Chương trước
Chương sau
Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

Yêu Thôi Đừng Cưới – Chương 47: Sống thử

Yêu Thôi Đừng Cưới

Tác giả: Trà Trà Hảo Manh
Lượt đọc: 0
Đề cử: 0
Bình luận: 0

Hai ngày sau, An Mộng Như gọi cho Khương Phi

“M//ô//n//g con đỡ chưa?”

“…”

Khương Phi nghi ngờ rằng chuyện cô bị thương ở m//ô//n//g chắc đã được lan truyền đến ai cũng biết rồi. Cô than thở, nói: “Mẹ biết hết rồi sao?”

“Hừ, giấu giếm cũng khá đó.”

Giọng An Mộng Như không khỏi đắc ý, “Không phải vì lần trước mẹ bảo Tiểu Lục giới thiệu đối tượng cho con rồi kích thích các con chứ? Vì sao nhiều năm như vậy không bén ra lửa gì mà gần đây mới hiểu ra vậy?”

Khương Phi vẫn buồn rầu như cũ, chỉ nói hàm hồ: “Cũng không khác mấy…”

“Tối về nhà ăn cơm không? Mẹ xuống bếp.”

Không biết còn tưởng rằng tay nghề bếp núc của bà rất khá.

“…M//ô//n//g con còn chưa khỏi mà.”

“M//ô//n//g con dát vàng à? Bao nhiêu ngày rồi còn gì? Tối nay về đi, nếu chưa khỏi, mẹ đưa con đi bệnh viện xem một chút.”

Khương Phi biết tránh cũng không khỏi, cũng không chờ được Lục Bách Trình về, đành gom hai bộ quần áo rồi bắt xe trở về khu thành cũ.

Chạng vạng, trời âm u, gió giật từng cơn, thổi đến chóp mũi Khương Phi cũng đỏ bừng. Sau khi xuống xe, cô tiện ghé mua một xâu mứt quả, ăn được một viên đã cảm thấy chán, rồi dù chán nhưng vẫn ăn, cuối cùng về đến nhà thì cũng hết được nửa xâu.

“Còn phải ăn cơm mà sao con lại ăn mứt quả?”

An Mộng Như giở giọng trách cứ, giật mất xâu mứt quả trên tay Khương Phi, lại nhìn nhìn phía sau cô, “Tiểu Lục không cùng đến sao?”

“Anh ấy không cần phải làm việc sao… Con cũng chỉ có hai ngày rảnh, nghỉ bệnh xong không còn được mấy ngày phép.”

“Bận rộn cũng tốt, bận rộn cũng tốt.” An Mộng Như gật đầu liên tục, “Lát nữa đi con mang một ít đồ về, sẵn tiện cho Tiểu Lục ăn khuya.”

“Mẹ?” Khương Phi nhìn bà không tưởng tượng nổi, “Con hôm nay không đi, muốn ngủ lại nhà.”

Mắt An Mộng Như sáng rỡ lên, “Lát nữa Tiểu Lục sang đây sao?”

Khương Phi giận đến đau cả tim, cũng lười nói thêm.

Ăn cơm cũng không được yên, An Mộng Như nói không thể ngừng được, một hồi thì hỏi hai người sống chung thế nào, một hồi lại bảo cô sau này ở cạnh Lục Bách Trình phải biết tém tém lại tính tình.

Khương Phi hỏi bà: “Tính tình con rất tệ sao?”

“Con còn không biết xấu hổ mà hỏi?” An Mộng Như bày ra điệu bộ như chỉ điểm lời của Chúa, “Từ nhỏ đều là Tiểu Lục nhường nhịn con. Nếu là người khác, mới qua lại vài tháng đã xáp lại ở chung, xem mẹ có chặt đứt chân con không. Có điều Tiểu Lục thì khác, ở chung xem xét tính tình cũng tốt, người ta vẫn nói các cặp yêu nhau trước khi cưới thì nên sống thử rồi hãy tính chuyện tương lai…”

Khương Phi nghe xong sợ hết cả hồn, “Mẹ cũng hiện đại nhỉ, còn biết cả chuyện sống thử trước khi cưới.”

An Mộng Như tự đắc nói, “Thật ra thì lúc các con còn nhỏ, mẹ cũng từng nghĩ đến chuyện này. Nhưng mẹ nghĩ còn phải xem duyên phận, dưa ép chín sẽ không ngọt, nên cũng không cưỡng cầu. Có điều nhìn hai đứa đúng là duyên tiền định, trễ nải nhiều năm, mà vẫn chưa về được với nhau.

“…Mới ở bên nhau chưa được bao lâu, sao phải nghĩ xa xôi vậy, nghe thật sự dọa người.”

“Người khác mẹ không biết, nhưng Tiểu Lục thì mẹ rất coi trọng,” An Mộng Như nhướng mày, khoa trương nói, “Con cũng đừng có bắt mẹ phải chỉnh đốn mấy suy nghĩ lệch lạc của con, có nghe không?”

Khương Phi: “…”

Tám giờ tối, Khương Phi trở về phòng, vừa lúc Lục Bách Trình gọi đến, cô bắt máy: “Anh vừa xong à?”

“Ừ, về nhà?”

“Mẹ kêu em về.”

Khương Phi nắm lấy cạnh cửa sổ, “Cả tối đều nhắc anh, phiền chết được.”

Lục Bách Trình cười khẽ, “Muốn anh qua không?”

“Anh qua làm gì, còn không ngại nhiều chuyện sao?”

“Không quen.”

Khương Phi giật mình một chút, lẩm bẩm nói: “Có gì không quen…”

Nhưng Lục Bách Trình lại chuyển đề tài: “Hôm nay có thể nhiệt độ xuống thấp, đắp chăn kín vào.”

Khương Phi ngẩng đầu nhìn ánh trăng, trăng hôm nay khuyết, cô cẩn thận chọn từ rồi nói nhanh: “Mẹ em bảo hỏi anh, năm nay có muốn sang nhà em ăn Tết?”

Đầu dây bên kia yên lặng mấy giây, “Em muốn anh sang không?”

“Làm kiêu gì nữa*, em đã nói với anh rồi còn không muốn sao?”

(*) Nguyên văn là 臭屁, đây là một từ lóng ở Trung Quốc ý chỉ những người kiêu ngạo, khoe khoang.

Lục Bách Trình cười vài tiếng, “Anh còn chưa ăn tối, đi ăn cùng anh một chút? Anh qua đón em, ăn xong rồi đưa em về.”

“Phiền phức quá không?” Khương Phi bày vẻ.

“Không phiền.”

Đêm nay, hiệu suất của Lục Bách Trình cao lạ thường, chỉ sau bốn mươi phút đã nhắn cho Khương Phi, bảo đã đến.

Khương Phi để mặt mộc, vốn định để nguyên thế ra ngoài, suy nghĩ một chút lại định thoa thêm tí son. Ý thức về cơ thể cũng không cho phép cô để bản thân quá tùy tiện.

An Mộng Như còn chưa ngủ, nghe được động tĩnh thì đi ra nhìn cô, “Trễ như vậy còn ra ngoài?”

Tim Khương Phi theo phản xạ đập rộn lên, nói: “Ra ngồi cho Lục Bách Trình ăn bữa cơm, muộn chút sẽ về.”

Nói xong cô lại có loại cảm giác sung sướng vì được giải thoát. Từ trước đến giờ cô đều chưa từng công khai nhắc đến Lục Bách Trình trước mặt An Mộng Như. Trước kia hai người lén lút, như vụng trộm, nói gì làm gì cũng phải lòng vòng lấp l//i//ế//m. Hôm nay lại khác, An Mộng Như lại chỉ mong buộc được hai người vào một chỗ, tốt nhất là ngày mai đi đăng ký kết hôn luôn__ dĩ nhiên, chuyện đó là không có khả năng.

“Tiểu Lục đến rồi sao? Vậy bảo nó vào nhà ăn cơm đi, mẹ đi hâm cơm lại.”

Khương Phi vội cản An Mộng Như, “Thôi, để hôm khác, mẹ làm xong cũng muộn rồi, ngày mai anh ấy còn phải đi làm.”

An Mộng Như suy nghĩ một lát, cũng chỉ có thể bỏ qua, “Được rồi, nếu trễ quá thì con cũng đừng trở lại, Tiểu Lục chạy qua chạy lại cũng mệt mỏi.”

“…”

Khương Phi hoàn toàn phục sự thiên vị của An Mộng Như đối với Lục Bách Trình, vẫy vẫy tay rồi đi ra cửa, gió đêm táp vào mặt, cô đi nhanh ra đầu ngõ, nhìn trái nhìn phải một hồi mới tìm được xe, “Hôm nay sao lại lái chiếc này?”

“Tiện tay lấy thôi.”

Lần trước Lục Bách Trình lái chiếc xe này, bọn họ suýt chút nữa là làm luôn trên xe. Q//u//ầ//n l//ó//t của Khương Phi vướng trên mắt cá chân cũng rơi mất, kẹt trong khe hở tìm mãi cũng không ra, may là hôm sau Lục Bách Trình cũng tìm được mới tránh được sau này lại bối rối.

Chiếc q//u//ầ//n l//ó//t đó đã được Lục Bách Trình mang về giặt, nhưng đến tận sau này Khương Phi cũng chưa từng nhìn thấy.

Cô ngờ rằng là anh giấu đi.

Anh vẫn luôn biến thái như thế, hoàn toàn có khả năng làm ra được chuyện này.

--------------------------------------------------

Chương trước
Chương sau

Truyện hợp gu để đọc tiếp

Đang hiển thị truyện cùng gu với nội dung bạn đang đọc để giữ tốc độ tải và SEO ổn định.

Chương 1: Diễn biến mới

Danh sách chương

Chương 1: Mối q//u//a//n h//ệ
Chương 2: Anh đang làm gì đó?
Chương 3: Thật là lớn
Chương 4: Chờ em về
Chương 5: Anh hàng xóm
Chương 6: Có tự sướng không (H – pass: 6868)
Chương 7: Có không dùng cũng phí
Chương 8: Quá tam ba bận
Chương 9: Đồ háo sắc
Chương 10: Xấu hổ
Chương 11: Làm hòa
Chương 12: Bạn trai
Chương 13: Nhà có gương không?
Chương 14: Có bệnh
Chương 15: Cúp điện
Chương 16: Đỏ đen
Chương 17: Đói
Chương 18: Nhục dục (pass: 6868)
Chương 19: Lên giường làm em (pass: 6868)
Chương 20: Thoải mái không (pass: 6868)
Chương 21: Bài xích
Chương 22: Tặng giày ngụ ý không tốt
Chương 23: Tắm thật lâu
Chương 24: Thích kiểu gì
Chương 25: Chị họ
Chương 26: Cậu đừng lộn xộn
Chương 27: Làm nhé
Chương 28: Nhẹ một chút, đau (pass: 6868)
Chương 29: Bé cưng
Chương 30: Em trắng hơn cô ta
Chương 31: Có phải đang lén lút “quay tay”? (pass: 6868)
Chương 32: Giúp em “bôi trơn” (pass: 6868)
Chương 33: L//ầ//n đ//ầ//u “xếp hình” (pass: 6868)
Chương 34: Bệnh thần kinh
Chương 35: Hai năm trước
Chương 36: Làm được không?
Chương 37: Video
Chương 38: Phía dưới cũng muốn cởi (pass: 6868)
Chương 39: Mai mối
Chương 40: Tranh chấp
Chương 41: Bị ngã
Chương 42: Bạo lực gia đình
Chương 43: Công khai
Chương 44: Dẻo miệng quá cơ
Chương 45: T//i//n//h t//r//ù//n//g lên não
Chương 46: Nơi đó thật ngứa ngáy (pass: 6868)
Chương 47: Sống thử
Chương 48: Đứa bé
Chương 49: Làm rồi ngủ
Chương 50: Thịt vụn
Chương 51: Đàn ông rơi nước mắt không rơi lệ
Chương 52: Giục cưới
Chương 53: Làm thêm một lát (pass: 6868)
Chương 54: N//g//o//ạ//i t//ì//n//h
Chương 55: Em không có
Chương 56: Diễn kịch
Chương 57: Tách ra
Chương 58: Tổn thất chừng mực
Chương 59: Em muốn gặp anh
Chương 60: Làm lần cuối (pass: 6868)
Chương 61: Ở trên ăn sao ngon bằng ở dưới
Chương 62: Lời xin lỗi thì phải chân thành
Chương 63: Đi theo mẹ
Chương 64: Hôn nhân là thứ phẩm của tình yêu
Chương 65: Chương cuối

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số Hạt bạn muốn ủng hộ:

Bạn cần đăng nhập để ủng hộ tại đây.
100 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
200 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
500 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
1.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
2.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
5.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu

Hoặc nhập số Hạt tùy chọn:

Bạn tặng:0 Hạt
Phí duy trì nền tảng (30%):0 Hạt
Tác giả nhận:0 Xu

Hệ thống thu phí để duy trì vận hành (server, băng thông, phát triển).

Báo lỗi chương

Đang báo lỗi:
Yêu Thôi Đừng Cưới
Chương 47: Sống thử

Vui lòng chọn loại lỗi:

0/2000

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Tự cuộn
Chương 47: Sống thử
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...