Chiếm Lấy Ánh Trăng – Chương 34: Ngươi là kẻ điên
Chiếm Lấy Ánh Trăng
"Lục đại nhân, chúc mừng, chúc mừng!"
"Đúng vậy, lệnh ái có thể lọt vào mắt xanh của bệ hạ, đúng là chuyện đáng mừng!”
“Sắp có chuyện tốt rồi đó, chúng ta cứ chờ xem.”
...
Hạ triều, Lục Hòa Chương đang vội về nhà nhưng vẫn phải đứng hàn huyên trò
chuyện với đồng liêu.
Gần đây triều thần bàn tán sôi nổi, tuy chưa chính thức hạ chỉ thông cáo thiên hạ
nhưng bên Khâm Thiên Giám đã bắt đầu xem tượng tính ngày tốt, thượng triều
hôm nay bệ hạ cũng đã đích thân ra lệnh cho Công Bộ tìm thợ tay nghề giỏi xây
dựng cung điện mới cho hoàng hậu sau đại hôn.
Tiểu thư Lục gia được ngầm hiểu là vị hoàng hậu sắp được sắc phong.
Những người này không biết Lục Hòa Chương đã sớm lãnh chỉ, hôm nay sẽ đưa
“nữ nhi” về nhà, chuẩn bị cho đại hôn sắp tới, vậy nên khi thượng triều ông đã
mang phu nhân theo, chỉ chờ hạ triều xong sẽ đưa hai người về nhà.
Nhưng chờ mãi không thấy ai ra, ông hơi sốt ruột đi qua đi lại trước cửa cung.
Lát sau, thấy một phụ nhân từ xa đi đến, sắc mặt nặng nề, bước đi vội vã, Lục Hòa
Chương nhìn kỹ đúng là phu nhân nhà mình, vội bước tới hỏi: “Sao chỉ có mình
nàng, Lục tiểu thư đâu?”
Lục phu nhân quay đầu nhìn đằng sau, không có một ai, thở dài một hơi: “Tạm thời
hôm nay chưa về, lên xe rồi nói.”
Trong Quan Sư Cung, sắc mặt Nguyên Tử Triều tái nhợt, toàn bộ thái giám cung
nữ thị vệ quỳ rạp trong điện.
Ngự y chẩn mạch xong, trong lòng run sợ, bẩm: “Lục tiểu thư bị suy nhược do khí
huyết không thông, cộng thêm chế độ ăn uống không đủ chất nên t//h//â//n t//h//ể ốm yếu,
sau khi rơi xuống hồ hôm nay lại bị nhiễm hàn khí, phải điều trị cẩn thận một thời
gian.”
"Nếu còn có lần sau thì ban chết toàn bộ.”
Nói xong, Nguyên Tử Triều cho tất cả lui xuống, chỉ còn mình và Lục Vân Tích.
Lục Vân Tích nằm t//r//ê//n g//i//ư//ờ//n//g, khuôn mặt trắng bệch, ho nhẹ vài tiếng: “Do ta tự
nhảy, đâu có liên quan đến họ.”
Thấy nàng cuối cùng cũng chịu nói chuyện, sắc mặt Nguyên Tử Triều mới thoáng
thả lỏng chút, y ngồi cạnh nàng, nắm tay nàng: “Vân Tích đừng sợ, có ta ở đây,
không ai có thể làm nàng tổn thương hết, hôm nay ta đã sai hút cạn toàn bộ hồ
trong cùng, mấy ngày nữa sẽ đổ đất lên lấp.”
Bên ngoài truyền đến tiếng leng keng, sau khi Lục Vân Tích nhảy hồ được cứu lên,
Nguyên Tử Triều lập tức hạ lệnh bịt kín toàn bộ cửa trong Quan Sư Cung, hiện tay
các cung nhân đang đóng đinh bên ngoài.
Toàn bộ đồ sứ, đồ sắt, vật nhọn đều bị thu dọn hết, các góc bàn, chân ghê cũng
được bọc lớp vải dày.
“Rốt cuộc... ngươi muốn thế nào mới chịu tha cho ta?” Nghĩ mãi trong đầu mà
không có đáp án, cuối cùng Lục Vân Tích vẫn hỏi ra.
Nguyên Tử Triều lại làm như không nghe thấy, cẩn thận đắp lại chăn cho nàng:
“Bình thường ta chỉ tin vào mình, không tin trời, nhưng về hôn sự của chúng ta, ta
vẫn muốn làm theo quy củ, ta không còn phụ mẫu nữa nên chỉ có thể cầu xin trời
cao làm chứng cho đôi ta.”
Lục Vân Tích hất chăn ra, muốn đứng dậy, nhưng người nàng yếu ớt, mới cử động
mạnh đã không kìm được ho khan.
“Ngươi là kẻ điên!” Nàng tức giận mắng: “Ngươi đừng mơ có thể c//ư//ỡ//n//g é//p ta lần
nữa, cả nhà ta đã chết vì ngươi, dù ngươi có giết ta thì ta cũng tuyệt đối không gả
cho ngươi! Tuyệt! Đối! Không! Gả”!
Sắc mặt Nguyên Tử Triều dần vô cảm, y nhìn nàng chăm chú: “Mấy ngày trước
mẫu thân nàng mới ghé thăm nàng, vốn hôm nay phụ thân nàng cũng định đón
nàng về nhà.”
"Ta không quen biết bọn họ! Ta không cần cái ảo mộng giả đối này!” Lục Vân
Tích phẫn nộ, ném mọi thứ t//r//ê//n g//i//ư//ờ//n//g về phía y: “Ta không cần gì hết, ta chỉ cần
ngươi chết đi!”
Giải tỏa cơn giận xong, nước mắt nàng rưng rưng sắp trào ra, nàng bất lực ngồi
xuống giường, hai tay ôm đầu gối mình.
Nguyên Tử Triều cũng im lặng hồi lâu.
Hai người cứ giằng co bế tắc như vậy, cuối cùng y nhượng bộ trước: "Thật sự
không muốn sao?"
Lục Vân Tích điên cuồng lắc đầu.
“Được!” Nguyên Tử Triều như là hạ quyết tâm, “Nếu nàng thật sự không muốn thì
ta cũng không định ép uổng nàng, ta có thể để nàng xuất cung.”
Không ngờ sẽ nhận được câu trả lời này, Lục Vân Tích còn tưởng mình nghe
nhầm, nhìn y đầy kinh ngạc: “Ngươi... ngươi nói gì? Ngươi thật sự bằng lòng thả
ta đi sao?"
Nguyên Tử Triều gật đầu.
Lục Vân Tích vui mừng khôn xiết, bất chấp cơ thể suy yếu chật vật, liên tục dập
đầu: “Đa tạ bệ hạ, đa tạ bệ hạ."
Nguyên Tử Triều đỡ nàng dậy, hai tay đặt lên vai nàng, Lục Vân Tích cố kiềm chế
cảm giác buồn nôn, lo sợ y sẽ ổi ý, cố ép mình lắng nghe y nói.
“Nhưng mà ta đợi nàng nhiều năm như vậy, nếu cứ thả nàng đi như vậy thì thật sự
không cam lòng.”
"Vậy ngươi......" Mắt nàng rưng rưng, trông nàng nhu nhược đáng thương động
lòng người. “Ngươi mới nói sẽ thả ta ra...”
Nguyên Tử Triều gật đầu: "Ta có thể để nàng đi, nhưng sau khi nàng đi rồi ta sẽ
ngày nhớ đêm mong nàng.”
Ánh mắt y nhìn nàng đầy sâu kín: “Nàng cũng không muốn như vậy phải không?”
Lời này làm Lục Vân Tích hoang mang không biết làm sao, nàng cũng không rõ
mình đã làm gì để y nhớ mãi không quên như vậy.
“Ta muốn...” Nguyên Tử Triều thở dài một hơi: “Những gì không có được luôn
làm người ta khó quên nhất, nếu nàng tự nguyện một chút thì có lẽ ta không cố
chấp đến vậy.”
Y nhìn nàng bằng ánh mắt ái muội thâm trầm, còn đưa mu bàn tay mình lên cọ vào
má nàng, thân mật v//u//ố//t v//e, Lục Vân Tích không rõ y có ý gì, người nàng lại bắt
đầu run vì sợ.
“Rốt cuộc ngươi... ngươi muốn làm gì?"
Nguyên Tử Triều nói dứt khoát: “Ở bên ta ba ngày, xem như đền bù cho những
vọng tưởng suốt bao năm qua của ta, ba ngày sau ta sẽ để nàng đi.”