Chương trước
Chương sau
Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

Bạch Cốt Tinh Nũng Nịu – Chương 36: .

Bạch Cốt Tinh Nũng Nịu

Tác giả: Khuyết Danh
Lượt đọc: 396
Đề cử: 0
Bình luận: 0

Dương Tuyết liên tục gật đầu, cảm thấy những lời vừa nghe thật có lý.

Trước đây nàng nào có ngờ, Tôn Ngộ Không lại “vô dụng” đến vậy, chỉ một cái hôn mà đã bị dọa chạy mất.

Nếu sau này hắn gặp phải yêu tinh nào xinh đẹp hơn nàng, hoặc khi lên Thiên Đình cầu viện mà vướng phải một nữ thần tiên dung mạo khuynh thành, mà hắn không giữ vững lòng thì chẳng phải rất nguy hiểm sao?

Không được!

Nàng nhất định phải tìm cách gặp lại Tôn Ngộ Không, trói hắn thật chặt mới được.

Hoa Nhi đã say, vừa cười vừa khóc gục trên bàn, Dương Tuyết phải mất một phen vất vả mới đưa bà lên lầu, đặt lên giường nghỉ ngơi.

Nàng vừa bước xuống tầng một, định bắt đầu kiếm tiền thì… Thần Tài bất ngờ xuất hiện trước mặt nàng.

“Lại là ngài à?” Dương Tuyết sau khi được Hoa Nhi “khai sáng”, bỗng nhìn Thần Tài với ánh mắt thấu hiểu hơn, đột nhiên cảm thấy đống vàng bạc trước kia nhận được… hình như cũng chẳng lấy gì làm yên tâm nữa.

“Thế nào? Không chào đón ta sao?”

Hắn tìm một chỗ trống ngồi xuống, vẻ mặt bình tĩnh, “Ta đến ăn cơm. Do cô nương nấu. Một món mười lượng vàng.”

Thấy vẻ nghiêm túc của hắn, Dương Tuyết bỗng cảm thấy tội lỗi, vội lắc đầu liên tục:

“Không được. Giá trên trời như thế sẽ ảnh hưởng đến danh tiếng của tửu lâu, sau này còn ai dám ăn món của ta nữa.”

Hắn mỉm cười, trong ánh mắt còn có chút nuông chiều, tựa tay lên thái dương nói:

“Vậy thì tính giá bình thường đi. Làm cho ta một đĩa bò cay xào đi, lần trước ăn xong vẫn còn thèm đến tận bây giờ.”

“Trời ơi, lần trước ngài ăn xong còn bị cay nghẹn cả họng đấy! Còn dám ăn nữa à?”

Dương Tuyết bỗng cảm thấy bản thân giống y chang một… tra nữ.

“Hay là… ngài đừng ăn nữa. Dù sao ngài cũng có rượu ngọc lộ trên trời, ngon hơn bất kỳ món phàm trần nào.”

“Không, món cô nương nấu rất đặc biệt. Ta cũng coi như từng nếm hết mỹ vị khắp thiên hạ, nhưng chưa từng ăn món bò cay nào ngon đến thế.

Lúc đầu tưởng cay quá, nhưng ăn rồi lại nghiện… làm cho ta một phần nữa được không?”

Hắn còn nghiêng đầu, gập quạt chắp tay, vẻ mặt cực kỳ đáng yêu:

“Bạch cô nương, làm phiền rồi~”

“…”

Dương Tuyết cười khổ. Nhìn gương mặt trẻ trung đẹp trai của hắn lại còn bày ra cái vẻ đáng yêu lấy lòng, nàng không biết nên choáng hay nên xấu hổ nữa.

“Dương Tuyết là tên thật của cô nương đúng không? Ta cũng được gọi như thế chứ?”

Hắn thu lại vẻ đùa cợt, nhìn nàng nghiêm túc hỏi.

“Ừm, đương nhiên rồi.”

“Cô nương thực sự yêu Tôn Ngộ Không à?”

Hắn cúi đầu, khẽ vuốt chiếc quạt, nhẹ giọng hỏi.

“Ừm.”

“Vậy… cô nương giữ khoảng cách với ta, là vì sợ người khác hiểu nhầm?”

Giọng hắn bỗng có chút buồn, hàng mi cong dài rũ xuống, đôi mắt đẹp không nhìn vào nàng.

“Ta… ta đâu có giữ khoảng cách với ngài đâu.”

Dương Tuyết xấu hổ gãi đầu, kiểu câu hỏi này vốn chẳng ai nói thẳng ra như vậy, thường thì hai bên ngầm hiểu là được rồi chứ!

“Vậy tại sao đến một món ăn cũng không muốn nấu cho ta?”

Hắn đột nhiên ngẩng đầu, ánh mắt đối diện thẳng với nàng, buồn thương vô hạn:

“Ngay cả khi con khỉ kia không để ý đến ngươi, ngươi cũng không muốn gần ta, chỉ sợ hắn quay lại rồi hiểu nhầm ư?”

“Ta…”

Ui cha, nói đúng tim đen luôn rồi. Nàng từng nghĩ vậy thật.

“Bà chủ tửu lâu nói ta có tình ý với cô nương, cô nương liền tin ngay. Sau đó dứt khoát chọn Tôn Ngộ Không, loại bỏ ta, còn không dám nhận vàng của ta?”

Giọng hắn nhẹ nhàng mà lời thì từng bước đẩy đến, như con d.a.o lột từng lớp vỏ lòng nàng.

“…”

Dương Tuyết cúi đầu, siết chặt lấy váy, không dám nhìn hắn.

Không phải hắn đang bảo nàng tự ảo tưởng, tự đa tình sao? Còn cố ý phân biệt đối xử nữa?

Trời ạ… Thần Tài này muốn khiến nàng cảm thấy hổ thẹn đến c.h.ế.t luôn à?

Vậy là… hắn thật sự không có ý đó?

Có lẽ… Hoa Nhi cũng nhìn lầm rồi.

“Đôi mắt ta làm sao mà bị gán cho cái mác ‘vì yêu không được mà si tình đau khổ’ thế chứ?”

Thần Tài nói ngày càng ấm ức, “Chúng ta luôn là bạn tốt… không phải sao?”

Dương Tuyết nghe hắn nói vậy, theo bản năng ngẩng đầu cười cười:

“À đúng rồi, ta chỉ là…”

“Đừng tin mấy lời vớ vẩn ấy. Dù sao cũng là một người chưa từng lấy chồng, chưa thật sự yêu ai. Thì hiểu gì về tình yêu chứ? Chỉ là bị dằn vặt bởi tiếc nuối và tự trách, rồi chạy đến nơi này gặm nhấm những hồi ức đẹp đẽ từng có, bỏ qua tất cả nỗi đau còn lại.”

Vừa nói, hắn vừa dùng quạt gõ nhẹ lên đầu nàng.

“Còn cô nương, một tiểu yêu sống mới được vài trăm năm, dễ bị lời người khác làm lung lay cũng là chuyện bình thường.”

Nhìn dáng vẻ Dương Tuyết cúi đầu, hai chân vô thức đan vào nhau, hắn không nhịn được bật cười, khóe môi cong cong:

“Cô nương cứ xem ta như đại ca hoặc bạn thân, sẽ không cảm thấy khó xử nữa.”

“Ừm…”

Dương Tuyết hít hít mũi, “Xin lỗi nhé, ta không cố ý xa lánh ngài, chỉ là ta… lo ngài sẽ…”

“Không cần lo cho ta. Cũng đừng cố gắng làm hài lòng ai cả. Nếu thật sự như lời bà chủ nói, thì với tính cách sĩ diện của ta, ta đã sớm bỏ đi rồi, cần gì phải lui tới tìm cô nương hết lần này đến lần khác?”

Hắn khẽ thở dài, ngẩng đầu nhìn lên xà nhà:

“Cô nương còn trẻ, đừng tùy tiện… nghe theo kinh nghiệm của người thường.”

“Biết rồi…”

Dương Tuyết vừa thẹn vừa buồn cười, không nhịn được lè lưỡi:

“Vậy để ta đi làm bò cay xào cho ngài. Lại nói nữa, ta sắp khóc luôn rồi đây này…”

Thấy Dương Tuyết lúng túng như muốn trốn chạy, Thần Tài bật cười, vỗ nhẹ lên đầu nàng:

“Đi đi, nhớ cho nhiều tiêu hoa tiêu vào, với cả tỏi chấm, thêm nhiều một chút.”

Là thần tiên, lâu năm tu hành tọa thiền, vốn không được ăn mặn.

Cái gọi là “ngũ huân” (năm loại thực phẩm nồng) gồm: củ tỏi, tỏi non, hành hương, hẹ, kiệu.

Ngũ huân ăn sống sẽ tăng tính nóng giận, dễ bốc đồng; ăn chín thì kích thích dục vọng, khiến người ta khó giữ tâm thanh tịnh.

Ăn tỏi nhiều dễ làm tổn tâm, sinh hỏa khí. Ăn quá nhiều sẽ khiến tinh thần tán loạn, khó tập trung.

Nhưng từ lúc nếm thử món ăn Dương Tuyết nấu, hắn mới hiểu vì sao chư tiên đều kiêng kị thức ăn mặn, bởi vì… ăn rồi sẽ không thể dừng lại.

Hế luuu các bà. Tui là Hạt Dẻ Rang Đường đây. Đừng bê truyện đi web khác nhóoooo. Tui cảm ơnnnn

Mà ăn rồi thì không còn muốn nhịn nữa.

Lúc này cho dù hắn không ăn, tâm đã động, lửa đã cháy, thà buông thả một lần cho trọn.

Lần hạ phàm này là trời cao ban ơn.

Vậy mà hắn lại may mắn gặp được Dương Tuyết, chỉ trong vỏn vẹn một tháng ngắn ngủi, hắn đã được nếm trải quá nhiều thứ mà khi còn là người, hắn chưa từng có cơ hội hưởng thụ.

Tuy khó chịu, nhưng lại… không thể nào dứt bỏ.

Hắn nhìn bóng lưng Dương Tuyết, trong tim chua xót một cách dữ dội, như có dòng cảm xúc dâng lên, lại mang theo một loại đau đớn âm ỉ.

Qua cơn đau đó, lại là một chút ngọt ngào kéo dài, quanh quẩn không tan…

Quả nhiên, bà chủ Hoa Nhi nói đúng, đây chính là vị của yêu mà không được.

Nếu không, hắn đã nghĩ mình chỉ là vì lâu quá chưa nhìn thấy nữ nhân, hay chỉ vì Dương Tuyết là một yêu tinh quá xinh đẹp, chẳng qua chỉ là nhất thời rung động thôi.

Hắn ngồi bên cửa sổ tầng hai, nhìn dòng người qua lại ngoài phố, trong lòng cảm thấy một loại rung động mãnh liệt chưa từng có suốt nhiều năm qua, thứ gọi là phàm tâm lay động.

Trong khi đó, Dương Tuyết đang chăm chú nấu ăn trong bếp, thì bỗng bên ngoài cửa sổ bếp vươn ra một khuôn mặt cười tươi rói, dọa nàng giật mình suýt văng cả cái muôi trong tay!

“He he, tỷ tỷ đừng hoảng~ Cho muội xin một phần bò cay xào nữa được không?”

Một cô gái xinh đẹp quyến rũ nghiêng đầu cười tươi, giọng nói mềm mại đáng yêu:

“Bạc thì muội có. Nhưng có thể cho người mang món lên tầng hai không? Muội muốn ăn chung với… cái vị công tử đẹp trai kia kìa.”

“…Hửm?”

Ý nàng ấy là Thần Tài?

Nếu Dương Tuyết không nhìn nhầm… thì vị cô nương này chân thân chính là yêu hồ, có vẻ nàng đã để mắt đến Thần Tài rồi?

--------------------------------------------------

Bình Luận

Chương trước
Chương sau

Chương 1: Diễn biến mới

Danh sách chương

Chương 1: .
Chương 2: .
Chương 3: .
Chương 4: .
Chương 5: .
Chương 6: .
Chương 7: .
Chương 8: .
Chương 9: .
Chương 10: .
Chương 11: .
Chương 12: .
Chương 13: .
Chương 14: .
Chương 15: .
Chương 16: .
Chương 17: .
Chương 18: .
Chương 19: .
Chương 20: .
Chương 21: .
Chương 22: .
Chương 23: .
Chương 24: .
Chương 25: .
Chương 26: .
Chương 27: .
Chương 28: .
Chương 29: .
Chương 30: .
Chương 31: .
Chương 32: .
Chương 33: .
Chương 34: .
Chương 35: .
Chương 36: .
Chương 37: .
Chương 38: .
Chương 39: .
Chương 40: .
Chương 41: .
Chương 42: .
Chương 43: .
Chương 44: .
Chương 45: .
Chương 46: .
Chương 47: .
Chương 48: .
Chương 49: .
Chương 50: .
Chương 51: .
Chương 52: .
Chương 53: .
Chương 54: .
Chương 55: .
Chương 56: .
Chương 57: .
Chương 58: .
Chương 59: .
Chương 60: .
Chương 61: .
Chương 62: .
Chương 63: .
Chương 64: .
Chương 65: .
Chương 66: .
Chương 67: .
Chương 68: .
Chương 69: .
Chương 70: .
Chương 71: .
Chương 72: .
Chương 73: .
Chương 74: .
Chương 75: .
Chương 76: .
Chương 77: .
Chương 78: .
Chương 79: .
Chương 80: .
Chương 81: .
Chương 82: .
Chương 83: .
Chương 84: .
Chương 85: .
Chương 86: .
Chương 87: .
Chương 88: .
Chương 89: .
Chương 90: .
Chương 91: .
Chương 92: .
Chương 93: .
Chương 94: .
Chương 95: .
Chương 96: .
Chương 97: .
Chương 98: .
Chương 99: .
Chương 100: .
Chương 101: .
Chương 102: .
Chương 103: .
Chương 104: .
Chương 105: .
Chương 106: .
Chương 107: .
Chương 108: .
Chương 109: .
Chương 110: .
Chương 111: .
Chương 112: .
Chương 113: .
Chương 114: .
Chương 115: .
Chương 116: .
Chương 117: .
Chương 118: .
Chương 119
Chương 120
Chương 121
Chương 122
Chương 123
Chương 124
Chương 125
Chương 126
Chương 127
Chương 128
Chương 129
Chương 130
Chương 131
Chương 132
Chương 133
Chương 134
Chương 135
Chương 136
Chương 137
Chương 138
Chương 139
Chương 140
Chương 141
Chương 142
Chương 143
Chương 144
Chương 145
Chương 146
Chương 147
Chương 148: .2
Chương 149: .2
Chương 150
Chương 151: .2
Chương 152
Chương 153
Chương 154
Chương 155
Chương 156
Chương 157: .2
Chương 158
Chương 159
Chương 160
Chương 161
Chương 162: .2

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số Hạt bạn muốn ủng hộ:

Bạn cần đăng nhập để ủng hộ tại đây.
100 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
200 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
500 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
1.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
2.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
5.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu

Hoặc nhập số Hạt tùy chọn:

Bạn tặng:0 Hạt
Phí duy trì nền tảng (30%):0 Hạt
Tác giả nhận:0 Xu

Hệ thống thu phí để duy trì vận hành (server, băng thông, phát triển).

Báo lỗi chương

Đang báo lỗi:
Bạch Cốt Tinh Nũng Nịu
Chương 36: .

Vui lòng chọn loại lỗi:

0/2000

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Tự cuộn
Chương 36: .
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...