Cá Không Có Chân – Chương 39: Đánh vào chỗ đó (Pass: 6868)
Cá Không Có Chân
Anh nói: "Đây là nước d//â//m của em, nhìn xem." Anh bôi đầy lên cặp ngực non nớt của cô, ép cô phải thừa nhận.
Thừa nhận vị trí mà cô đang đứng, thừa nhận thân phận của mình, thừa nhận rằng cô đang sống trong một thế giới không thuộc về mình. Dựa vào vài thủ đoạn mà có được cơ hội đến ngôi trường này học tập, nhưng thực chất chẳng có gì là của cô. Tất cả đều lơ lửng, chênh vênh như đứng trên mép vực thẳm.
Kể cả người bạn trai mà cô có hiện tại cũng vốn là của người khác. Khi cô điên cuồng phô bày dục vọng với bạn trai người khác như thế này, liệu cô có cảm thấy vui s//ư//ớ//n//g không?
Anh hỏi đi hỏi lại, ngón tay không ngừng đ//â//m sâu vào cơ thể cô, từng cú đ//â//m dứt khoát và mạnh mẽ như muốn khắc sâu những lời này vào da thịt cô. Đôi chân cô đã mất đi khả năng đứng vững, chỉ còn biết dựa vào thân người anh mà treo lơ lửng.
Từng đợt sóng khoái cảm tấn công không ngừng vào cơ thể, từng dòng nước d//â//m ào ạt tuôn ra, làm ướt đẫm từng ngón tay của anh đang thô bạo ra vào. Chỉ với hai ngón tay, anh vẫn có thể khuấy động cái lỗ chật hẹp, làm nóng bỏng vùng hạ thể ẩm ướt của cô.
“Ah… ah… ha…”
Cơn khoái cảm mãnh liệt bao trùm toàn bộ thân thể, khiến làn da căng mọng phủ đầy một màu đỏ ửng. Cô như bị ngâm trong rượu, người mềm nhũn, không rõ tại sao khi chỉ có hai người, anh vẫn có thể khiến cô cảm thấy xấu hổ tột cùng.
Rõ ràng đây chỉ là một không gian riêng tư, nhưng từng lời anh nói như từng đợt sóng đánh thẳng vào tâm lý của cô, khiến cô nhận ra rằng tất cả những gì cô có được đều là thứ vốn không thuộc về mình. Cô đã ăn trộm, rồi lại dám hưởng thụ nó một cách đê hèn.
“Em là một kẻ không biết nghe lời, đúng không?”
Anh hỏi, và ngay khoảnh khắc đó, dòng nước ấm nóng từ bên dưới thân thể cô trào ra, từng đợt co rút mạnh mẽ của âm hộ làm cho chất lỏng rỉ ra ngoài, ướt đẫm cả bắp đùi. Cô thở gấp, thân thể yếu ớt sau cơn cực khoái không còn chút sức lực nào, chỉ có thể gật đầu đáp lại.
Anh nhẹ nhàng nhấc cô lên như nhấc một con mèo nhỏ, đặt cô nằm sấp trên chiếc bàn nhỏ duy nhất đặt cạnh cửa ra vào. Trên bàn bày đầy các loại mỹ phẩm, tất cả đều là quà tặng từ Kiều Vĩ Thành. Trước khi đi du lịch, cô thường dành thời gian rảnh để luyện tập trang điểm, nhưng trình độ vẫn còn thấp, vì thế mỗi lần trang điểm xong cô đều phải tẩy đi hết.
Diêu Nguyệt Ảnh úp mặt xuống bàn, hai tay nắm chặt mép bàn, gò má áp sát lên mặt gỗ lạnh lẽo, cảm nhận rõ ràng nhiệt độ mát lạnh từ gỗ truyền đến da thịt đang nóng bừng của mình. Cô nằm yên trên bàn, thân thể như sôi s//ụ//c với hơi nóng của dục vọng, chỉ có mặt bàn lạnh lẽo là giúp cô tạm thời tỉnh táo.
Trong khi cô vẫn đang thở dốc, cảm giác đau rát đột ngột xuất hiện giữa hai chân. Một bàn tay lớn vung lên, giáng mạnh vào phần môi lớn đang co giật của cô.
“Chỗ này của em khá đẹp đấy, là nơi đầy đặn nhất trên cơ thể em.” Anh không ngần ngại tán dương, ánh mắt lướt dọc theo tấm lưng cong mềm mại cho đến hai bờ m//ô//n//g tròn trịa, những ngón tay chạm nhẹ vào từng nếp gấp của môi lớn. Đường nét bờ m//ô//n//g tròn đầy, đùi non mịn màng khiến anh không kiềm chế nổi, liên tục vỗ mạnh vào đó.
“Em là đứa không nghe lời, đúng không?”
Anh hỏi lại, ngón tay lướt trên làn da trơn nhẵn của cô, rồi vung tay tát mạnh vào nơi nhạy cảm ấy.
“Chát.”
Một âm thanh giòn giã vang lên, cô khẽ giật mình, cả thân thể run rẩy, những ngón tay bấu chặt vào mép bàn hơn, môi dưới bị cắn đến bật máu.
“Chát, chát!”
Những cú đánh liên tiếp giáng xuống. Phòng ngủ vang lên những tiếng vỗ tay đều đặn. Diêu Nguyệt Ảnh run lên từng hồi, lỗ âm hộ vừa mới đạt cực khoái xong lại co giật liên hồi vì bị kích thích. Cả phần môi lớn đỏ ửng, từng giọt d//â//m thủy bắt đầu nhỏ giọt. Chỉ một lúc sau, dòng nước d//â//m loạn đã bắt đầu chảy dọc theo bắp đùi, lan tràn khắp nơi, rồi một cái tát mạnh khác lại tiếp tục vung xuống.
Chất lỏng trong suốt bắn tung tóe, văng khắp sàn nhà, thậm chí ướt cả ống quần của anh.
Đúng lúc ấy, bên ngoài vang lên tiếng động. Cửa mở, tiếng dép lê kéo lê trên sàn nhà. Lúc này đã muộn, nhưng đây là thời gian cố định mà Vương Tử sẽ dùng để vệ sinh cá nhân. Mỗi ngày cô ta và Diêu Nguyệt Ảnh đều phân chia thời gian sử dụng phòng tắm riêng. Cũng không phải là ai nhường ai, mà là từ trước đến nay, Diêu Nguyệt Ảnh luôn biết vị trí của mình, nên cũng chưa từng đòi hỏi gì.
Diêu Nguyệt Ảnh cắn chặt môi, cố gắng không phát ra tiếng động, toàn thân căng cứng vì sợ hãi bị phát hiện. Dưới thân, cô hoàn toàn bị người đàn ông phía sau kiểm soát. Mỗi một cú đánh của anh lại giống như đang đùa giỡn, như đang thử thách giới hạn của cô.
Bàn tay anh đặt lên đôi môi đang sưng đỏ của cô, ngón tay lần theo từng nếp gấp, tách ra hai bên, lộ rõ âm hộ sưng tấy ướt át. Nước d//â//m chảy ra từng dòng, kết thành những sợi tơ bạc mỏng manh.
Anh đứng chặn ánh sáng từ phía sau, nhưng vẫn trong ánh sáng yếu ớt ấy, anh nhìn thấy từng chi tiết trên gương mặt của cô, biểu cảm khó chịu và xấu hổ, nhưng vẫn có một chút gì đó như đang kháng cự yếu ớt – một chút tàn dư của lòng tự tôn.
Anh khom người, thì thầm bên tai cô, ngón tay vẫn không ngừng chơi đùa với âm hộ sưng đỏ.
“Em còn nhớ lần đầu tiên không?”
Khi đó, có ba người đàn ông cùng hiện diện, vậy mà em vẫn dám trần truồng đứng trước mặt anh. Sao bây giờ lại căng thẳng như vậy? Sao không dám phát ra tiếng?
Em sợ bị phát hiện sao? Sợ bị bạn cùng phòng khinh thường sao?
Anh cứ thế thì thầm, từng lời nói đều như một nhát dao đ//â//m thẳng vào tâm trí yếu đuối của cô, buộc cô phải đối mặt với sự thật.
Diêu Nguyệt Ảnh như sắp phát điên. Những lớp vỏ bọc mà cô cố gắng che giấu bị anh từng chút từng chút một bóc trần, từng suy nghĩ của cô đều bị phơi bày ra ngoài, trần trụi và trơ trẽn. Cơ thể có thể bị nhìn thấu, nhưng những suy nghĩ trong đầu… nếu bị anh hoàn toàn kiểm soát, thì chẳng khác nào cô sẽ bị anh chà đạp, bị nhạo báng một cách không thương tiếc.
“Đừng nói nữa…”
Cô khẽ r//ê//n lên, môi cắn chặt để ngăn âm thanh thoát ra ngoài. Cô cảm thấy cơ thể mình như bị nhấn chìm trong ngọn lửa dục vọng, phần hạ thân càng ngày càng nóng rực. Cô suýt nữa không kìm nổi sự run rẩy trong giọng nói, nói xong vội ngậm miệng lại. Đúng lúc này, cô nghe thấy từ phía sau vang lên một tiếng cười nhạt, kèm theo đó là âm thanh sột soạt của quần áo đang cọ xát vào nhau.
Rồi bất chợt, một vật cứng rắn nóng rẫy đập thẳng vào phần âm hộ của cô.
Diêu Nguyệt Ảnh chưa kịp hít vào đã cảm thấy nơi hạ thân nóng rực, một thứ còn nóng hơn cả cơ thể cô lập tức cắm sâu vào bên trong.
Hai người ngay lập tức khít chặt vào nhau, cô bật lên một tiếng r//ê//n rỉ, thở hổn hển.
--------------------------------------------------












