Chiếm Lấy Ánh Trăng – Chương 36: Đồ lừa gạt, ngươi bảo sẽ nhẹ mà
Chiếm Lấy Ánh Trăng
“Đừng sợ, ta sẽ vào nhẹ nhàng.” Dù chỉ mới đút một đoạn nhỏ nhưng y đã cảm
thấy mãn nguyện, dịu dàng v//u//ố//t v//e mặt nàng: “Nàng đau, ta cũng đau."
Lục Vân Tích nghi ngờ y nói dối, nếu không vì sao lúc y đưa nguyên dục căn vào
vào, nàng thì đau muốn ngất đi, y vẫn có thể cong e//o đẩy vào rút ra.
Lúc bắt đầu nàng chỉ khóc rấm rứt, nhưng tiết tấu của y càng lúc càng nhanh, giã
vào ngày một mạnh, lần nào cũng c//h//ạ//m v//à//o tận tâm hoa của nàng, cuối cùng nàng
không kìm được nữa khóc thành tiếng.
“Đồ lừa gạt, ngươi... ngươi bảo sẽ nhẹ mà.”
Nguyên Tử Triều vẫn là người ngây thơ trong tình trường, bao năm qua cũng chỉ
nhớ mong mình nàng nên cũng chẳng có kinh nghiệm thực chiến gì, Lục Vân Tích
không nói còn đỡ, lời của nàng như một liều xuân dược mạnh làm y càng hưng
phấn kích thích.
Y cắm sâu vào tận hoa tâm rồi lại rút nguyên thân gậy ra, cứ đưa đẩy liên tục như
vậy, lạch đào nguyên non mềm lại bị giã thành mềm nhũn, lối vào cũng mở rộng
hơn, dòng m//ậ//t d//ị//c//h không ngừng trào ra giúp y t//i//ế//n v//à//o càng thông thuận hơn.
Quy đầu thô ráp chạm trúng một hạch thịt, cả hai cùng run lên.
"Đừng, đừng chạm..." Dưới thân bỗng bị căng ra, Lục Vân Tích cầu xin vô vọng.
Nguyên Tử Triều lợi dụng cơ hội nói ngay: “Nàng nhìn ta đi, ta sẽ không chạm
nữa.”
Nàng bất lực, chỉ có thể mở mắt nhìn y.
Trong đôi mắt nâu đẹp đó, nàng thấy hình ảnh mình đang bị y đè dưới thân cày cấy
hùng hục, khăn trải giường bị nàng nắm chặt không còn ra hình dạng gì, thấy
khuôn mặt y tràn đầy d//ụ//c n//i//ệ//m, nàng bỗng không kiềm chế được, từ sâu trong hoa
tâm trào ra một dòng m//ậ//t d//ị//c//h,
“Hừ...” Nguyên Tử Triều không nhịn được nữa, giữ chặt e//o nàng, đẩy dục căn vào
nơi sâu nhất.
Cuối cùng y cũng ngừng lại, bắn ra từng dòng tinh dịch nóng hổi, bắn hồi lâu mới
hết sạch, bên trong đường hoà bị rót đầy, vách thịt bắt đầu co lại, liên tục ép long
căn đã mềm xuống ra ngoài.
Lục Vân Tích không còn sức lực nữa, Nguyên Tử Triều đứng dậy gọi cung nhân
mang nước nào.
Lúc quay đầu lại, thấy nàng đã nằm nghiêng say giấc, cánh tay vô lực như ngó sen
m//ề//m m//ạ//i đặt trên mép giường, mái tóc đen dày loã xoã che đi tấm lưng mỹ miều,
hai bầu n//g//ự//c bị nàng ép xuống không còn hình dạng ban đầu, trên làn da trắng nõn
phủ đầy dấu hôn xanh tím cho thấy y vừa trải qua màn ái ân sung sướng đê mê thế
nào.
*
Mệt mỏi tỉnh dậy trong cơn mơ, Lục Vân Tích cảm thấy chỗ nào trên người cũng
đau nhức, Nguyên Tử Triều ôm nàng từ phía sau, cánh tay còn đang để trên bên cổ,
bên e//o nàng tựa như dây leo quấn người nàng, nhắc nàng nhớ lại đêm qua đã trải
qua những gì.
Kể từ lần mây mưa ác mộng mười năm trước, mỗi khi có nam nhân đến gần, nàng
đều không kìm được cơn buồn nôn, may mà tối qua Nguyên Tử Triều cũng dịu
dàng quan tâm nên nàng cũng không còn cảm giác khó chịu, thậm chí còn cảm
thấy thoải mái, không ngừng ngâm nga nỉ non theo luật động của y, cảm giác nhục
nhã, chịu đựng dần thay bằng k//h//o//á//i c//ả//m lạ lẫm.
Dù trái tim nàng bài xích y nhưng t//h//â//n t//h//ể lại theo bản năng không thể chống cự
được, trừ màn dạo đầu hơi trướng đau thì những lần sau mỗi lần y giã vào đều đưa
nàng lên đỉnh Vu Sơn, mỗi lần y bóp e//o nàng thọc vào rút ra, tiếng lục lạc nhỏ trên
mắt cá chân cũng phát ra âm thanh trong trẻo đồng điệu, xen lẫn với t//i//ế//n//g r//ê//n rỉ
yêu kiều của nàng.
Nhớ lai những hình ảnh đó, Lục Vân Tích liền xấu hổ ngượng ngùng, sống lưng
căng ra cứng đờ.
Nguyên Tử Triều luôn ngủ nông, vào lúc người trong lòng tỉnh dậy, y cũng tỉnh
theo, cảm nhận được người nàng cứng đờ, ngón tay y v//u//ố//t v//e dọc theo tấm lưng
mịn màng xuống đến hông nàng rồi bóp nhẹ e//o nàng.
Nguyên Tử Triều không hiểu vì sao h//a//m m//u//ố//n mỗi sáng loại mạnh mẽ đến vậy,
còn chưa làm gì mà cự long dưới thân đã ngẩng đầu, chống vào khe hở cánh m//ô//n//g
của nàng, cả người Lục Vân Tích sởn gai ốc, y dễ dàng nhận ra nàng đang căng
thẳng, sờ thấy làn da non mềm đang nổi da gà.
Lục Vân Tích thầm than trong lòng, nàng biết tay tên này dễ gì tha cho nàng như
vậy! Làm gì có khi không lại cho nang thoát một ngày chứ, chắc chắn sẽ phải trả
giá vào thời gian khác, nhưng không sao, chỉ còn hai ngày thôi, tên cẩu hoàng đế
này chẳng qua là thèm khát t//h//â//n t//h//ể nàng, nếu thật sự ba ngày sau nàng được tự do
thì có thể xem đây là một cơn ác mộng thôi.
Tiếng hô hấp dần nặng nề, Nguyên Tử Triều lật người nàng lại về phía mình, nàng
một chân nàng gác lên e//o mình, gậy thịt n//ó//n//g b//ỏ//n//g liền đặt lên đùi nàng, quy đầu
kề sát vào cửa động.