Chiếm Lấy Ánh Trăng – Chương 30: Cửu biệt gặp lại
Chiếm Lấy Ánh Trăng
Hôm nay là ngày đầu tháng mới, trên bầu trời không có trăng, chỉ có những vì sao
nhỏ lấp lánh, dù ngôi sao nhỏ bé toả ánh sáng nhàn nhạt nhưng cũng cố chiếu rọi
xuống nhân gian, rọi lên mặt tân đế đang đứng giữa đình viện, làm dung nhan tuấn
mỹ điểm thêm vài phần thanh lãnh, đại cung nữ thổi tắt nến rồi dẫn các cung nữ lui
ra, không ngờ bệ hạ vẫn còn đứng đó, sợ tuyết đang rơi dày đặc làm hoàng thượng
đông lạnh như tượng đá liền tiến lại gần nói nhỏ mấy câu.
Nguyên Tử Triều phủi tuyết trên vai, bước nhanh về phía trước, cuối cùng cũng
đẩy cửa bước vào.
Lúc nãy cung nữ đã khuyên nhủ dỗ Vân Tích uống hai viên ngưng thần hoàn, trước
bình minh sáng mai nàng sẽ không tỉnh lại, giờ nàng đang yên lặng ngủ, mái tóc
đen như thác nước vương ở mép giường, trên mặt nàng không có biểu cảm gì,
không biết nàng có đang nằm mơ gì không.
Nguyên Tử Triều không thắp đèn lên, chỉ ngồi ở mép giường nhìn nàng, đợi đến
khi tay ấm áp trở lại mới dám c//h//ạ//m v//à//o nàng, thấy nàng ngủ say giấc yên bình,
hiếm khi y nhếch môi nở nụ cười mãn nguyện như vậy.
Đây là sự thật, nàng thật sự đã trở lại!
Chỉ nghe hơi thở nhẹ nhàng vẫn chưa thấy đủ, vì vậy y cởi áo ngoài của mình ra,
nằm xuống bên cạnh nàng, lần cuối cùng họ thân mật như vậy đã là mười năm
trước, nhưng y không thấy xa lạ chút nào, tựa như họ mới chia xa vài ngày mà thôi.
Nguyên Tử Triều ôm vai nàng, quay mặt nàng về phía mình.
“Cảm giác như đang mơ vậy.” Y áp tay lên má nàng, cảm nhận độ ấm d//a t//h//ị//t nàng
truyền đến, “Vân Tích, Vân Tích...”
Nếu nàng tỉnh dậy, không biết y có dũng khí đối mặt gọi tên nàng như vậy không,
trong toàn bộ ký ức liên quan đến nàng, y luôn là nô lệ t//i tiện bị người ta khinh
nhục, trước giờ y chưa từng đường đường chính gọi tên nàng.
“Ưm, ưm...”
Bỗng Lục Vân Tích nói mớ, Nguyên Tử Triều lập tức sợ rút tay về, y nghi ngờ
phòng này đốt địa long quá nhiều, nếu không sao nhiệt độ trên người y lại đột ngột
tăng nhanh như vậy, sao môi nàng lại đỏ như vậy.
D//ụ//c v//ọ//n//g đè nén nhiều năm trong nháy mắt phun trào, y không chút do dự tiến về
phía được c//h//i//ế//m l//ấ//y cánh môi m//ề//m m//ạ//i của nàng.
Hai cánh môi đỏ mọng vẫn ngọt ngào như trong trí nhớ của y, lúc ngậm vào miệng
như đang ăn đường, Nguyên Tử Triều không biết làm sao để thể hiện tình yêu,
cũng không biết cách hôn, chỉ có thể gặm m//ú//t loạn xa môi nàng hồi lâu, y không
biết khi gặp lại tình yêu cửu biệt gặp lại người ta sẽ làm gì, còn y thì lại như biến
thành động vật chỉ biết l//i//ế//m láp nàng.
Si mê và ái dục hòa quyện vào nhau như sợi dây thừng, y càng muốn phân rõ ràng
thì sợi dây đó lại quấn chặt hơn, nụ hôn vụng về như vậy cũng có thể khơi dậy dục
vọng y chôn giấu nhiều năm, Nguyên Tử Triều khó khăn nuốt khan, trong đầu
không kìm được nhớ lại cảm giác t//i//ế//n v//à//o cơ thể nàng.
Lần đó đều là l//ầ//n đ//ầ//u tiên của hai người, vừa vụng về vừa trúc trắc, chỉ biết sờ
soạng theo bản năng, y chỉ nhớ rõ khi mình cắm nguyên dục căn vào, dưới thân
nàng như có cái miệng nhỏ hút chặt vào, hút hết ngụm này đến ngụm khác, cả trái
tim và linh hồn y cũng bị hút vào, xưa nay y hiếu thắng, không cam lòng để mặc
người khống chế như vậy, cứ dùng sức thọc vào rút ra hết lần này đến lần khác, lần
sau lại giã sâu lần trước, giã đến khi khơi thông dòng u tuyền, m//ậ//t d//ị//c//h trào ra ào
ạt không thể ngăn được.
Y thoả mãn vô hạn và tiếc nuối vô tận rót đầy bên trong nàng.
H//a//m m//u//ố//n đã trỗi dậy dễ gì bị dập tắt, Nguyên Tử Triều nắm tay nàng kéo về phía
e//o mình, dục căn thô to cương cứng đang chờ nhập cuộc, y nhắm mắt lại, vừa tập
gọi tên nàng sao cho đừng sượng, vừa cầm tay nàng v//u//ố//t v//e lên xuống cự long của
mình, bàn tay nhỏ ấm áp xoa dịu cự long đang gào thét.
Lục Vân Tích như nghe thấy có người gọi tên nàng, nhưng trong mơ có màn sương
trắng, không nhìn rõ bóng dáng người đó, người đó cứ gọi tên nàng, làm nàng vô
cớ hoảng hốt, sốt ruột, nắm chặt khăn tay...
“Shhh.... A...” Nguyên Tử Triều bỗng r//ê//n đau đớn, hoá ra là tay nàng đột nhiên
s//i//ế//t c//h//ặ//t lại, y nhìn xuống, thấy ngón tay ngọc thon dài của nàng không thể nắm
hết nhục hành đang phình trướng dưới hạ thân y, quy đầu hơi chuyển sang màu tím
đỏ vì nghẹn, đang nảy lên kêu gào trong tay nàng.