Yêu Sai Thế Hệ – Chương 10: Nhớ nhung
Yêu Sai Thế Hệ
Doãn Dao buông ly trà, dựa vào lòng Hạ Thành Phong, ấm áp hỏi: “Vậy khi nào chúng ta về nhà chính thế?”
Hạ Thành Phong cúi đầu nhìn cậu chăm chú: “Em muốn đi lắm sao?”
Doãn Dao ngửi mùi tin tức tố trên người hắn, mềm giọng nói: “Đâu có, em chỉ hỏi một chút thôi.”
Hỏi một đằng đáp một nẻo: “Đến lúc đó, Hạ Vân cũng sẽ tới.”
Doãn Dao giật mình, lông mi run rẩy, giấu cảm xúc khác thường trong mắt, giả bộ không để ý đáp: “Ồ.”
Ngón tay của Hạ Thành Phong gõ lên ghế sô pha không nặng không nhẹ, ngữ điệu bình tĩnh nói: “Cuối tuần sau.”
Doãn Dao giật mình: “Sớm vậy sao?”
Hạ Thành Phong “ừ” một tiếng, lại thò tay sờ eo Doãn Dao. Cậu gầy, cho nên dù có mang thai thì trên eo cũng chẳng có thêm nhiều thịt thừa. Cứ vuốt như vậy, vốn từ không có ham muốn cũng nhanh chóng cương cứng lên một cách dễ dàng.
Bỗng nhiên, Doãn Dao ôm má nâng mặt hắn lên, nói: “Có phải chú đã nhớ em không?”
Hạ Thành Phong trầm mắt nhìn cậu, không nói gì.
Doãn Dao cọ má mình lên má Hạ Thành Phong, nhẹ giọng thỏ thẻ: “Em cũng nhớ chú. Ngày qua ngày, lúc nào cũng nhớ. Quần áo chú để lại đã không còn mùi gỗ đàn hương nữa rồi, mùi đàn hương trong phòng cũng càng lúc càng mờ nhạt, em ngủ cũng không được ngon…”
Hạ Thành Phong đánh gãy lời cậu: “Biết quan hệ bằng miệng không?”
Doãn Dao chớp chớp mắt, lắc đầu nói: “Em, không biết đâu. Chú muốn chơi cái này sao?” Lần trước cậu đã bị lừa một lần, không ngờ vẫn không thoát được. Cậu không từ chối, còn quỳ xuống cởi khóa kéo quần cho Hạ Thành Phong, để lộ duong vật đã cương cứng một nửa.
Doãn Dao đã mấy ngày không được gặp nó, rất nhớ, bèn hôn nhẹ nó, “ngây thơ vô tội” nói: “Lâu rồi không gặp nha.”
Đầu tiên là dùng đầu lười hồng hào mềm mại nghịch ngợm l//i//ế//m quy đầu to như trứng ngỗng, mỗi khi l//i//ế//m đến khe hở trên đỉnh d//ư//ơ//n//g v//ậ//t, Doãn Dao ngạc nhiên phát hiện hô hấp của Hạ Thành Phong đã dồn dập hơn, vậy mà d//ư//ơ//n//g v//ậ//t lại cương cứng hoàn toàn, suýt đã chọc phải mắt Doãn Dao. Doãn Dao đoán hắn thích, bèn tập trung l//i//ế//m chỗ đó, ăn tinh dịch tanh mặn rỉ ra.
Nhưng Hạ Thành Phong khàn giọng nói: “Ngậm vào.” Doãn Dao bĩu môi, há miệng thật rộng ngậm nó vào.
Con c//ặ//c kia quá lớn, Doãn Dao ngậm được một phần ba đã không chịu nổi nữa mà nôn khan. Chuyện này khiến cậu nhớ lại thời gian mình mang thai lúc trước, là lúc mà lúc nào cũng nôn nghén.
Hạ Thành Phong dùng giày đi ủng quân đội nâng cằm cậu, hỏi: “Còn ăn nữa không?” Lúc này Doãn Dao mới thật sự xác nhận tâm tình của Hạ Thành Phong lúc này rất không tốt, nhưng cậu không biết tại sao mình lại làm phật ý lão đàn ông này.
Doãn Dao nén giận trong lòng, đưa mu bàn tay lên lau miệng, cười quyến rũ nói: “Ăn chứ.”
Nuốt hết là chuyện không thể, vậy coi nó là kẹo que mà l//i//ế//m vậy. Cây gậy xấu xí, trên thân còn có những chỗ nhô lên có thể ép phẳng mọi nếp uốn trên miệng huyệt. Lưỡi mềm mại đối lập với con c//h//i//m cứng rắn, Doãn Dao chăm chú nhìn, chỗ kia cũng bất giác bắt đầu thấy ngứa.
Cậu giương mắt, khao khát nhìn về phía Hạ Thành Phong, ý tứ rất rõ ràng.
Nhưng Hạ Thành Phong bóp chặt cằm cậu, cứng rắn ép cậu mở miệng ra, sau đó nắc eo, d//ư//ơ//n//g v//ậ//t cắm vào khuôn miệng nóng ướt. Lần này hắn đ//â//m rất sâu, còn sâu hơn cả khoảng mà vừa rồi khó khăn lắm Doãn Dao mới ngậm vào được.
Doãn Dao buồn nôn, muốn phun ra, lại bị Hạ Thành Phong đè chặt gáy, cậu phản kháng: “Ưm! Ưm!”
Hạ Thành Phong đứng lên. C//ặ//c hắn lại đ//â//m vào thêm một chút. Gã đàn ông không có chút thương tiếc nào, đưa đẩy hông t//h//ọ//c vào rút ra. Miệng không thể so được với lỗ d//â//m, dưới sự bài xích của thiếu niên, muốn tiến thêm một chút cũng khó. Gã đàn ông nắm tóc Doãn Dao, từ trên cao nhìn xuống, nói: “Không phải nói sẽ ăn sao?”
Doãn Dao oán hận nhìn hắn, sau đó chủ động thu răng, chịu đựng cảm giác buồn nôn, tiếp tục để d//ư//ơ//n//g v//ậ//t tiến quân thần tốc, thuận thế đưa lưỡi l//i//ế//m lấy lòng, dùng yết hầu nuốt.
Sau đó càng lúc càng sâu, trước mặt Doãn Dao là lông mu cứng, cổ họng bị lấp kín, càng thêm buồn nôn, chịu không nổi muốn giằng ra. Đương nhiên Hạ Thành Phong sẽ không để cậu trốn thoát, hắn ấn gáy cậu, cái eo chó đực tàn nhẫn đ//ụ muốn rớt cả miệng nhỏ ướt nóng.
Doãn Dao không thể nói mấy lời d//â//m loạn như mọi khi, phần cổ duyên dáng yếu ớt ngẩng lên, chỉ có thể kêu “ưm, a, a!”
Lần này, đau đớn chiếm đa số.
Hạ Thành Phong vốn có sức kéo dài cực lâu, lần này miệng Doãn Dao đã tê rần mà vẫn chưa thấy d//ư//ơ//n//g v//ậ//t có dấu hiệu b//ắ//n t//i//n//h. Hoặc là không làm, còn nếu đã làm thì phải làm đến cùng, Doãn Dao bị hắn là cho hừng hực khí thế, từng chút một nuốt d//ư//ơ//n//g v//ậ//t, hung ác như thể muốn ăn tươi nuốt sống nó vậy.
Alpha khẽ thở dốc, mắt ưng nổi tia máu nhìn Doãn Dao chằm chằm, đẩy nhanh tốc độ.
Đồng hồ treo tường kêu tích tắc, từng chút từng chút một, cuối cùng cũng đến lúc, Hạ Thành Phong r//ê//n lên một tiếng, luồng tinh dịch mạnh mẽ bắn thẳng vào trong miệng Doãn Dao.
Doãn Dao chỉ mải mê m//ú//t mát nê cũng nuốt xuống theo bản năng, Hạ Thành Phong vội vàng rút ra, nhéo cằm cậu, ra lệnh: “Nhổ ra.”
Doãn Dao nhận ra thì đã muộn rồi, nhưng cậu thấy chẳng sao cả, dù sao vừa rồi cậu còn ăn cả phần dịch chảy ra từ lỗ chuông mà. Doãn Dao đưa đầu lưỡi nhỏ ra, giọng khàn khàn: “Ăn hết rồi.”
Hạ Thành Phong nhíu mày. Doãn Dao cố gắng đứng lên, quỳ lâu quá chân cậu tê hết cả rồi.
Cậu cắn răng ngồi trên đùi Hạ Thành Phong, cái lỗ vừa vặn đè lên d//ư//ơ//n//g v//ậ//t còn chưa b//ắ//n t//i//n//h xong. Cậu đong đưa thân thể, cọ lên c//u hắn, miệng lại nói: “Không phải chú bảo em ăn sao? Em có nghe lời không nào?”
Hạ Thành Phong yên lặng, duỗi tay xoa chân cho cậu. Doãn Dao cứng đờ người, ngừng lại, ngơ ngác để hắn xoa chân mình.
Mũi cậu chua xót, nằm bò trên vai Hạ Thành Phong, khóc thút thít đầy đáng thương: “Chú là tên khốn hả? Vất vả lắm mới về đến nhà, chú lại làm thế với em? Đồ tồi, đồ tồi! Chú tức giận cái gì, lạnh lùng với em làm gì!”
Cổ họng cậu bị c//h//ị//c//h đau rát, nói mấy câu thôi mà càng nói càng thấy khó chịu, càng nói càng tủi thân, cuối cùng khóc nức nở, như thể muốn xả hết tất cả những cảm xúc tiêu cực như nhớ nhung, bất an, tủi thân, giận dỗi của mấy ngày hôm nay ra với Hạ Thành Phong vậy.
Hạ Thành Phong bị sự bùng nổ bất chợt này của cậu khiến cho trở tay không kịp, hắn không biết làm thế nào, lại nghe cậu oán trách hô “Ôm em đi!” Vì thế hắn bất đắc dĩ ôm lấy cậu, hỏi: “Được chưa?”
“Chưa được, hu hu, chưa được.” Lần này Doãn Dao đã giận thật rồi, đâu dễ dỗ như mọi khi, “Em ghét chú, ghét chú hu hu…”
Hạ Thành Phong nhướng mày, hôn lên tuyến thể của cậu: “Không phải vẫn luôn ghét tôi sao?”
Doãn Dao không nói nữa, dựa lên vai hắn, dụi dụi, như thể giây phút bùng nổ vừa rồi là ảo giác của Hạ Thành Phong. Hạ Thành Phong để mặc cho cậu khóc, nhưng cũng hy vọng cậu có thể không khóc, bởi vì chỉ cần Hạ Thành Phong nhìn thấy Doãn Dao khóc ngoài lúc làm tình là tim hắn lại nhói lên.
Hạ Thành Phong đau đầu nghĩ: nhìn cậu khóc hắn thực sự rất đau lòng. Quả nhiên trước kia hắn đã không nhìn lầm đứa nhỏ này mà, đúng là một túi nước mắt sống sờ sờ mà.
Chỉ là nay đã khác xưa, khi thấy cậu khóc, cảm xúc trong lòng Hạ Thành Phong đã khác hẳn. Có lẽ dù tim có kiên cố không thể phá vỡ cũng sẽ phá vỡ lớp tường thành vì nước mắt của người thương.
Sau đó hai người lại ôm ôm ấp ấp lên giường.
Lần này Hạ Thành Phong nằm ngửa, Doãn Dao ngồi trên người hắn như cưỡi ngựa. Cậu bẻ m//ô//n//g ra, chậm rãi ngồi xuống. Động tác của cậu rất chậm, nhưng từ trước tới nay Hạ Thành Phong vốn kiên nhẫn, nhất là với tư thế này, hắn nắm eo cậu, ung dung tự tại.
Doãn Dao vẫn đang miệt mài, “Ưm, phiền phức quá đi…” Cậu ngửa đầu lên rồi lại cúi xuống, d//ư//ơ//n//g v//ậ//t kia còn thô to hơn bút viết nhiều, muốn dùng sức của một người để cắm vào thì rất khó, cứ trượt ra ngoài liên tục.
Huyệt d//â//m hưng phấn mở to miệng, lại không có d//ư//ơ//n//g v//ậ//t, trong lòng không khỏi thấy không vui. Doãn Dao nhíu mày, thề phải chinh phục được thử thách khó nhằn này. Hai v//ú sữa run run, biên độ không lớn nhưng có thể nhìn ra được.
Bỗng nhiên, thứ to lớn trong cơ thể đột nhiên đ//â//m sâu vào trong, khoái cảm như điện giật khiến cậu giật mình. “A!” Doãn Dao đột nhiên ngửa đầu, không dám tin mà nhìn Hạ Thành Phong đột nhiên hành động, trách cứ mà lại như hờn dỗi: “Chú làm gì vậy?”
Hạ Thành Phong bình thản trả lời: “Quá chậm.”
Doãn Dao nhìn hắn chằm chằm bằng đôi mắt đong đầy nước xuân, hỏi như khiêu khích: “Chú gấp lắm à?”
Hạ Thành Phong vỗ vỗ m//ô//n//g cậu, bình thản ung dung đáp: “Không gấp.”
Có lẽ là vì ham muốn đã lâu, bị người đàn ông vỗ như vậy, nước d//â//m trong người Doãn Dao cũng chảy ra. Doãn Dao nuốt nước miếng, bắt đầu cưỡi ngựa.
Đây là lần đầu tiên cậu cưỡi ngựa, vẻ mặt nghiêm túc, động tác non nớt, ngập ngừng. Tiếng r//ê//n rỉ thốt ra từ miệng cậu, cậu vặn vẹo eo như mãng xà động dục, hai mắt khép hờ, lông mày hơi nhíu lại, từ ngón chân cuộn chặt là có thể thấy cậu đang sung s//ư//ớ//n//g.
Động tác lên xuống khiến hai v//ú rung lắc có chút đau, Doãn Dao phải dùng tay bẻ m//ô//n//g, bèn để Hạ Thành Phong nâng giúp mình.
Hạ Thành Phong bất đắc dĩ nói: “Cứ để thế là được.” Doãn Dao vô cớ gây rối: “Thế thì rơi mất! Chồng à, anh nâng giúp đi, rơi mất là anh không còn v//ú bự để chơi đâu.”
Hạ Thành Phong cảm thấy động tác này không thuận tay, bèn nói: “Tự mình nâng.” Hắn nói xong liền đưa tay niết m//ô//n//g Doãn Dao, như bẻ mở một quả lựu. Doãn Dao đành vưa nâng v//ú vừa cưỡi ngựa, đúng là không được nghỉ ngơi dù chỉ một giây mà.
“A ha ~!”
Cái m//ô//n//g béo mập chu lên thật cao, cùng phần lưng mịn màng, v//ú sữa trắng muốt, và cái bụng hơi nhô lên đã tạo thành những đường cong lả lướt. Mỗi lần ngồi xuống đều khiến quy đầu chọc đến tận cửa khoang sinh sản, lấp chặt mọi lối đi, làm Doãn Dao có ảo giác mình bị người kia chẻ làm đôi.
Chắc không thể đâu, Doãn Dao sợ hãi nghĩ, trong tiết giảng về sinh lý, thầy đã nói không lúc mang thai khoang sinh sản sẽ không thể bị mở ra. Cậu vội vàng che bụng, cũng mặc kệ v//ú có bị rơi mất hay không, âm thầm thả chậm tốc độ.
Nhưng vừa mới chậm lại là cậu thấy bên trong có chút trống trải, chỉ chốc lát sau, lại âm thầm nhanh hơn. Dù sao khi cưỡi ngựa cũng không thể quá rụt rè sợ hãi, cần phải kịch liệt kích thích.
Khi lỗ d//â//m đang l//i//ế//m m//ú//t cắn chặt lấy con c//ặ//c, Hạ Thành Phong đột nhiên nghĩ tới cái miệng nhỏ nóng ướt kia. Hắn thừa nhận, bản thân có chút mất bình tĩnh. Hắn nhìn omega đang liên tục yêu kiều thở gấp trên người mình, cảm xúc trong mắt có chút phức tạp.
Lúc này Doãn Dao đâu còn nghĩ được nhiều như vậy chứ, cậu cưỡi ngựa thấm mệt rồi, thở phì phò nói: “Không được, em không chơi nữa…” Cậu vừa định đứng dậy thì Hạ Thành Phong lại nắc eo, lỗ mềm mẫn cảm lập tức run rẩy, Doãn Dao ngã nhào lên người Hạ Thành Phong, theo bản năng thốt ra tiếng “ưm a”.
Hạ Thành Phong liền bắt đầu đ//ụ trong tư thế này, hai hòn trứng liên tục vỗ vào miệng lỗ. Lỗ mềm bị c//h//i//m lớn đ//ụ mở ra, chính bọt trắng quanh mép, lỗ thịt d//â//m đ//ã//n//g thuần thục co bóp mấp máy phun nước d//â//m tưới lên c//h//i//m lớn. Không thể không nói, nó đúng là một cái túi đựng d//ư//ơ//n//g v//ậ//t nhiều nước mà.
“A, a a…… Chậm thoi, đ//â//m vào rồi… A ưm a a… A a a……” Mặt nhỏ của Doãn Dao ửng đỏ, ưm ưm a a kêu loạn lên. Hạ Thành Phong đ//â//m rút mãnh liệt, khiến cậu như đang thực sự cưỡi trên lưng một con chiến mã.
Ngựa là giống thuần chủng, tính tình rất hung hãn.
Thiếu niên bụng bầu không tin, càng thêm mong muốn được thử một lần. Vất vả lắm mới leo được lên lưng ngựa, còn chưa kịp vui mừng thì ngựa đã bắt đầu chạy như điên. Cái lỗ mềm mại non nớt của thiếu niên cọ lên lông cứng của con ngựa, vừa đau vừa ngứa, tốc độ của ngựa lại rất nhanh, v//ú của cậu cũng rung lắc dữ dội theo.
Thiếu niên vô cùng bất lực, ôm lấy cổ ngựa, khóc giàn giụa: “Chậm thôi hu hu hu, nhanh quá nhanh quá! Tôi còn có con, a a… Dừng lại, đừng nhanh như vậy mà a a a a… Tôi không chịu nổi nữa! Ngứa quá, á a, đ//í//t ngứa quá… A a a a!!”
Ngựa ngửi được mùi d//â//m đ//ã//n//g trên người cậu, càng thêm hưng phấn, lại phi nhanh hơn chút. Con ngựa rong ruổi khắp thảo nguyên, thiếu niên lớn bụng ngồi trrn lưng ngựa, v//ú rung đ//í//t ngứa xin dừng.
Xong chuyện, Hạ Thành Phong hỏi cậu: “Thích cưỡi ngựa không?”
Doãn Dao hai mắt đẫm lệ, nức nở: “Xấu xa……”
Hạ Thành Phong đánh giá: “Kỹ thuật cưỡi ngựa của em quá kém.”
Doãn Dao không muốn để ý đến hắn, xoay người giận dỗi.
Trước kia đều là Hạ Thành Phong bế cậu đi tắm rửa, lần này cậu muốn tự mình đi! Doãn Dao vừa nhấc chân đã đau đến hít hà một tiếng, lặng lẽ liếc Hạ Thành Phong một cái, thấy hắn không có phản ứng gì, lửa giận trong lòng càng cháy dữ dội hơn, không biết lấy đâu ra sức mà đã thực sự bám tường đi từng bước một tới phòng tắm.
Doãn Dao nhìn bản thân trong gương, không khỏi hoảng hốt. Đây vẫn còn là cậu sao? Ánh mắt long lanh, đôi môi ướt át, v//ú đầy đặn, người sáng suốt nhìn là biết đây là một d//â//m p//h//ụ đã bị c//h//ị//c//h quen.
Nhưng mà… lại có một vẻ đẹp không thể nói thành lời…
Cậu thất thần suy nghĩ, không nhận ra Hạ Thành Phong đã đến.
Đợi đến khi cây gậy thô cứng nóng bỏng kia chọc vào l//ỗ đ//í//t cậu, Doãn Dao mới tỉnh lại, đỏ mặt đẩy người đàn ông sau lưng: “Em muốn đi tắm.”
“Tắm.” Hạ Thành Phong ngậm lấy vành tai của cậu, giương mắt đối mắt với Doãn Dao trong gương, cười cười, hàm hồ nói, “Nhóc tự luyến.”
“Ai tự luyến!… Này!” Doãn Dao bị bế lên trợn tròn mắt, nhìn cái lỗ d//â//m chín rục trong gương, “Cho.. cho em xuống mau!”
Hạ Thành Phong nói bên tai cậu: “Không phải thích nhìn sao? Tôi để em —— nhìn cho đủ.”
Trong gương phản chiếu rõ hình ảnh thiếu niên sưng bụng bị người đàn ông dùng ngón tay moi huyệt. Ba ngón tay thô to thâm nhập vào bên trong, thình thoảng còn bắt chước động tác đưa đẩy của d//ư//ơ//n//g v//ậ//t, một cái tay khác thì nắn bóp núm v//ú.
Vành tai của Doãn Dao bị ngậm đến vừa ướt vừa nóng, d//ư//ơ//n//g v//ậ//t nhỏ dựng thẳng ngây ngốc ứa nước ra ngoài, nước dãi không kịp nuốt, chảy xuống v//ú, khiến hai v//ú trắng nõn trở nên ướt dầm dề, làm người ta muốn cắn cho một cái, “Ưm a… Ha… Chồng moi giỏi quá… Dao Dao bị chòng moi chảy đầy nước rồi…”
Đột nhiên Doãn Dao bắt đầu giãy giụa, hóa ra là mắc tiểu: “Ưm, Hạ… Thành Phong đừng, tạm thời buông… buông em ra, em muốn… đi tiểu… hưm!”
Hạ Thành Phong gặp nguy không loạn, bế cậu đi đến trước bồn cầu, bế cậu đi tiểu như đang giúp một đứa trẻ không có năng lực tự chăm sóc bản thân. Sau đó, Doãn Dao vừa tiểu xong còn chưa lấy lại tinh thần đã bị gậy thịt của Hạ Thành Phong đ//â//m vào.
“A…… A……” Móng tay của Doãn Dao bấu vào da thịt Hạ Thành Phong, Hạ Thành Phong cũng không chê đau, vừa đi vừa c//h//ị//c//h. C//h//ị//c//h lỗ nhỏ đến nỗi khiến người kia da đầu tê dại, muốn vĩnh viễn được đắm chìm ở đây.
Đi tới dưới vòi hoa sen, Hạ Thành Phong cầm lấy vòi hoa sen, chỉnh nước ấm, xối vào chỗ giao hợp của hai người.
“Á a a a!” Doãn Dao lập tức rụt người lại, lỗ d//â//m lầy lội co rồi lại bóp. Ngay sau đó, nước ấm xối tới d//ư//ơ//n//g v//ậ//t nhỏ, v//ú bự, da thịt nóng bỏng.
Dòng nước mạnh mẽ xối lên người, toàn thân Doãn Dao không có chỗ nào không mẫn cảm, lại vừa trải qua một cuộc làm tình, bị nước ấm xối đến khó chịu, yêu kiều r//ê//n rỉ, “A…… A a a…… Thoải mái quá, kích thích quá… A a a…”
Cậu cuộn chân, tay móng sau đầu gối, hoàn toàn đê mê trong sự va chạm mạnh mẽ của lão đàn ông: “Chồng ơi a a a!! A a a!!! A a a ~!!”
Tinh dịch d//ư//ơ//n//g v//ậ//t phun ra hòa cùng nước ấm.
Một tay Hạ Thành Phong tắm rửa cho Doãn Dao, một tay ôm lấy cậu mà đ//â//m chọc, dưới làn nước ấm, hắn lại đưa Doãn Dao lên đỉnh cao cực lạc. Người đàn ông cao lớn cùng chàng trai mảnh khảnh đ//ụ trong phòng tắm, sáng tác ra bản hòa ca d//â//m tà.













