Chương trước
Chương sau
Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

Yêu Đương Triền Miên – Chương 34: Khi nhìn thấy Phó Minh Khâm, cô cảm thấy mình đang nằm mơ.

Yêu Đương Triền Miên

Tác giả: Phân Phân Hòa Quang
Lượt đọc: 100
Đề cử: 0
Bình luận: 0

Sau khi tiệc đính hôn kết thúc, Thời Khinh chuẩn bị gọi taxi đến ga tàu cao tốc.

Lúc đang đợi taxi đến, một chiếc Bentley màu đen dừng bên cạnh cô.

Cửa sổ xe từ từ hạ xuống, một người đàn ông trung niên trông rất nghiêm túc hỏi: “Cô muốn đi đâu? Ông chủ nhà tôi muốn đưa cô đi một đoạn.”

Thời Khinh không quen biết họ, cô chưa bao giờ lên xe người lạ nên từ chối: “Cảm ơn, tôi đã đặt taxi rồi.”

Chẳng bao lâu sau, chiếc taxi cô đã đặt đến nơi. Thời Khinh mở cửa xe và bước vào.

Tài xế chiếc Bentley không thể tin được mình bị từ chối, quay đầu nhìn ông cụ Phó: “Thưa ông, cô gái đó…”

Ông cụ Phó lắc đầu: “Một cô gái trẻ như vậy, cảnh giác là điều tốt.”

Tài xế bật cười: Người lái được loại xe này sẽ hại một cô gái trẻ ư?

Thời Khinh không nghĩ nhiều như vậy. Cô đợi ở nhà ga hơn 20 phút, sau khi lên xe thì thấy tin nhắn Thời Đạt Hải gửi trong nhóm gia đình.

“Tối nay mọi người cùng ăn cơm, Thời Khinh, con đi đâu rồi?”

Thời Khinh không nhớ mình bị kéo vào nhóm này từ bao giờ.

Bên kia, Đỗ Di Như trong nhóm nói với vẻ ôn hòa: “Con trẻ muốn đi thì cứ để nó đi, chỉ là tiệc đính hôn của Chử Nghiên thôi, có gì to tát đâu. Khinh Khinh chịu đến đã là nể mặt chúng ta rồi.”

Bề ngoài tỏ vẻ nói giúp nhưng thực chất là đổ thêm dầu vào lửa, cách làm này của bà ta Thời Khinh đã thấy không chỉ một hai lần.

Thời Khinh không nói gì, trực tiếp rời khỏi nhóm chat.

Sau khi ra khỏi nhà ga, Thời Khinh nhìn đám đông mênh m//ô//n//g, không biết Phó Minh Khâm có đến đón mình không.

Cô lấy điện thoại từ trong túi ra định gọi cho anh.

“Thời Khinh.”

Nghe thấy giọng nói quen thuộc, động tác của Thời Khinh khựng lại.

Cô ngước mắt lên, thấy Phó Minh Khâm đang đứng đối diện mình.

Thời Khinh đoán chừng Phó Minh Khâm cao khoảng 1m87 đến 1m90, so với người miền Bắc cũng đã là khá cao, huống chi ở đây là Nam Thành, mọi người hầu hết đều thấp bé.

Vì thân hình cao lớn, gương mặt đẹp trai, những người qua lại đều không nhịn được nhìn anh thêm vài lần.

Một năm qua, Thời Khinh thường nghĩ cuộc đời mình thiếu thốn quá nhiều, mất mát quá nhiều, đôi khi cũng cảm thấy cuộc sống không có mục tiêu, không có sân khấu, tương lai thật vô vị.

Nhưng khi Phó Minh Khâm đứng ở đây, không hiểu sao cô cảm thấy lồng n//g//ự//c mình hơi nóng lên.

Thời Khinh bước lại gần, cô khẽ ngẩng đầu: “Anh thật sự đến rồi.”

Phó Minh Khâm nắm lấy tay cô: “Em có lạnh không?”

Thật ra trời hơi lạnh, hôm nay cô đi giày cao gót, không mang thêm tất quần, bởi vì nghĩ hoặc ở trong xe hoặc ở sảnh tiệc sẽ không quá lạnh.

Không ngờ lại trở về như vậy.

Thời Khinh gật đầu: “Lạnh chết mất.”

Phó Minh Khâm dường như đang giấu nụ cười trong đáy mắt, ôm vai cô đi đến bãi đỗ xe.

Vào trong xe, Thời Khinh cúi người xoa bắp chân lạnh cóng của mình.

“Chân đau à?”

Giọng anh trầm thấp, cô nghe thấy không hiểu sao lại cảm thấy có chút q//u//y//ế//n r//ũ.

Thời Khinh định lắc đầu, nhưng tay anh đột nhiên nắm lấy bắp chân mảnh khảnh của cô.

Lúc này Thời Khinh thật sự ngượng ngùng, cô nắm cổ tay Phó Minh Khâm: “Chúng ta về nhà đi.”

Phó Minh Khâm cúi đầu hôn lên khóe môi cô.

Một nụ hôn rất lạnh, nhưng hơi thở lại rất n//ó//n//g b//ỏ//n//g.

Thời Khinh mở to mắt nhìn gương mặt góc cạnh của anh, trong thoáng chốc như bị m//ê h//o//ặ//c.

Phó Minh Khâm chỉ hôn một cái chớp nhoáng rồi lái xe về nhà.

Lúc lái xe Phó Minh Khâm vẫn lạnh lùng ít nói như thường, Thời Khinh chỉ nhìn thấy góc nghiêng, khó đoán được cảm xúc của anh lúc này.

Thời Khinh chưa ăn cơm, về nhà cô muốn vào bếp nấu cho mình một tô mì.

Trong tủ lạnh có mì udon, Thời Khinh quên mất cách nấu mì, không biết dùng nước lạnh hay nước nóng, bèn cầm điện thoại định tìm kiếm một chút.

Lại thấy Phó Minh Khâm từ bên ngoài đi vào.

Cô tưởng Phó Minh Khâm muốn lấy gì đó từ trong tủ lạnh nên tiếp tục xem hướng dẫn mà không quay đầu lại.

Sau đó Phó Minh Khâm lấy trứng gà và rau xanh ra, bảo cô qua bên cạnh đợi.

Thời Khinh nhìn anh bật bếp đun nước sôi trong nồi nhỏ, pha xong nước sốt trong bát, sau khi nước sôi thì dùng nước nóng pha nước dùng, cho mì vào nồi nấu.

Nước nóng sôi sùng s//ụ//c, Thời Khinh thấy quả thật hơi đói bụng.

Cô lén chụp bóng lưng Phó Minh Khâm nấu ăn.

“Thanh Thanh, hình như tớ có chút thích anh ấy rồi.”

Điền Vũ Thanh: “???”

Điền Vũ Thanh: “Nếu là phụ nữ bình thường thì đã yêu từ lâu rồi? Bây giờ cậu mới có chút thích thôi à? Bạn thân ơi, cậu thật chậm chạp đó.”

Thời Khinh: “Ừm, tóm lại là như vậy.”

Điền Vũ Thanh: “Nói thật, chồng cậu thật sự rất tốt, vừa cao vừa đẹp trai, có thể kiếm tiền nuôi gia đình, chịu chi tiền cho cậu, không chiếm hời, còn nấu ăn cho đồ vô dụng nhà cậu.”

Thời Khinh: “Tớ không phải đồ vô dụng, chỉ cần chịu học, tớ cũng biết nấu ăn.”

Điền Vũ Thanh: “Vậy sao cậu không học?”

Thời Khinh: “Tớ đi làm, không có thời gian.”

Điền Vũ Thanh: “Chồng cậu cũng đang đi làm, anh ấy có chức vụ cao hơn, việc còn nhiều hơn.”

Thời Khinh: “Ơ.”

Điền Vũ Thanh: “Nhưng mà nói thật, những người đàn ông hoàn hảo như vậy, hầu như thời trẻ chẳng hiểu gì cả, cũng từng thích một cô gái, sau đó được một cô gái khác rèn giũa từ một anh chàng thô kệch thành ông chồng ấm áp chu đáo.”

Thời Khinh trầm mặc.

Điền Vũ Thanh: “Cho nên tới mới nói cậu may mắn đến nhường nào, gặp được anh ấy ở thời điểm trưởng thành và hoàn hảo nhất. Nếu gặp khi anh ấy còn trẻ hơn, có lẽ cậu sẽ rối bời lắm.”

Thời Khinh lại không kìm được nghĩ xem Phó Minh Khâm khi còn trẻ sẽ như thế nào.

Càng nghĩ lại càng bình tĩnh.

Mì đã nấu xong, Phó Minh Khâm đập quả trứng lòng đào cho vào trong mì.

Mùi thơm xông lên mũi, Thời Khinh ngửi ngửi, lập tức cảm thấy đói bụng.

Cô gắp một đũa mì từ từ ăn, Phó Minh Khâm rửa tay xong liền đi vào phòng làm việc.

Sau khi ăn xong, cô cảm thấy thỏa mãn, thấy dạ dày ấm áp, cơ thể cũng ấm áp, giờ có thể lên giường ngủ được rồi.

Có lẽ do bị lạnh, bắp chân Thời Khinh hơi đau.

Bác sĩ Hoa cho Thời Khinh thuốc có thảo dược ngâm chân, cô ấy nói có thể tăng cường tuần hoàn máu, Thời Khinh hỏi có thể cho vào bồn tắm ngâm toàn thân không, bác sĩ Hoa trả lời tất nhiên là được.

Cô đổ đầy một bồn nước nóng, cho gói thuốc vào ngâm, một lát sau quấn khăn tắm nằm vào trong.

Thời Khinh đã quen ngâm mình trong bồn rất lâu nên quấn một chiếc khăn giống như tắm suối nước nóng vậy, ngâm xong còn phải tắm lại một lần, nếu không người sẽ có mùi thảo dược.

Cô ngâm lâu nên hơi khát nước, cầm điện thoại nhắn cho Phó Minh Khâm: “Em muốn uống nước ovo”

Phó Minh Khâm: “?”

Thời Khinh: “Em đang ở trong phòng tắm”

Phó Minh Khâm xoa xoa mi tâm, đè nén sự phiền não.

Một lát sau, anh cầm ly nước tới, mở cửa thấy Thời Khinh quấn khăn tắm ngâm mình trong nước, anh hơi nhướng mày.

Thời Khinh nhận lấy: “Cảm ơn anh.”

Cô uống một ngụm nước, nhưng thấy Phó Minh Khâm không có ý rời đi.

Anh cao lớn chân dài, đứng trong phòng tắm mang đến cảm giác áp bách cho người khác.

Thời Khinh nuốt nước xuống, nhìn anh bằng đôi mắt ư//ớ//t á//t.

Phó Minh Khâm cười nhạt, ánh mắt lướt qua người cô: “Khinh Khuinh, em đây là có ý gì?”

Khuôn mặt Thời Khinh lập tức đỏ lên.

Cô muốn uống nước, đương nhiên có thể chờ tắm xong rồi đi lấy, không cần phải phiền anh cố ý mang tới.

Thời Khinh từ nhỏ đã được khen xinh đẹp, cô biết mình cũng được xếp vào hàng mỹ nhân.

Nhưng Phó Minh Khâm dường như hoàn toàn không bị nhan sắc của cô thu hút.

Thời Khinh có chút ngượng ngùng, giọng nói lập tức trở nên lắp bắp: “Em, em khát nước, nhờ chồng em đưa ly nước, không được sao?”

Phó Minh Khâm cong môi: “Được.”

Sau khi anh rời đi, Thời Khinh ừng ực chìm xuống nước, nhưng vị đắng của thảo dược khiến cô phải ngoi lên ngay lập tức.

Chuyện này càng nghĩ càng cảm thấy mất mặt.

Nhưng cô thật sự không biết làm sao để thu hút người khác.

Thời Khinh có chút buồn bực, nhanh chóng tắm xong, đắp mặt nạ lên rồi mang cốc ra ngoài rửa sạch.

Khi nhìn thấy Phó Minh Khâm lần nữa, Thời Khinh vẫn còn hơi đỏ mặt.

Nhưng may là trên mặt có đắp mặt nạ, cô đoán anh không nhìn ra biểu cảm của mình.

May mắn thay, Hoa Uyển gửi cho cô một tin nhắn: “Chị đang nấu lẩu ở nhà, em có muốn đến ăn không?”

Mắt Thời Khinh sáng lên.

Cô cầm điện thoại đi ra ngoài: “Bác sĩ Hoa mời em ăn lẩu, em đến nhà cô ấy đây.”

Phó Minh Khâm nhìn màn hình máy tính, không quay đầu lại nói: “Em chưa ăn no à?”

Thời Khinh: “Ăn no rồi vẫn muốn ăn.”

Phó Minh Khâm: “Em vội vã rời đi như vậy, có phải đang ngượng ngùng không?”

Đầu óc Thời Khinh trống rỗng, chính cô cũng không biết mình đang nói gì: “Đâu có, tại sao em phải ngượng? Đột nhiên em thấy không đói nữa, vậy em từ chối cô ấy vậy.”

Cô trả lời Hoa Uyển: “Hôm nay em đi xa một chuyến nên hơi mệt, chuẩn bị ngủ rồi.”

Sau khi lên giường, Thời Khinh khẽ thở dài.

Việc đã đến nước này, cô hiện tại vẫn nên đi ngủ. Cả ngày hôm nay đều không có cơ hội nghỉ ngơi, Thời Khinh quả thật có chút mệt mỏi. Không biết vì sao, cô không phải mệt thân mà là trạng thái tinh thần không tốt lắm.

Cô có thể cảm nhận được Phó Minh Khâm không thích mình, hai người đều xuất phát từ nhu cầu mới ở bên nhau, đột nhiên nói chuyện tình cảm có chút xấu hổ.

Hơn nữa Phó Minh Khâm còn có một người trong lòng nhiều năm như vậy, đột nhiên khiến anh thay đổi tâm ý cũng không thực tế chút nào.

Phó Minh Khâm giống như là cố gắng làm tròn trách nhiệm của một người chồng hoàn hảo, có lẽ anh theo đuổi chủ nghĩa hoàn mỹ.

Tình yêu, gia đình, sự nghiệp đều thất bại, không có mặt nào là tốt đjep, hôm nay còn bị Thời Đạt Hải mắng một trận, Thời Khinh có chút buồn bã, chôn mặt vào gối và thiếp đi lúc nào không hay.

Khi Phó Minh Khâm trở về, Thời Khinh đã ngủ rất say.

Cô ngủ rất ngon, hơi thở đều đặn, nhịp tim vững vàng, hai tay nắm lấy góc chăn.

Phó Minh Khâm sờ lên mặt cô.

Trong giấc ngủ không biết mơ thấy gì, Thời Khinh có vẻ không vui, lông mày hơi nhíu lại.

Cô mơ màng mở mắt, khi nhìn thấy Phó Minh Khâm, theo bản năng cảm thấy mình đang nằm mơ.

Phó Minh Khâm cúi đầu hôn nhẹ lên môi cô.

Thời Khinh ôm lấy cổ Phó Minh Khâm, nghiêm túc nhìn anh vài lần, vẫn không phân biệt được đây là mơ hay thực, cuối cùng nhắm mắt lại ngủ tiếp.

--------------------------------------------------

Bình Luận

Chương trước
Chương sau

Truyện hợp gu để đọc tiếp

Đang hiển thị truyện cùng gu với nội dung bạn đang đọc để giữ tốc độ tải và SEO ổn định.

Chương 1: Diễn biến mới

Danh sách chương

Chương 1: Nếu yêu đương kết hôn, Thời Khinh càng coi trọng nhân phẩm và tướng mạo của đối phương hơn.
Chương 2: Bà nội giới thiệu đối tượng cho Thời Khinh, dáng vẻ chắc chắn sẽ không tệ.
Chương 3: Trong mắt Phó Minh Khâm, Thời Khinh là một cô gái đặc biệt.
Chương 4: Nghe thấy giọng nói lạnh lùng có phần xa lạ, Thời Khinh ngẩng đầu lên.
Chương 5: Dân mạng bàn tán xôn xao, tất cả đều đang thảo luận về vị đại gia mới lên hạng nhất bảng xếp hạng.
Chương 6: Nhưng mà giọng điệu bình thản của anh lại khiến cho Thời Khinh cảm thấy bối rối
Chương 7: Chúng ta đã kết hôn, buổi tối ngủ cùng nhau là chuyện bình thường
Chương 8: Thậm chí có loại mập mờ khó nói thành lời
Chương 9: Những ngày ở cùng nhau anh ấy rất dịu dàng
Chương 10: Tầm quan trọng của nhẫn cưới cũng được thể hiện
Chương 11: Đột nhiên Phó Minh Khâm đưa tay nâng cằm Thời Khinh
Chương 12: Phó Minh Khâm im lặng thở dài một hơi, lại ôm Thời Khinh vào lòng.
Chương 13: Thời Khinh cho rằng anh sẽ đồng ý.
Chương 14: Ôm cô vào trong lòng
Chương 15: "Tại sao anh lại không thể chọn em?"
Chương 16: “..
Chương 17: Thông báo wechat
Chương 18
Chương 19
Chương 20
Chương 21: Ngay sau đó, Phó Minh Khâm hôn lên trán cô
Chương 22: Nhưng trong đầu Thời Khinh trống rỗng.
Chương 23: Sau khi tắt đèn, Phó Minh Khâm vẫn ôm Thời Khinh vào lòng, để cô tựa vào vai mình...
Chương 24: Cậu là chồng Thời Khinh đúng không?
Chương 25: Vừa dứt lời, anh nâng cằm Thời Khinh lên hôn.
Chương 26: Trong mắt Phó Minh Khâm mang theo vẻ nuông chiều: "Đi thôi."
Chương 27: Thời Khinh đã kết hôn, con bé có chồng rồi
Chương 28: " Chính vì đoán không ra nên mới hỏi anh đấy."
Chương 29: "Cháu cũng hy vọng cô ấy là người như vậy, đáng tiếc không phải."
Chương 30: Quả thật Thời Khinh khiến người ta hơi đau đầu
Chương 31: Mọi thứ mập mờ trong bóng tối dường như đều hợp lý.
Chương 32: Danh hiệu "tảng băng biết đi" chắc chắn thuộc về anh.
Chương 33: Bởi vì bây giờ cô đã có nhà rồi.
Chương 34: Khi nhìn thấy Phó Minh Khâm, cô cảm thấy mình đang nằm mơ.
Chương 35: Chắc chắn không phải hoàn toàn không có tình yêu.
Chương 36: Thời Khinh chôn mặt vào hõm vai anh giả vờ ngủ.
Chương 37: Thời Khinh nghiêng đầu nhìn anh: "Sao vậy?"
Chương 38: Khi nghe Thời Khinh khẽ gọi một tiếng "Phó Minh Khâm", Lục Tri Viễn mới phản ứng lại.
Chương 39
Chương 40: Xin lỗi, tôi đã kết hôn rồi
Chương 41: Có nhớ chồng em là ai không?
Chương 42: Thời Khinh cũng có chút nghi ngờ.
Chương 43: "Nhưng mà bây giờ em rất thích anh ấy."
Chương 44: Cô vùi vào lòng Phó Minh Khâm, giọng nói có chút yêu kiều.
Chương 45: Thời Khinh hoàn toàn không từ chối anh được.
Chương 46:
Chương 47: Phó Minh Khâm hôn lên đầu ngón tay cô
Chương 48
Chương 49: Thời Khinh hơi ngại ngùng: "Em hơi đói rồi."
Chương 50: "Anh ấy là người giàu nhất."
Chương 51: Điều Thời Khinh đang suy nghĩ đương nhiên không thể nói ra.
Chương 52:Thời Khinh không nói gì, vùi mặt vào vai anh.
Chương 53: Phó Minh Khâm nhận lấy cốc nước từ tay cô, đầu ngón tay lướt nhẹ qua mu bàn tay Thời Khinh.
Chương 54: "Q//u//a//n h//ệ giữa Phó tổng và phu nhân chắc là rất tốt nhỉ?"
Chương 55: Phó Minh Khâm nhéo má cô: "Trước đây cũng chưa từng."
Chương 56: Thời Khinh không còn cách nào khác, tiến sát lại gần, nhẹ nhàng hôn lên khóe môi anh một cái.
Chương 57: Phó Minh Khâm xoa tóc cô: "Chúc mừng sinh nhật."
Chương 58: Cố ý tiếp cận
Chương 59: Bà xã của mình vẫn nên ở bên cạnh mình thì yên tâm hơn.
Chương 60: Ý tứ bảo vệ trong lời nói của anh, những người khác đều nghe ra được.
Chương 61: Nếu như không thích em, tại sao anh lại đối xử tốt với em như vậy?
Chương 62: "Đã vượt rào, cũng chẳng sao."
Chương 63: Lúc đó Thời Khinh hoàn toàn không biết mình đã bỏ lỡ điều gì
Chương 64: Thích một người, cho dù không nói, cũng có thể biểu hiện ra bên ngoài.
Chương 65: Thật sự thích, thích mấy tháng rồi.
Chương 66: Thời Khinh thở hổn hển, phải vịn vào vai anh mới có thể đứng vững.
Chương 67: "Nếu có thể gặp anh sớm một chút thì tốt rồi."
Chương 68: Ngoại truyện 1: Kỳ nghỉ
Chương 69: Ngoại truyện 2: Kỳ nghỉ
Chương 70: Ngoại truyện 3 [Hoàn]: Ăn Tết

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số Hạt bạn muốn ủng hộ:

Bạn cần đăng nhập để ủng hộ tại đây.
100 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
200 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
500 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
1.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
2.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
5.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu

Hoặc nhập số Hạt tùy chọn:

Bạn tặng:0 Hạt
Phí duy trì nền tảng (30%):0 Hạt
Tác giả nhận:0 Xu

Hệ thống thu phí để duy trì vận hành (server, băng thông, phát triển).

Báo lỗi chương

Đang báo lỗi:
Yêu Đương Triền Miên
Chương 34: Khi nhìn thấy Phó Minh Khâm, cô cảm thấy mình đang nằm mơ.

Vui lòng chọn loại lỗi:

0/2000

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Tự cuộn
Chương 34: Khi nhìn thấy Phó Minh Khâm, cô cảm thấy mình đang nằm mơ.
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...