Chương trước
Chương sau
Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

Yêu Thôi Đừng Cưới – Chương 8: Quá tam ba bận

Yêu Thôi Đừng Cưới

Tác giả: Trà Trà Hảo Manh
Lượt đọc: 99
Đề cử: 0
Bình luận: 0

Không phải l//ầ//n đ//ầ//u Lục Bách Trình đề cập đến chuyện sống chung, Khương Phi suy nghĩ một chút mới đáp: “Chẳng phải bây giờ em cũng xem như là ở bên này sao?” Cùng lắm là thiếu mỗi làm lễ dọn nhà.

Lục Bách Trình không nói, sống chung và ngủ lại, thực sự không giống nhau, bởi vì tính ra thời gian bọn họ có thể sớm chiều ở bên nhau cũng không phải là nhiều. Ít nhất là kém xa so với những gì anh mong đợi.

Nhưng anh cũng không phản bác, chỉ là đứng dậy đi ra khỏi phòng, nói: “Cũng đúng.”

Khương Phi mím môi lại, nhìn bóng lưng anh, chớp mắt mấy cái, gọi anh lại, hỏi anh có muốn đi họp mặt bạn cấp ba không.

“Không sắp xếp được thời gian.”

Khương Phi nhận ra anh thực sự không vui, nên tắt ghế massage, bấy giờ trong tay không có gì vướng bận lại theo phản xạ, nâng cùi chỏ tay lên, c//ắ//n c//ắ//n móng tay, hỏi anh: “Ngày đó anh có việc gì à, em không muốn phải đi một mình đâu.”

Lục Bách Trình tựa như có mắt sau lưng, đột nhiên xoay người, sải vài bước đã đến bên cô, rút ngón tay từ trong miệng cô ra, “Tật c//ắ//n móng tay của em bao giờ mới bỏ được, muốn anh bôi cái đó lên nữa phải không.”

“Cái đó bôi vào đắng lắm.”

“Làm vậy cho em chừa cái tật xấu này đi.”

Khương Phi nhìn lại móng tay của mình, thực ra thì có Lục Bách Trình ở cạnh nên móng tay cô cũng hơi dài ra rồi, chứ hai năm trước ấy hả, phải nói là hoàn toàn trụi lủi, không thể nhìn nổi.

Cô lẩm bẩm: “Anh thấy người đẹp thành phố nào, móng tay lại bị bôi nước đắng mỗi ngày chưa?”

Lục Bách Trình nắm tay cô, lại nói: “Đi cũng phải giả vờ xa lạ, vậy không đi còn hơn.”

Hô hấp Khương Phi như ngừng lại, tựa như tâm tư bị đ//â//m thủng, sau lại nghe anh nói tiếp: “Em xong thì anh đến đón. Đừng có gặm móng tay nữa.”

*

Lục Bách Trình nói đi cũng phải vờ như xa lạ, cũng không hề nói oan gì cho Khương Phi.

Cô và Lục Bách Trình từ năm lớp mười một đã ở bên nhau, tính đến hiện tại cũng đã từng chia tay hai lần.

L//ầ//n đ//ầ//u là hồi năm thứ ba Đại học, Lục Bách Trình muốn đi trao đổi sinh viên ở nước ngoài một năm, cô lại không muốn yêu xa, đòi chia tay. Lục Bách Trình nghe xong, nhìn cô một hồi lâu rồi bỏ đi, nhưng không đến hai ngày đã quay trở về tìm cô, đưa cho cô một bản phân tích các điều kiện ở nước ngoài. Từ thời gian, không gian đến cả những yếu tố di động, vấn đề gì cũng lôi ra phân tích cặn kẽ, rồi đưa ra kết luận là bọn họ không cần chia tay. Lúc đó, cô như rơi vào trong sương mù, còn chưa phản ứng được gì, anh lại hỏi cô có đói bụng không, rồi một hai lôi cô đến nhà ăn, ăn một bữa sườn ninh, thế là xem như hai người đã làm lành.

Về lần chia tay thứ hai thì tình huống hơi phức tạp hơn chút. Thời điểm đó cô phát hiện bản thân không phải cứ nhất thiết phải có Lục Bách Trình mới được, nhưng trừ Lục Bách Trình ra, ai cô cũng xem thường.

L//ầ//n t//h//ứ h//a//i chia tay là do Lục Bách Trình nói, anh không xuống nước, cô thì bướng bỉnh tự cho mình là đúng, nên cũng không có động thái níu kéo.

Vì thế hai người tách ra hai năm, cho đến lúc gặp lại nhau ở biển Tây*, tình cũ không rủ cũng tới, vừa gặp, củi khô lại cháy bừng bừng.

(*) Tây hải (Biển Capsi): bao bọc bởi Liên Bang Nga dọc theo khu vực được kiểm soát phía Nam. Vì không thông với đại dương nên thực ra là một hồ nước. Tuy nhiên đây là hồ nước có diện tích và thể tích lớn nhất thế giới, và nước có vị mặn (xấp xỉ 1/3 nồng độ muối của nước biển) nên được gọi là biển.

Cừ Dương nói lớn không lớn mà nhỏ cũng không nhỏ. Bọn họ có thể tách ra hai năm trong hoàn cảnh ba mẹ hai bên vẫn giữ liên lạc, không khó đoán là đã phải cố tình tránh né.

Hôm làm lành, Lục Bách Trình hứa với Khương Phi sẽ không công khai, tôn trọng quan điểm yêu thôi không cưới, dù sao anh cũng không thấy hứng thú với hôn nhân. Tuy nhiên, anh lại có một điều kiện.

Khương Phi hỏi anh điều kiện gì.

Anh bảo mặc dù không công khai, tuy nhiên hai người cũng không phải là độc thân, không được giả bộ độc thân để thả thính, câu cá, dù là mập mờ cũng không được, nếu không thì chẳng khác gì b//ạ//n t//ì//n//h cả.

“Trước giờ em cũng chưa từng nghĩ đến chuyện đó… Mà anh lại có suy nghĩ này thì xem ra có ý đồ gì rồi.”

“Tốt nhất là không nghĩ đến.” Lục Bách Trình liếc mắt nhìn cô. “Anh nói như vậy là vì lý do gì chẳng lẽ em còn không biết? Từ nhỏ đến lớn số người em mê đắm có thiếu không, có cần anh lôi thư tình hồi xưa em viết ra cho em đọc lại không?”

Viết nhiều thư tình như vậy, nhưng tuyệt chẳng có lá nào là viết cho anh.

“Tóm lại em phải quản cho tốt đầu óc của mình, n//g//o//ạ//i t//ì//n//h tư tưởng cũng không được.”

Khương Phi: “…”

*

Lục Bách Trình đến phòng ngủ phụ, Khương Phi nằm một mình t//r//ê//n g//i//ư//ờ//n//g, trằn trọc xoay trở, làm thế nào cũng không ngủ được.

Gần đây cô có một cảm giác kỳ lạ, dường như Lục Bách Trình có ý muốn công khai q//u//a//n h//ệ, hơn nữa lại còn muốn An Mộng Như biết.

Có trời mới biết An Mộng Như sẽ làm gì. Chuyện mấy ngày trước như một hồi chuông báo động, Khương Phi rùng mình một cái. Cô có thể yêu đương hẹn hò với Lục Bách Trình cả đời, duy chỉ có kết hôn là không được.

Tâm lý bài xích hôn nhân của cô cũng không phải chỉ là một ý tưởng nổi loạn, mà đã là bệnh nan y giai đoạn cuối. Cho dù là Lục Bách Trình cũng không có đãi ngộ gì hơn.

Phần cảm giác bất an này đã nhen nhóm từ sau tết âm lịch, đến lúc An Mộng Như gọi anh đến ăn cơm, lại càng trở nên mãnh liệt.

Cô nằm trong chăn len lén gặm móng tay, đang c//ắ//n bất chợt có cảm giác lành lạnh ở sau lưng, nghiêng đầu sang lại phát hiện không biết từ lúc nào, Lục Bách Trình đã ở đó.

“Anh sau này có thể gõ cửa không?” Cô sợ đến toát mồ hôi lạnh.

“Gõ rồi.” Lục Bách Trình nói, “Em đang nghĩ gì vậy, anh gọi em mấy lần em cũng không nghe.”

Khương Phi chậm rãi thở dài một tiếng, ngồi dậy bật đèn. Thấy anh mở tủ đầu giường, lại không tình nguyện mà đưa tay ra, “Bôi nước đắng lên cũng vô ích, chút nữa em lại rửa sạch.”

“Gần đây công việc không thuận lợi sao?”

Bình thường cô chỉ c//ắ//n móng tay khi vô cùng phiền não âu lo hoặc có chuyện gì đó nghĩ mãi không ra. Trong những tình huống khác, ít nhiều gì năng lực không chế cũng tốt hơn so với hồi còn bé.

“Vẫn ổn.”

“Vậy sao lại c//ắ//n móng tay?”

Sau khi thoa xong mười móng tay, Lục Bách Trình nhìn cô không chớp mắt.

Sống mũi anh cao, làm cho hốc mắt thêm sâu, dưới chân mày có một nếp nhăn không quá rõ rệt, chỉ khi thực sự mệt mỏi mới thấy rõ. Khương Phi đưa bàn tay lên vuốt nhẹ chân mày anh, nói: “Lục Bách Trình, chúng ta sẽ lại chia tay sao? Vì sao gần đây lòng em cứ hoảng sợ.”

Dường như cô biết rằng đích đến của họ có thể là chia tay, cũng đã chuẩn bị tâm lý xong xuôi, nhưng đến lúc thực sự phải đối diện cô lại cảm thấy khó khăn, không đành lòng buông bỏ.

Lục Bách Trình cau mày, “Gần đây em bận tâm về chuyện này sao?”

Khương Phi chẳng ừ hử gì.

Anh nhìn cô chuyên chú hồi lâu, sau đó lạnh lùng thốt ra: “Quá tam ba bận, anh khuyên em thừa dịp này bỏ sớm ý niệm chia tay đi, nếu không ngày mai anh lôi em ra Cục Dân Chính, hẳn là dì An cũng hài lòng lắm đấy.”

Khương Phi: “…”

--------------------------------------------------

Chương trước
Chương sau

Truyện hợp gu để đọc tiếp

Đang hiển thị truyện cùng gu với nội dung bạn đang đọc để giữ tốc độ tải và SEO ổn định.

Chương 1: Diễn biến mới

Danh sách chương

Chương 1: Mối q//u//a//n h//ệ
Chương 2: Anh đang làm gì đó?
Chương 3: Thật là lớn
Chương 4: Chờ em về
Chương 5: Anh hàng xóm
Chương 6: Có tự sướng không (H – pass: 6868)
Chương 7: Có không dùng cũng phí
Chương 8: Quá tam ba bận
Chương 9: Đồ háo sắc
Chương 10: Xấu hổ
Chương 11: Làm hòa
Chương 12: Bạn trai
Chương 13: Nhà có gương không?
Chương 14: Có bệnh
Chương 15: Cúp điện
Chương 16: Đỏ đen
Chương 17: Đói
Chương 18: Nhục dục (pass: 6868)
Chương 19: Lên giường làm em (pass: 6868)
Chương 20: Thoải mái không (pass: 6868)
Chương 21: Bài xích
Chương 22: Tặng giày ngụ ý không tốt
Chương 23: Tắm thật lâu
Chương 24: Thích kiểu gì
Chương 25: Chị họ
Chương 26: Cậu đừng lộn xộn
Chương 27: Làm nhé
Chương 28: Nhẹ một chút, đau (pass: 6868)
Chương 29: Bé cưng
Chương 30: Em trắng hơn cô ta
Chương 31: Có phải đang lén lút “quay tay”? (pass: 6868)
Chương 32: Giúp em “bôi trơn” (pass: 6868)
Chương 33: L//ầ//n đ//ầ//u “xếp hình” (pass: 6868)
Chương 34: Bệnh thần kinh
Chương 35: Hai năm trước
Chương 36: Làm được không?
Chương 37: Video
Chương 38: Phía dưới cũng muốn cởi (pass: 6868)
Chương 39: Mai mối
Chương 40: Tranh chấp
Chương 41: Bị ngã
Chương 42: Bạo lực gia đình
Chương 43: Công khai
Chương 44: Dẻo miệng quá cơ
Chương 45: T//i//n//h t//r//ù//n//g lên não
Chương 46: Nơi đó thật ngứa ngáy (pass: 6868)
Chương 47: Sống thử
Chương 48: Đứa bé
Chương 49: Làm rồi ngủ
Chương 50: Thịt vụn
Chương 51: Đàn ông rơi nước mắt không rơi lệ
Chương 52: Giục cưới
Chương 53: Làm thêm một lát (pass: 6868)
Chương 54: N//g//o//ạ//i t//ì//n//h
Chương 55: Em không có
Chương 56: Diễn kịch
Chương 57: Tách ra
Chương 58: Tổn thất chừng mực
Chương 59: Em muốn gặp anh
Chương 60: Làm lần cuối (pass: 6868)
Chương 61: Ở trên ăn sao ngon bằng ở dưới
Chương 62: Lời xin lỗi thì phải chân thành
Chương 63: Đi theo mẹ
Chương 64: Hôn nhân là thứ phẩm của tình yêu
Chương 65: Chương cuối

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số Hạt bạn muốn ủng hộ:

Bạn cần đăng nhập để ủng hộ tại đây.
100 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
200 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
500 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
1.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
2.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
5.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu

Hoặc nhập số Hạt tùy chọn:

Bạn tặng:0 Hạt
Phí duy trì nền tảng (30%):0 Hạt
Tác giả nhận:0 Xu

Hệ thống thu phí để duy trì vận hành (server, băng thông, phát triển).

Báo lỗi chương

Đang báo lỗi:
Yêu Thôi Đừng Cưới
Chương 8: Quá tam ba bận

Vui lòng chọn loại lỗi:

0/2000

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Tự cuộn
Chương 8: Quá tam ba bận
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...