Chương trước
Chương sau
Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

Yêu Thôi Đừng Cưới – Chương 48: Đứa bé

Yêu Thôi Đừng Cưới

Tác giả: Trà Trà Hảo Manh
Lượt đọc: 0
Đề cử: 0
Bình luận: 0

Rốt cuộc hôm nay Khương Phi cũng không thể cùng Lục Bách Trình ăn hết bữa cơm.

Hai người đến một tiệm cháo, mới ăn được một nửa, Lục Bách Trình đã phải lái xe đưa Khương Phi đến bệnh viện.

Chung Uẩn sinh. Là một bé trai, cũng làm cho mẹ chồng cô ấy vui vẻ. Lúc Khương Phi đến cũng chỉ có mỗi La Dương ở cạnh, đang nói gì đó với cô ấy. Khương Phi cũng nghe không rõ, nhưng đoán là những lời an ủi động viên.

Ấn tượng lớn nhất của Khương Phi đối với La Dương là một người đàng hoàng, đối với Chung Uẩn tốt không thể tả, trước lo sau nghĩ, trước kia Chung Uẩn rất hay đi câu lạc bộ, uống đến say nôn thốc nôn tháo bất tỉnh nhân sự, vẫn luôn là La Dương theo sau cô ấy thu dọn tàn cuộc.

Hai người có thể đi được đến đây cũng là không dễ dàng.

La Dương thấy Khương Phi đến, gật đầu với Lục Bách Trình một cái rồi nhường chỗ lại cho Khương Phi.

Khương Phi ngồi xuống, câu cửa miệng là: “Ngoan ngoan, cậu thật vĩ đại.”

Cô vừa mới nhìn đứa bé, một đống nhỏ nhăn nhúm, be bé như con mèo con, làm lòng cô cũng m//ề//m m//ạ//i. Ngày hôm qua mẹ của nhóc còn mới hẹn hò với cô, hôm nay nhóc đã gấp không chờ được mà xuất hiện rồi.

Sau khi sinh, bộ dạng Chung Uẩn rất tiều tụy, cô nhếch mép một cái, cố nặn ra mấy chữ khô khốc: “Đau chết bà luôn.”

Khương Phi vừa đau lòng lại thấy buồn cười, tán gẫu đôi ba câu với cô rồi để cô nghỉ ngơi, lúc đi ra ngoài lại không thấy Lục Bách Trình, sau lại tìm được người ở hành lang, trên người anh nhàn nhạt mùi thuốc lá.

“Hút thuốc gì thế?”

“Đang suy nghĩ.” Lục Bách Trình sờ cằm, “Tâm sự xong rồi?”

“Cũng muộn rồi, còn phải nghỉ ngơi.”

“Thế bây giờ đi luôn sao?”

Khương Phi ừ một tiếng, nói: “Trở về Nghi Sơn đi, em nói với mẹ, ngày mai lại tự đi cũng dễ.”

Nhưng cô nói xong cũng không có động thái gì, ngẩng đầu lên hỏi: “Anh mệt lắm không? còn đói không?”

Lục Bách Trình lắc đầu.

Anh không quá n//h//ạ//y c//ả//m với lạnh. Cừ Dương lại ở phía nam, mùa đông lạnh cũng không có tuyết rơi, lúc này trên người anh mặc cũng không nhiều đồ, một chiếc áo khoác, bên trong là áo sơ mi mỏng dính sát vào bụng, Khương Phi sờ một cái, cảm nhận cơ bắp anh trở nên căng cứng, cười, “Tránh cái gì mà tránh?”

“Vậy em sờ cái gì mà sờ?” Lục Bách Trình nắm tay, kéo cô vào lòng n//g//ự//c.

Bàn tay anh thật lớn, có thể dễ dàng bao bọc lấy tay cô, Khương Phi gãi nhè nhẹ vào lòng bàn tay anh, nói: “Vừa nãy anh suy nghĩ chuyện gì thế?”

“Em đoán xem.”

“Đứa bé?”

“Tại sao lại nói thế?”

“Lúc anh vừa mới nhìn thấy Hạt Đậu Nhỏ đã không nói gì, ánh mắt cũng dính chặt vào nhóc, tựa như… Lục Bách Trình, anh thích trẻ con sao?”

Lục Bách Trình lặng yên chốc lát, “Ừ.”

Khương Phi khịt khịt mũi, “Vậy anh thích trẻ con hay thích em?”

“Em.”

Anh đáp không chút do dự, nhưng Khương Phi lại nổi cơn ganh tỵ, hỏi không đầu không đuôi: “Anh sẽ ghét em sao?”

“Không.” Vòng tay Lục Bách Trình hơi buông lỏng, cúi đầu nhìn cô, “Em đang nghĩ gì thế?”

“Em không chịu kết hôn đó,” Khương Phi lẩm bẩm, “Mẹ em hôm nay phấn chấn lắm, ngay cả chuyện sau này phải chăm sóc em s//i//n//h c//o//n cũng nói cả rồi. Nếu em nói với mẹ mình không muốn kết hôn, anh nói xem bà ấy có ghét em không? Nếu đến lúc đó cả mẹ, cả anh đều ghét em, thì chắc em sẽ cảm thấy khó chịu lắm.”

“Mỗi người có sự lựa chọn riêng của họ, cuộc đời của em, hãy cứ sống như em mong muốn là được.”

Vậy còn anh? Anh có hạnh phúc không?”

Lục Bách Trình gật đầu, cằm cạ thoáng qua trên tóc Khương Phi, cô nghe tiếng anh nói: “Dĩ nhiên là có.”

Mọi việc anh đều đặt cô lên hàng đầu, có lúc Khương Phi cũng cảm thấy mình quá tự do phóng khoáng. Cô ngược lại buồn bực rồi nổi lên ghen tuông, hồi lâu mới gom được đủ can đảm mà nói; “Thật ra s//i//n//h c//o//n với kết hôn cũng không mâu thuẫn gì với nhau.”

Lục Bách Trình nhìn cô.

Cô lại nói: “Chỉ là hiện giờ em chưa chuẩn bị xong tâm lý để s//i//n//h c//o//n, anh chờ em được không?”

Khương Phi có đôi mắt trong vắt, tròng trắng đen rõ ràng, mí mắt mỏng, lúc nhướng lên tạo thành nếp gấp rất sâu và sắc sảo, Lục Bách Trình dùng ngón trỏ c//h//ạ//m v//à//o lông mi cô, nói sang chuyện khác: “Em hôm nay hơi đa sầu đa cảm.”

Cô tủi thân, “Bởi vì em thấy anh thích con nít quá đó thôi.”

Lục Bách Trình nói: “Em trước hết cứ lo phục vụ anh cho tốt đi. S//i//n//h c//o//n đau đớn lắm, em lại sợ đau… Đoán chừng lúc em sẵn sàng rồi, anh còn chưa chuẩn bị xong.”

Khương Phi dở khóc dở cười, “Anh thật sự là quá khó hầu hạ.”

“Được rồi.” Lục Bách Trình không giỏi dỗ người, cũng không nói thêm, “Về thôi, đèn hành lang mới chớp tắt liên tục em không thấy sao?”

Khương Phi giang hay tay, ôm chặt lấy anh, “Đồ quỷ nhát gan”.

Lục Bách Trình cười nhạt, trên tay lại tăng thêm sức.

Xương ngón tay anh vừa cứng lại vừa to, vừa tăng thêm sức Khương Phi đã bị lực siết của anh làm đau, nhảy xuống giậm chân, “Lục Bách Trình, buông tay ra!”

“Ha ha.”

--------------------------------------------------

Bình Luận

Chương trước
Chương sau

Truyện hợp gu để đọc tiếp

Đang hiển thị truyện cùng gu với nội dung bạn đang đọc để giữ tốc độ tải và SEO ổn định.

Chương 1: Diễn biến mới

Danh sách chương

Chương 1: Mối q//u//a//n h//ệ
Chương 2: Anh đang làm gì đó?
Chương 3: Thật là lớn
Chương 4: Chờ em về
Chương 5: Anh hàng xóm
Chương 6: Có tự sướng không (H – pass: 6868)
Chương 7: Có không dùng cũng phí
Chương 8: Quá tam ba bận
Chương 9: Đồ háo sắc
Chương 10: Xấu hổ
Chương 11: Làm hòa
Chương 12: Bạn trai
Chương 13: Nhà có gương không?
Chương 14: Có bệnh
Chương 15: Cúp điện
Chương 16: Đỏ đen
Chương 17: Đói
Chương 18: Nhục dục (pass: 6868)
Chương 19: Lên giường làm em (pass: 6868)
Chương 20: Thoải mái không (pass: 6868)
Chương 21: Bài xích
Chương 22: Tặng giày ngụ ý không tốt
Chương 23: Tắm thật lâu
Chương 24: Thích kiểu gì
Chương 25: Chị họ
Chương 26: Cậu đừng lộn xộn
Chương 27: Làm nhé
Chương 28: Nhẹ một chút, đau (pass: 6868)
Chương 29: Bé cưng
Chương 30: Em trắng hơn cô ta
Chương 31: Có phải đang lén lút “quay tay”? (pass: 6868)
Chương 32: Giúp em “bôi trơn” (pass: 6868)
Chương 33: L//ầ//n đ//ầ//u “xếp hình” (pass: 6868)
Chương 34: Bệnh thần kinh
Chương 35: Hai năm trước
Chương 36: Làm được không?
Chương 37: Video
Chương 38: Phía dưới cũng muốn cởi (pass: 6868)
Chương 39: Mai mối
Chương 40: Tranh chấp
Chương 41: Bị ngã
Chương 42: Bạo lực gia đình
Chương 43: Công khai
Chương 44: Dẻo miệng quá cơ
Chương 45: T//i//n//h t//r//ù//n//g lên não
Chương 46: Nơi đó thật ngứa ngáy (pass: 6868)
Chương 47: Sống thử
Chương 48: Đứa bé
Chương 49: Làm rồi ngủ
Chương 50: Thịt vụn
Chương 51: Đàn ông rơi nước mắt không rơi lệ
Chương 52: Giục cưới
Chương 53: Làm thêm một lát (pass: 6868)
Chương 54: N//g//o//ạ//i t//ì//n//h
Chương 55: Em không có
Chương 56: Diễn kịch
Chương 57: Tách ra
Chương 58: Tổn thất chừng mực
Chương 59: Em muốn gặp anh
Chương 60: Làm lần cuối (pass: 6868)
Chương 61: Ở trên ăn sao ngon bằng ở dưới
Chương 62: Lời xin lỗi thì phải chân thành
Chương 63: Đi theo mẹ
Chương 64: Hôn nhân là thứ phẩm của tình yêu
Chương 65: Chương cuối

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số Hạt bạn muốn ủng hộ:

Bạn cần đăng nhập để ủng hộ tại đây.
100 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
200 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
500 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
1.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
2.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
5.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu

Hoặc nhập số Hạt tùy chọn:

Bạn tặng:0 Hạt
Phí duy trì nền tảng (30%):0 Hạt
Tác giả nhận:0 Xu

Hệ thống thu phí để duy trì vận hành (server, băng thông, phát triển).

Báo lỗi chương

Đang báo lỗi:
Yêu Thôi Đừng Cưới
Chương 48: Đứa bé

Vui lòng chọn loại lỗi:

0/2000

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Tự cuộn
Chương 48: Đứa bé
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...