Chiếm Lấy Ánh Trăng – Chương 46: Tán tụng tân đế
Chiếm Lấy Ánh Trăng
Hôm nay trên triều tranh cãi ồn ào, tình hình võ sĩ Bắc Mạc gây sự ngày càng
nghiêm trọng, bá tánh ở biên cương bị quấy nhiễu tiếng oán than ngày càng nhiều,
xem ra không đánh không được, vì vậy Nguyên Tử Triều đã hỏi ý triều thần về
việc chinh chiến Bắc Mạc.
Bên Binh Bộ muốn đánh nhưng kêu ca quân phí không đủ, vừa nghe nhắc đến tiền
thì Hộ Bộ lại sợ cái nồi này đổ lên đầu mình, âm thầm trách móc bệ hạ không nên
tùy tiện miễn thuế cho mấy châu như vậy, nhắc đến ngân khố trống rỗng, Lại Bộ lại
kêu gào thiếu người làm, Lễ Bộ quở trách họ làm mất trật tự, không ra thể thống
gì...
Lục bộ nháo nhào như đang đấu đá trên phố, xé nát mặt nạ hoà khí giả dối bao
ngày qua.
Nguyên Tử Triều dựa vào vũ trang đoạt thiên hạ, võ tướng trong triều tôn sùng y
như Thiên Lôi chỉ đâu đánh đó, nhưng với các quan văn thì khó mà thể hiện, nhìn
bọn họ cãi nhau ồn ào, cứ như vậy có khi lại có người đ//â//m đầu vài cột để ngăn
chiến.
Y chỉ có thể đưa tay lên trán, nói bãi triều.
Sau khi hạ triều, y sai Lục Hòa Chương một canh giờ sau đến Thái An Điện nói
chuyện riêng, mấy lão thần tiền triều e sợ tân đế thích lập chiến công lại muốn
chinh chiến, ai cũng nhắc nhở Lục Hoà Chương phải phân tích rõ ràng cho bệ hạ
hiểu.
Ai cũng là hồ ly ngàn năm, sao có thể không nhìn ra bây giờ Lục Hòa Chương
đang khí thịnh, chỉ muốn mượn lời ông để bệ hạ tiếp thu ý kiến của họ, hòng phục
hồi vị thế quan văn.
Thiên hạ thái bình, tất nhiên quan võ không có chỗ cơ hội thể hiện như quan văn.
“Mới làm hoàng đế có mấy ngày, sau hắn biết được cách trị quốc!” Người nói là
Thị trung môn hạ Hoàng Thiệu Luân, hắn đi qua nhóm lão thần đang tụ tập, cười
khẩy: “Cả ngày chỉ nghĩ đánh đánh giết giết, không bằng cởi long bào xuống làm
Lục Lâm đi.”
Mặt Lục Hòa Chương đanh lại, hận không thể bước lên bịp miệng ông ta: “Hoàng
đại nhân ăn nói cẩn thận!”
Hoàng Thiệu Luân lạnh lùng liếc ông: “Ồ, không phải đây là quốc trượng Lục đại
nhân sao, đúng là cùng họ mà khác mệnh, nhớ năm đó có song Lục trên triều, mặt
đỏ Lục Bá Giai đã đ//â//m cột mà chết, để lại mặt trắng Lục Hoà Chương bay thẳng
đến mây xanh.”
Có người khuyên nhủ: “Hoàng đại nhân, đủ rồi đó, đều là quan trên triều, ngẩng
đầu cúi đầu đều thấy nhau.”
Ai ngờ Hoàng Thiệu Luân vẫn chưa chịu ngừng lại: “Môn hạ sắp bị lôi ra chỉnh
đốn ở tỉnh quản, nếu thiên tử sai thì ta phải can gián như thế nào? Quan võ chết ở
sa trường, quan văn chết vì can gián, ngày mai bắt sẽ đ//â//m đầu chết ở Kim Loan
Điện để bảo toàn thanh danh trong sạch.”
Sắc mặt Lục Hoà Chương hơi thả lỏng, đều là thần tử tiền triều, chỉ có mình ông
được thăng ba cắp làm không biết bao nhiêu người ngầm ghen tị đỏ mắt, nếu hoàng
hậu tương lai cũng xuất thân từ Lục gia ông, được bệ hạ chuyên sủng, ai có thể
không đố kỵ chứ?
Chỉ thấy người ăn thịt mà không thấy lúc bị đánh, lúc hoàng thượng đập bàn đe
doạ, làm gì có ai có thể nói giúp ông một lời!
Còn vị tiểu thư kia gần đây cứ làm bệ hạ không được thoải mái, không biết lát nữa
phải đối mặt với chuyện quái quỷ gì nữa.
Nhưng nhi tử ruột Lục Ngụ Trình đang bị Nguyên Tử Triều bắt làm con tin, đêm
30 Tết cử y đi Thanh Châu, hai vợ chồng dò hỏi khi nào con mới về thì nhận được
đáp án: “Khi nào đế hậu đại hôn thì quốc cửu gia tất nhiên phải có mặt.”
Vinh quang trên trời rơi xuống nhưng cũng vô cùng bấp bênh, Lục Vân Tích cũng
không phải con ruột của ông, sao có thể dạy bảo ân cần được, còn phải cố kéo dài
hưng thịnh cho Lục gia, ngày nào cũng lo lắng đề phòng, còn gánh thêm cái danh
gian thần, Lục Hòa Chương thật không muốn nhận!
Vung tay áo, gian thần thì gian thần!
"Ta là tên mặt trắng? Hoàng đại nhân ngươi mạnh mồm như vậy, sao lúc nghịch
Triều trị vì không thấy ngươi làm gì? Kim Loan Điện có mười tám cây cột, ngươi
thích thì cứ chọn lấy một cây mà đ//â//m đầu.”
Trên triều hỗn loạn, hạ triều trong không khí không vui.
Đến đêm, Nguyên Tử Triều vẫn đến Quan Sư Cung như cũ, mấy ngày nay Lục
Vân Tích không chịu nói một lời với y, hôm nay trên triều náo loạn như vậy làm y
cảm thấy không yên tâm, y đứng ở cửa cung bình ổn hô hấp, cố gắng làm cho biểu
cảm trên mặt mình tự nhiên rồi nhấc chân bước vào.
Vừa bước vào, Lục Vân Tích đang ngồi viết chữ trong tròng, Nguyên Tử Triều vào
nàng cũng không ngẩng đầu lên.
“Viết rất hay, chữ rất đẹp.” Nguyên Tử Triều khen.
Ai ngờ Lục Vân Tích ném bút xuống, đột nhiên ôm bụng cười to.
Từ khi gặp lại đến nay, Nguyên Tử Triều chưa từng thấy Lục Vân Tích cười như
vậy, cả khuôn mặt đỏ lên, nét ngây ngô tuổi trẻ hiện rõ trên dung nhan mỹ miều đó.
Lục Vân Tích lau nước mắt vì cười: “Khen cái gì, có hiểu ta viết gì không?”
Y không nói lời nào, chắc là không hiểu, nếu hiểu thì sẽ không có biểu cảm như
vậy, vì vậy Lục Vân Tích cầm tờ giấy lên đưa đến trước mặt y: “Bốn chữ này là
“tán tụng tân đế”, biết chưa? Đây là lời chúc ta viết cho ngươi.”
Bốn chữ to như vậy, rõ ràng viết:
Thảo hịch nghịch tặc.













