Chương trước
Chương sau
Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

Chiếm Lấy Ánh Trăng – Chương 40: Cảnh xưa tái hiện

Chiếm Lấy Ánh Trăng

Tác giả: Đang cập nhật
Lượt đọc: 2
Đề cử: 0
Bình luận: 0

Lục Vân Tích không thể tin vào mắt mình, nàng đứng lên nhìn kỹ: “Đó... đó là thế

tử và quận chúa Thuỵ vương phủ!”

“Hai súc sinh mà thôi.” Nguyên Tử Triều đến bên Lục Vân Tích, hô to về phía sân

khấu: “Nhị vị, lâu rồi không gặp!”

Ở xa nên không nghe rõ người bên dưới đang nói gì, nhưng nhìn biểu cảm hoảng

sợ và oán hận của họ cũng có thể đoán được chẳng phải lời gì hay.

Nguyên Tử Triều ngồi xuống, lột hạt dẻ cho Lục Vân Tích: “Ta không tìm được hổ

dữ, lại nghĩ hai kẻ này chân tay t//r//ó//i gà không chặt, nếu là hổ chắc sẽ bị c//ắ//n chết

trong chớp mắt.”

Y đẩy hạt dẻ đã bóc sẵn đến trước mặt nàng: “Ta vốn định cho nàng chọn cái chết

cho chúng, nghĩ lại chuyện sát sinh vẫn nên để ta làm, sau này xuống địa phủ một

mình ta sẽ gánh hết tội lỗi.”

“Ngươi cũng biết đây là tội ác, sao còn muốn làm vậy?” Nàng không tin được lắc

đầu, “Ngươi cứ chém họ theo luật là được rồi, cớ gì cứ phải lăng nhục chứ?”

Thấy nàng chỉ lo nói chuyện mà không chịu ăn hạt dẻ, Nguyên Tử Triều đi vòng

qua sau lưng nàng, vòng tay ôm lấy vai nàng, nhét một hạt dẻ vào miệng nàng:

“Nếu năm đó lúc lăng nhục người khác chúng cũng có thể nghĩ đến kết cục hôm

nay thì có lẽ cũng sẽ hối hận đó.”

Chó săn được thả ra, ánh mắt như lửa đốt nhìn chằm chằm huynh muội Triệu thị,

sau khi chạy quanh lồng sắt xong thì bắt đầu gầm rú, âm thanh vang vọng trong

không gian rộng lớn, lặp đi lặp lại.

Triệu Ngọc Nhi hoảng sợ khóc rống lên, điên cuồng thét chói tai.

Nguyên Tử Triều nói lớn: “Sao còn chưa đốt lửa? Nhìn Cô rảnh lắm à? Phải lãng

phí thời gian với mấy thứ súc sinh à?”

Ông chủ Vương vâng vâng dạ dạ, lập tức cầm đuốc đến gần, cảnh tượng trong quá

khứ tái hiện, có điều lần này người xem và người diễn đổi vai mà thôi.

Cuối cùng Lục Vân Tích vẫn mềm lòng, không nỡ nhìn nữa, ngón tay nàng run

rẩy: “Bệ hạ, nếu muốn giết thì trực tiếp chém một đao cho họ lên đường đi.”

Nguyên Tử Triều cũng không ngạc nhiên trước lời nói của nàng, y biết nàng thiện

lương sẽ nói ra những lời này, nhưng ở một mức nào đó cũng hợp với ý y, vì vậy y

đến trước mặt nàng, đỡ vai nàng.

"Vân Tích, bọn họ làm nàng tổn thương.”

Lục Vân Tích lắc đầu: “Nếu chỉ cù chuyện lúc trước họ làm tổn thương ta thì tội

không đáng chết, những tội khác của họ ta không tiện xen vào, nhưng nếu bệ hạ

muốn trút giận thay ta thì ta thật sự không cần.”

“Có nghĩa là nàng tha thứ cho chúng sao?” Nguyên Tử Triều nâng cằm nàng lên,

ép nàng nhìn vào mắt mình: “Nếu nàng tha thứ thì hôm nay ta sẽ buông tha cho

chúng.”

Tim y đập rất nhanh, ngóng trông những lời từ miệng nàng.

Huynh muội Triệu thị xa hoạ phóng đãng, hành động đồi bại, hoàn cảnh hôm nay

của y lâm phải, chúng cũng có phần trách nhiệm.

Lục Vân Tích s//i//ế//t c//h//ặ//t tay: "Ta sẽ không tha thứ cho bọn họ."

Sắc mặt Nguyên Tử Triều lạnh như băng trong nháy mắt, Lục Vân Tích nói thêm:

“Nhưng ta cũng không quyền phán xét họ, tội của họ tự có vương pháp thiên lý xử

trí.”

“Lập! Tức! Châm! Lửa!” Hai tay Nguyên Tử Triều nắm lan can, quát xuống dưới.

Bàn tay cầm đuốc của ông chủ Vương không chần chừ nữa, lập tức ném lên cái

lồng đã tẩm ướt dầu, ngọn lửa bùng lên trong tích tắc, huynh muội Triệu Thị co

rúm lại nhưng không dám phá lồng ra ngoài.

Trước kia Thuỵ vương phủ cũng nuôi chó dữ, bọn họ biết rõ con chó điên hung dữ

đó sẽ ăn thịt người!

Nhưng tình huống hiện tại không cho phép họ chần chừ quá lâu, góc váy Triệu

Ngọc Nhi đã bị cháy xém, ả vội dập tắt, không cẩn thận làm tóc cũng bị bén lửa.

Vốn định thế nào cũng không ra, nhưng cứ đợi đến khi lồng gỗ bị đốt thành tro, cái

lồng biến mất thì đám chó dữ kia sẽ lao đến xé xác họ.

"Vân Tích, Vân Tích cứu ta!" Nương theo ánh lửa, cuối cùng Triệu Ngọc Nhi thấy

rõ người đứng cạnh Nguyên Tử Triều, ả khóc lóc gọi tên Lục Vân Tích: “Ta

nguyện ý làm nô, chỉ cần tỷ xin hắn buông tha cho chúng ta!”

Nửa khuôn mặt Nguyên Tử Triều bị bóng tối che phủ, cả người tỏa hàn khí, y nhìn

thoáng qua bên cạnh xem biểu cảm của Lục Vân Tích, không biết nói đùa hay

nghiêm túc: “Ồ, có người đang cầu xin được làm nô lệ sao?”

“Ngươi là quận chúa Thuỵ vương phủ! Là huyết mạch cuối cùng của hoàng tộc

Triệu thị! Sao có thể ăn nói khép nép cầu xin tiện nô này!” Triệu Tĩnh An trừng

mắt trách mắng Triệu Ngọc Nhi, sau đó c//ắ//n răng đẩy cửa lồng ra: “Hôm nay bị đàn

chó dữ c//ắ//n chết, Triệu Tĩnh An ta có thành quỷ cũng không tha cho ngươi!”

“Ngọc Nhi, ta giết muội trước để khỏi bị làm nhục! Sau đó ta sẽ tự sát!” Triệu Tĩnh

An ra quyết định ngoan độc, vươn tay định bẻ cổ Triệu Ngọc Nhi.

“Đừng!” Triệu Ngọc Nhi hét lên, “Ta không muốn chết!”

Ả ngồi bên trong, dùng hết sức bình sinh đã vào bụng Triệu Tĩnh An, một cước đó

làm cửa lồng bị phá tan, cả người hắn bay ra ngoài, xiêm y trên người bốc cháy,

hắn sợ hãi lăn qua lăn lại trên đất để dập lửa, hoàn toàn quên mất mình đang ở

trong hiểm cảnh.

Xung quanh là một đám chó dữ.

Đám chó này bị bỏ đói đã lâu, c//ắ//n chặt Triệu Tĩnh An không buông ra, c//ắ//n thịt trên

đùi, cánh tay hắn, chỉ trong chốc lát, đích tử duy nhất của Thuỵ vương, vị thế tử

cao cao tại thượng đã nằm trong vũng máu.

Cả người nằm tê liệt bất động trên đất, không biết còn sống hay đã chết.

Chương trước
Chương sau

Truyện hợp gu để đọc tiếp

Đang hiển thị truyện cùng gu với nội dung bạn đang đọc để giữ tốc độ tải và SEO ổn định.

Chương 1: Diễn biến mới

Danh sách chương

Chương 1: Tiết tử
Chương 2: Vừa có trò hay
Chương 3: Thoát khỏi miệng hổ
Chương 4: Chỉ là súc sinh mà thôi
Chương 5: Thì ra nàng tên Lục Vân Tích
Chương 6: Hình xăm Ký Nô
Chương 7: Phủ đầu ra oai
Chương 8: Sáng ngộ đạo, tối chết không hối tiếc
Chương 9: Bị bắt cóc
Chương 10: Cách xa Lục tiểu thư chút
Chương 11: Ghen tuông
Chương 12: Ngươi thủ tiết vì ai?
Chương 13: Lẻn vào phòng nàng
Chương 14: Thế tử, đã lâu không gặp
Chương 15: Sung làm quân kỹ
Chương 16: Thà làm ngọc vỡ
Chương 17: Bây giờ ta thật sự đã thành người cô độc
Chương 18: Ký ức đen tối
Chương 19: Song hỷ lâm môn
Chương 20: Bị tiện nô phá thân
Chương 21: M//ấ//t k//h//ố//n//g c//h//ế
Chương 22: Đòi công đạo
Chương 23: Như lục bình trôi
Chương 24: Đại ca ta là Nguyên Tử Triều
Chương 25: Cầu bệ hạ thành toàn
Chương 26: Trả đũa ác nữ
Chương 27: Phải tìm được nàng
Chương 28: Bệ hạ cho mời Lục tiểu thư
Chương 29: Nói, ai c//h//ạ//m v//à//o nàng?
Chương 30: Cửu biệt gặp lại
Chương 31: Là mộng hay thật?
Chương 32: Rốt cuộc ngươi là người hay quỷ?
Chương 33: Ta không thích nàng gọi tên nam nhân khác
Chương 34: Ngươi là kẻ điên
Chương 35: Tử Triều, đừng đi
Chương 36: Đồ lừa gạt, ngươi bảo sẽ nhẹ mà
Chương 37: Ta muốn nàng chủ động
Chương 38: Cảm xúc rối ren
Chương 39: Lấy bạo trị bạo
Chương 40: Cảnh xưa tái hiện
Chương 41: Vượt qua ngày thứ hai
Chương 42: Tha cho ngươi lần cuối
Chương 43: Đê tiện
Chương 44: Ba ngày không đủ
Chương 45: Ta tuyệt đối sẽ không buông tay nàng
Chương 46: Tán tụng tân đế
Chương 47: Diễn kịch
Chương 48: Vì nàng hoá thú
Chương 49: Thế trận bế tắc
Chương 50: Trong lòng nàng chỉ có thể có ta
Chương 51: Lá bài của ác nữ
Chương 52: Tù nhân
Chương 53: Nàng thương hại ta đi
Chương 54: Ta điên rồi, nàng hối hận không?
Chương 55: Tiểu súc sinh
Chương 56: Bệ hạ, nằm xuống đi
Chương 57: Nàng là thê tử duy nhất của Nguyên Tử Triều ta
Chương 58: Đích tử Lục gia
Chương 59: Ngọn lửa đè nén
Chương 60: Thơ đề trên diều
Chương 61: Một ngày không gặp
Chương 62: Nghe theo nàng hết
Chương 63: Yêu đương vụng trộm
Chương 64: Bão táp trong khuê phòng
Chương 65: Không đánh không quen
Chương 66: Kiểm tra
Chương 67: Tình tựa xiềng xích
Chương 68: Nàng có sợ phải tuẫn táng không?
Chương 69: Gà chó lên trời
Chương 70: Ám chỉ
Chương 71: Ta đến với nàng hoặc nàng đến với ta
Chương 72: Hành vi mờ ám
Chương 73: Làm sao mới có được nàng?
Chương 74: Nguyện chết vì nàng
Chương 75: T//h//u//ố//c m//ê
Chương 76: Phong toả cổng thành
Chương 77: Giao dịch với Triệu Ngọc Nhi
Chương 78: Bắt đầu cuộc sống mới
Chương 79: Đường đến Tây Lâm Quốc
Chương 80: Đêm dài lắm mộng
Chương 81: Nguyên Tử Triều, đừng thua chúng
Chương 82: Gặp lại người quen cũ
Chương 83: Triều đình dậy sóng
Chương 84: Trả Lục Vân Tích cho ta
Chương 85: Tuẫn tình
Chương 86: Sủng phi duy nhất
Chương 87: Giao dịch với hoàng đế Bắc Mạc
Chương 88: Nước mắt nam nhân
Chương 89: Tình nguyện sa vào
Chương 90: Lên đỉnh Vu Sơn
Chương 91: Thử thích ta được không?
Chương 92: Bước ngoặt bất ngờ
Chương 93: Quân đoạt thê thần
Chương 94: Cá đã c//ắ//n câu
Chương 95: Vân Tích báo thù
Chương 96: Một người phải chết
Chương 97: Trả nàng tự do
Chương 98: Động tình
Chương 99: Mạo danh
Chương 100: Nói thật
Chương 101: Nguyên Tử Triều, đừng đi
Chương 102: Bắt tay làm hoà
Chương 103: Cùng tiến về phía trước (hoàn chính văn)
Chương 104: Lời hẹn kiếp sau (ngoại truyện)

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số Hạt bạn muốn ủng hộ:

Bạn cần đăng nhập để ủng hộ tại đây.
100 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
200 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
500 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
1.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
2.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
5.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu

Hoặc nhập số Hạt tùy chọn:

Bạn tặng:0 Hạt
Phí duy trì nền tảng (30%):0 Hạt
Tác giả nhận:0 Xu

Hệ thống thu phí để duy trì vận hành (server, băng thông, phát triển).

Báo lỗi chương

Đang báo lỗi:
Chiếm Lấy Ánh Trăng
Chương 40: Cảnh xưa tái hiện

Vui lòng chọn loại lỗi:

0/2000

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Tự cuộn
Chương 40: Cảnh xưa tái hiện
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...