốc!” Người nói là

Thị trung môn hạ Hoàng Thiệu Luân, hắn đi qua nhóm lão thần đang tụ tập, cười

khẩy: “Cả ngày chỉ nghĩ đánh đánh giết giết, không bằng cởi long bào xuống làm

Lục Lâm đi.”

Mặt Lục Hòa Chương đanh lại, hận không thể bước lên bịp miệng ông ta: “Hoàng

đại nhân ăn nói cẩn thận!”

Hoàng Thiệu Luân lạnh lùng liếc ông: “Ồ, không phải đây là quốc trượng Lục đại

nhân sao, đúng là cùng họ mà khác mệnh, nhớ năm đó có song Lục trên triều, mặt

đỏ Lục Bá Giai đã đ//â//m cột mà chết, để lại mặt trắng Lục Hoà Chương bay thẳng

đến mây xanh.”

Có người khuyên nhủ: “Hoàng đại nhân, đủ rồi đó, đều là quan trên triều, ngẩng

đầu cúi đầu đều thấy nhau.”

Ai ngờ Hoàng Thiệu Luân vẫn chưa chịu ngừng lại: “Môn hạ sắp bị lôi ra chỉnh

đốn ở tỉnh quản, nếu thiên tử sai thì ta phải can gián như thế nào? Quan võ chết ở

sa trường, quan văn chết vì can gián, ngày mai bắt sẽ đ//â//m đầu chết ở Kim Loan

Điện để bảo toàn thanh danh trong sạch.”

Sắc mặt Lục Hoà Chương hơi thả lỏng, đều là thần tử tiền triều, chỉ có mình ông

được thăng ba cắp làm không biết bao nhiêu người ngầm ghen tị đỏ mắt, nếu hoàng

hậu tương lai cũng xuất thân từ Lục gia ông, được bệ hạ chuyên sủng, ai có thể

không đố kỵ chứ?

Chỉ thấy người ăn thịt mà không thấy lúc bị đánh, lúc hoàng thượng đập bàn đe

doạ, làm gì có ai có thể nói giúp ông một lời!

Còn vị tiểu thư kia gần đây cứ làm bệ hạ không được thoải mái, không biết lát nữa

phải đối mặt với chuyện quái quỷ gì nữa.

Nhưng nhi tử ruột Lục Ngụ Trình đang bị Nguyên Tử Triều bắt làm con tin, đêm

30 Tết cử y đi Thanh Châu, hai vợ chồng dò hỏi khi nào con mới về thì nhận được

đáp án: “Khi nào đế hậu đại hôn thì quốc cửu gia tất nhiên phải có mặt.”

Vinh quang trên trời rơi xuống nhưng cũng vô cùng bấp bênh, Lục Vân Tích cũng

không phải con ruột của ông, sao có thể dạy bảo ân cần được, còn phải cố kéo dài

hưng thịnh cho Lục gia, ngày nào cũng lo lắng đề phòng, còn gánh thêm cái danh

gian thần, Lục Hòa Chương thật không muốn nhận!

Vung tay áo, gian thần thì gian thần!

"Ta là tên mặt trắng? Hoàng đại nhân ngươi mạnh mồm như vậy, sao lúc nghịch

Triều trị vì không thấy ngươi làm gì? Kim Loan Điện có mười tám cây cột, ngươi

thích thì cứ chọn lấy một cây mà đ//â//m đầu.”

Trên triều hỗn loạn, hạ triều trong không khí không vui.

Đến đêm, Nguyên Tử Triều vẫn đến Quan Sư Cung như cũ, mấy ngày nay Lục

Vân Tích không chịu nói một lời với y, hôm nay trên triều náo loạn như vậy làm y

cảm thấy không yên tâm, y đứng ở cửa cung bình ổn hô hấp, cố gắng làm cho biểu

cảm trên mặt mình tự nhiên rồi nhấc chân bước vào.

Vừa bước vào, Lục Vân Tích đang ngồi viết chữ trong tròng, Nguyên Tử Triều vào

nàng cũng không ngẩng đầu lên.

“Viết rất hay, chữ rất đẹp.” Nguyên Tử Triều khen.

Ai ngờ Lục Vân Tích ném bút xuống, đột nhiên ôm bụng cười to.

Từ khi gặp lại đến nay, Nguyên Tử Triều chưa từng thấy Lục Vân Tích cười như

vậy, cả khuôn mặt đỏ lên, nét ngây ngô tuổi trẻ hiện rõ trên dung nhan mỹ miều đó.

Lục Vân Tích lau nước mắt vì cười: “Khen cái gì, có hiểu ta viết gì không?”

Y không nói lời nào, chắc là không hiểu, nếu hiểu thì sẽ không có biểu cảm như

vậy, vì vậy Lục Vân Tích cầm tờ giấy lên đưa đến trước mặt y: “Bốn chữ này là

“tán tụng tân đế”, biết chưa? Đây là lời chúc ta viết cho ngươi.”

Bốn chữ to như vậy, rõ ràng viết:

Thảo hịch nghịch tặc.

Chương trước
Chương sau

Truyện hợp gu để đọc tiếp

Đang hiển thị truyện cùng gu với nội dung bạn đang đọc để giữ tốc độ tải và SEO ổn định.

Chương 1: Diễn biến mới

Danh sách chương

Chương 1: Tiết tử
Chương 2: Vừa có trò hay
Chương 3: Thoát khỏi miệng hổ
Chương 4: Chỉ là súc sinh mà thôi
Chương 5: Thì ra nàng tên Lục Vân Tích
Chương 6: Hình xăm Ký Nô
Chương 7: Phủ đầu ra oai
Chương 8: Sáng ngộ đạo, tối chết không hối tiếc
Chương 9: Bị bắt cóc
Chương 10: Cách xa Lục tiểu thư chút
Chương 11: Ghen tuông
Chương 12: Ngươi thủ tiết vì ai?
Chương 13: Lẻn vào phòng nàng
Chương 14: Thế tử, đã lâu không gặp
Chương 15: Sung làm quân kỹ
Chương 16: Thà làm ngọc vỡ
Chương 17: Bây giờ ta thật sự đã thành người cô độc
Chương 18: Ký ức đen tối
Chương 19: Song hỷ lâm môn
Chương 20: Bị tiện nô phá thân
Chương 21: M//ấ//t k//h//ố//n//g c//h//ế
Chương 22: Đòi công đạo
Chương 23: Như lục bình trôi
Chương 24: Đại ca ta là Nguyên Tử Triều
Chương 25: Cầu bệ hạ thành toàn
Chương 26: Trả đũa ác nữ
Chương 27: Phải tìm được nàng
Chương 28: Bệ hạ cho mời Lục tiểu thư
Chương 29: Nói, ai c//h//ạ//m v//à//o nàng?
Chương 30: Cửu biệt gặp lại
Chương 31: Là mộng hay thật?
Chương 32: Rốt cuộc ngươi là người hay quỷ?
Chương 33: Ta không thích nàng gọi tên nam nhân khác
Chương 34: Ngươi là kẻ điên
Chương 35: Tử Triều, đừng đi
Chương 36: Đồ lừa gạt, ngươi bảo sẽ nhẹ mà
Chương 37: Ta muốn nàng chủ động
Chương 38: Cảm xúc rối ren
Chương 39: Lấy bạo trị bạo
Chương 40: Cảnh xưa tái hiện
Chương 41: Vượt qua ngày thứ hai
Chương 42: Tha cho ngươi lần cuối
Chương 43: Đê tiện
Chương 44: Ba ngày không đủ
Chương 45: Ta tuyệt đối sẽ không buông tay nàng
Chương 46: Tán tụng tân đế
Chương 47: Diễn kịch
Chương 48: Vì nàng hoá thú
Chương 49: Thế trận bế tắc
Chương 50: Trong lòng nàng chỉ có thể có ta
Chương 51: Lá bài của ác nữ
Chương 52: Tù nhân
Chương 53: Nàng thương hại ta đi
Chương 54: Ta điên rồi, nàng hối hận không?
Chương 55: Tiểu súc sinh
Chương 56: Bệ hạ, nằm xuống đi
Chương 57: Nàng là thê tử duy nhất của Nguyên Tử Triều ta
Chương 58: Đích tử Lục gia
Chương 59: Ngọn lửa đè nén
Chương 60: Thơ đề trên diều
Chương 61: Một ngày không gặp
Chương 62: Nghe theo nàng hết
Chương 63: Yêu đương vụng trộm
Chương 64: Bão táp trong khuê phòng
Chương 65: Không đánh không quen
Chương 66: Kiểm tra
Chương 67: Tình tựa xiềng xích
Chương 68: Nàng có sợ phải tuẫn táng không?
Chương 69: Gà chó lên trời
Chương 70: Ám chỉ
Chương 71: Ta đến với nàng hoặc nàng đến với ta
Chương 72: Hành vi mờ ám
Chương 73: Làm sao mới có được nàng?
Chương 74: Nguyện chết vì nàng
Chương 75: T//h//u//ố//c m//ê
Chương 76: Phong toả cổng thành
Chương 77: Giao dịch với Triệu Ngọc Nhi
Chương 78: Bắt đầu cuộc sống mới
Chương 79: Đường đến Tây Lâm Quốc
Chương 80: Đêm dài lắm mộng
Chương 81: Nguyên Tử Triều, đừng thua chúng
Chương 82: Gặp lại người quen cũ
Chương 83: Triều đình dậy sóng
Chương 84: Trả Lục Vân Tích cho ta
Chương 85: Tuẫn tình
Chương 86: Sủng phi duy nhất
Chương 87: Giao dịch với hoàng đế Bắc Mạc
Chương 88: Nước mắt nam nhân
Chương 89: Tình nguyện sa vào
Chương 90: Lên đỉnh Vu Sơn
Chương 91: Thử thích ta được không?
Chương 92: Bước ngoặt bất ngờ
Chương 93: Quân đoạt thê thần
Chương 94: Cá đã c//ắ//n câu
Chương 95: Vân Tích báo thù
Chương 96: Một người phải chết
Chương 97: Trả nàng tự do
Chương 98: Động tình
Chương 99: Mạo danh
Chương 100: Nói thật
Chương 101: Nguyên Tử Triều, đừng đi
Chương 102: Bắt tay làm hoà
Chương 103: Cùng tiến về phía trước (hoàn chính văn)
Chương 104: Lời hẹn kiếp sau (ngoại truyện)

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số Hạt bạn muốn ủng hộ:

Bạn cần đăng nhập để ủng hộ tại đây.
100 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
200 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
500 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
1.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
2.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
5.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu

Hoặc nhập số Hạt tùy chọn:

Bạn tặng:0 Hạt
Phí duy trì nền tảng (30%):0 Hạt
Tác giả nhận:0 Xu

Hệ thống thu phí để duy trì vận hành (server, băng thông, phát triển).

Báo lỗi chương

Đang báo lỗi:
Chiếm Lấy Ánh Trăng
Chương 46: Tán tụng tân đế

Vui lòng chọn loại lỗi:

0/2000

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Tự cuộn
Chương 46: Tán tụng tân đế
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...