ABO Chi Khế Ước *** – Chương 9: Bị Làm Đến Mức Phát Khóc Qaq
ABO Chi Khế Ước ***
Từ Mục vừa ngửi thấy mùi tin tức tố trên người Tửu Thuần, chóp mũi liền nóng hổi, đầu óc cũng không xoay chuyển kịp.
Đối mặt với dục vọng của Tửu Thuần, cậu chỉ biết đỏ mặt không nói nên lời.
Tửu Thuần bắt cậu dang rộng hai chân đối diện với mình để làm. Vừa mới nếm được vị kẹo sữa ngọt ngào trong đôi môi mềm mại, đột nhiên tiếng chuông điện thoại vang lên, cả hai đều giật mình.
Tửu Thuần cầm điện thoại lên xem, chỉ do dự ba giây không bắt máy, màn hình điện thoại liền tối đen.
Từ Mục có thể cảm nhận rõ ràng dương vật đang tì vào **** mình từ từ xìu xuống. Cậu ôm lấy mặt Tửu Thuần cọ cọ, tự giác leo xuống khỏi đùi hắn.
Tửu Thuần xoa đầu cậu, mở cửa sổ xe, rút một điếu thuốc ra châm lửa.
“Hay là tôi về trước nhé.” Từ Mục cảm thấy bầu không khí sau cuộc điện thoại kia có chút kỳ lạ. Cậu lại không có tâm trí nghĩ nhiều, Tửu Thuần hiện tại có vẻ cũng không cần cậu nữa, vậy thà rằng mình về nhà sớm cho xong.
Tửu Thuần cũng vừa vặn hút xong điếu thuốc. Hắn quay đầu lại ấn gáy Từ Mục, khẽ cắn lên đôi môi mang theo chút vị ngọt kia.
“Tối nay em có việc à?”
“Cũng không có việc gì…” Từ Mục nhìn hắn: “Nhưng trông anh có vẻ có rất nhiều việc.”
Tửu Thuần gõ nhẹ lên trán cậu, sau đó lên ghế lái khởi động xe.
“Tối nay muốn ăn gì?”
Từ Mục nhìn các deal giảm giá trên điện thoại: “Buffet nhé?” Cậu có thể ăn rất nhiều rất nhiều thịt!
Tửu Thuần gật đầu: “Được, Chúng Vạn, Bách Bách Nhạc, Gia Mỹ, em chọn một cái đi?”
“Hơi đắt, chúng ta đi Bách Hối ăn đi.”
“Bách Hối?” Tửu Thuần chưa từng nghe qua, nhưng nhìn vẻ mặt vô cùng mong đợi của Từ Mục giống hệt như một chú chó Golden đang chờ được cho ăn, hắn đoán Từ Mục nhất định rất thích ăn thịt.
Từ Mục dẫn Tửu Thuần vào nhà hàng buffet Bách Hối, tìm một chỗ ngồi cạnh cửa sổ rồi từ từ thưởng thức.
Từ Mục lấy cho Tửu Thuần một ly nước thanh long, còn mình thì cầm bia uống.
Những lát thịt mỏng tang đặt lên vỉ nướng chẳng mấy chốc đã chín. Từ Mục phết nước chấm lên rồi gắp vào đĩa của Tửu Thuần: “Mau nếm thử đi, bạn bè tôi đều bảo nước sốt tôi tự pha ăn rất ngon đấy.”
Bắt gặp ánh mắt có chút nóng bỏng của Tửu Thuần, Từ Mục căng thẳng một chút: “Sao thế, tôi nướng khó ăn lắm à?”
Tửu Thuần nhấm nháp hương vị chua chua trong miệng: “Em rất giỏi chăm sóc người khác.”
Từ Mục nhếch khóe miệng: “Bạn trai cũ là Beta, ừm, tôi chăm sóc cậu ấy thành thói quen rồi, tôi vẫn luôn nghĩ đó sẽ là trách nhiệm cả đời của mình.”
Tửu Thuần cũng giúp cậu nướng một ít tôm: “Ăn đi.” Theo hắn thấy, nếu thực sự yêu nhau, có lẽ dù cùng giới tính cũng có thể kiên trì đi tiếp, mặc dù trên đường đi sẽ vấp phải sự cản trở từ gia đình và chính phủ.
Ít nhất cũng đã từng nỗ lực rồi, không phải sao?
“Tửu tiên sinh trước kia chưa từng yêu ai sao?” Từ Mục nhịn không được muốn biết thêm nhiều chuyện về Tửu Thuần: “Tôi đoán anh nhất định đã quen trên một bàn tay rồi.”
“Một người.” Lông mi Tửu Thuần rất dài, khi hắn rủ mắt xuống, Từ Mục không nhìn rõ biểu cảm của hắn: “Chỉ có một người.”
“…” Ông chú pháo vương chuyên đi gạ tình thế mà lại chỉ mới yêu một người!
Từ Mục nghĩ đến kỹ thuật của Tửu Thuần hóa ra là do không ngừng thực hành trong những lần hẹn bạn tình mà có, trong lòng ngấm ngầm sinh ra một cỗ ý chí chiến đấu. Chẳng lẽ đây là làm tình xong bảy người là có thể khiến bản thân trở thành Vu Yêu Vương sao!
Xem ra mình cần thực hành nhiều hơn nữa mới có thể trở thành một Omega nhỏ bé co duỗi có độ, tiến thoái tự nhiên.
Thực ra Tửu Thuần cũng không phải là ông chú thật, bản thân Từ Mục cũng không còn nhỏ, Tửu Thuần cũng không phải là ông già thật. Chỉ là khí chất của hắn trông khá điềm đạm chín chắn, còn Từ Mục thì hoạt bát hơn nhiều, hai người cách nhau khoảng 8 tuổi.
Từ Mục dẫn Tửu Thuần ra khỏi thang máy. Từ Mục ăn rất no, trong tay còn cầm ly trà sữa, đến cửa liền cúi đầu lục tìm chìa khóa trong túi quần.
Hơi thở của Tửu Thuần đột nhiên tiến lại gần, môi lưỡi ấm áp **** mạnh vành tai cậu, hai tay ôm chặt lấy Từ Mục, còn vỗ vỗ cái bụng nhỏ đang căng tròn của cậu.
“Ây ây…” Từ Mục trong miệng kêu a a, vặn chìa khóa vội vàng kéo người vào trong.
Đá chân đóng cửa lại, Tửu Thuần đè Từ Mục ra sau cửa thân mật vuốt ve. Tin tức tố nồng đậm bao hàm dục vọng trắng trợn, hắn giật tung thắt lưng Từ Mục, thò tay vào trong sờ nắn cặp **** săn chắc kia.
Từ Mục bám lấy vai hắn, khi bị sờ đến miệng huyệt liền run rẩy, nhịn không được oán trách: “Tửu tiên sinh, tay anh lạnh quá…”
Kèm theo tiếng cười trầm thấp của Tửu Thuần, cậu bị vừa đẩy vừa kéo ấn xuống sô pha. Hai chân vừa nhấc lên, quần dài cùng quần lót đã bị lột sạch, để lộ khu vực tam giác trắng trẻo nhất trên cơ thể không bị ánh mặt trời chiếu tới.
Ngón tay luồn vào đám lông mu vò vò, Tửu Thuần cười nói: “Có muốn tôi cạo giúp em không?”
Miệng huyệt của Từ Mục bị vuốt ve đùa giỡn vừa ngứa ngáy vừa sung sướng. Cậu nâng **** ngậm lấy mấy ngón tay kia, tràng đạo co rút liên hồi. “Không cần, chim không có lông sao gọi là chim được.”
Tửu Thuần cúi người xuống **** láp đầu **** đã dựng đứng lên, đầu lưỡi lười biếng gảy nhẹ, giọng nói có chút hàm hồ: “Bởi vì vòi voi đâu có mọc lông.”
“Cái gì?” Miệng huyệt ướt đẫm bị cắm lộng quá mức sung sướng, Từ Mục bắt đầu mơ màng, trên người tỏa ra mùi sữa ngọt ngào. Cậu ưỡn ngực để Tửu Thuần ngậm đầu **** mình sâu hơn, đầu **** chủ động cọ xát vào răng Tửu Thuần: “Ưm… đúng rồi, chính là như vậy…”
Bên trong tràng đạo chảy ra một lượng nước lớn, dương vật phía trước run rẩy bán cương.
Tửu Thuần nắm lấy tay cậu vuốt ve chỗ cứng ngắc của mình. Từ Mục dựa sát vào, giải phóng nó ra khỏi quần, hút **** **** láp quy đầu cực đại kia, trong miệng phát ra tiếng chùn chụt, đầu lưỡi không ngừng trượt dọc theo thân gậy.
Cậu đang **** say sưa, coi dương vật của Tửu Thuần như kẹo **** mà ăn, đột nhiên thân hình chao đảo, bị lật úp trên sô pha, cả người nằm sấp lên chiếc gối ôm.
Tửu Thuần rút bốn ngón tay ra, mang theo một lượng lớn **** thủy. Hắn vỗ vỗ **** Từ Mục, Từ Mục lập tức vểnh **** lên, hơn nữa còn đưa tay ra sau tách cửa huyệt ra để Tửu Thuần dễ dàng cắm vào.
Giữa bạn tình với nhau chính là kiểu quan tâm lẫn nhau, giúp đỡ lẫn nhau, anh và tôi đều chủ động một chút, chơi đùa tự nhiên sẽ rất thú vị.
Từ Mục dường như thở phào nhẹ nhõm. Cậu đại khái đã hiểu ý của Vương Chính, nhưng sâu thẳm trong lòng lại cảm thấy có một tia tiếc nuối.
Tửu Thuần đè lên người Từ Mục, đầu gối tì về phía trước, chậm rãi vuốt ve dương vật rồi cắm vào.
Trong lúc bị cắm, Từ Mục giống như một con ếch xanh, chỉ dám duỗi chân chứ không dám giãy giụa. Tràng đạo tuy đã được nong rộng, nhưng trước sau vẫn chưa nong đến tận sâu bên trong. Khi dương vật tiến vào, cậu có cảm giác như dạ dày cũng bị **** trúng, chiều dài **** vào khiến cậu buồn nôn.
“Toàn… ưm, cắm hết vào sao?” Từ Mục dùng tràng đạo hút hút cây dương vật kia, nhịn không được ngứa ngáy mà lắc lư.
“Ách!” Cậu lập tức không khống chế được âm thanh mà hét toáng lên.
Tửu Thuần đè **** cậu lại, đẩy dương vật từng chút từng chút một vào sâu bên trong. Thân gậy thô tráng chèn ép tuyến tiền liệt, quy đầu lại không chút thương tiếc **** vào miệng khoang sinh sản chưa mở ra. Hắn nhéo **** Từ Mục, dồn toàn bộ sức lực xuống hạ thân.
Từ Mục lập tức bị cắm đến phát khóc. Cậu vừa đau vừa sướng, bị khí thế của Tửu Thuần làm cho khiếp sợ, không dám giãy giụa làm mất hứng Tửu Thuần, mà cũng không thể giãy giụa nổi.
Chỉ có thể vô lực há miệng, rơi nước mắt trong câm lặng.
Đầu óc phảng phất như bị điện giật, tê dại không nhớ nổi bất cứ thứ gì, trước mắt chỉ thấy một mảng trắng xóa. Cậu cảm thấy quy đầu đau nhức, có thứ gì đó không chịu khống chế chảy ra.
“A a ——” Từ Mục yếu ớt phản kháng: “A —— đừng… đi tiểu mất…”
Cậu tè ra quần rồi, cậu bị Tửu Thuần thao đến mức đi tiểu ra sô pha!
Sau gáy đột nhiên bị cắn một ngụm, may mà tránh được khu vực tuyến thể. Tửu Thuần ôm lấy eo cậu, một bên gặm cắn cổ Từ Mục, một bên dùng quy đầu **** vào miệng khoang sinh sản.
Phụt phụt ——
Từ Mục cảm thấy thật kỳ diệu, huyệt sau thì tê dại, phía trước lại trơn tru. Không sai, lỗ sáo trên quy đầu phảng phất như mất cảm giác, nước trong bàng quang tự động rỉ ra. Cậu vừa hưng phấn lại vừa sợ hãi, sợ tuyến tiền liệt bị Tửu Thuần **** hỏng mất.
Tửu Thuần vô tình sờ xuống dưới sô pha, sờ thấy một mảng ướt đẫm, cúi đầu nhìn, lập tức lật người Từ Mục lại.
Dương vật của hắn vẫn sưng to dựng đứng, còn dưới háng Từ Mục thì rối tinh rối mù, vừa là **** thủy vừa là tinh dịch, lại còn có mùi khai của nước tiểu.
Hỏng rồi!
Hắn vội vàng vỗ mặt Từ Mục, để đôi mắt đang nửa mở nửa khép kia hoàn hồn lại.
“Em không sao chứ?”
Từ Mục từ từ tỉnh lại, nhìn thấy vẻ mặt quan tâm của Tửu Thuần, lại cảm nhận được hạ thân tê dại, xấu hổ và giận dữ tột cùng: “Anh… anh sao lại như vậy… tôi lớn thế này rồi…” thế mà lại đái dầm!
“Không sao không sao…” Tửu Thuần ôm cậu hôn lên mặt rồi lại hôn lên ngực: “Tôi dùng sức hơi mạnh, sẽ không chơi hỏng đâu, thật đấy, trước kia hẹn vài người cũng có người bị tôi thao đến mức đi tiểu mà…”

![[NP] Xuyên Không: Đến Thế Giới ABO Nhưng Vẫn Là Người Trái Đất](https://hatdaukhaai.top/media/sizes/anh_truyen/edit-49469-1781589035-150x150.webp)








